Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 48: Quân Thiên Dật nói mớ, gọi một tiếng Minh Phượng

Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:53:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Làm như , khi đội lên đầu sẽ trông giống hệt như tóc thật, dù ngoài cũng lo ai nghi ngờ vị Thái hậu nương nương tôn quý nhất Thiên Thánh Quốc là một kẻ trọc đầu.

 

Duệ Đức Thái hậu xong kế quả nhiên đại hỷ, Vân Nhược Nguyệt bằng ánh mắt khác xưa thêm vài phần.

 

Vân Nhược Nguyệt vắt óc suy nghĩ mới kế sách để dỗ dành Duệ Đức Thái hậu.

 

Còn việc những cung nữ trẻ tuổi mất mái tóc sẽ ...

 

Một vị Thái hậu tôn quý và một vị Hoàng hậu tương lai, thể để tâm đến sự sống c.h.ế.t của đám nô tỳ hèn mọn chứ.

 

Ngay lúc Vân Nhược Nguyệt cảm thấy khó khăn lắm mới chinh phục Duệ Đức Thái hậu, thì hệ thống Chí Tôn Hoàng Hậu thông báo cho nàng rằng, nếu lâu ngày gặp mặt, tình cảm nam nữ sẽ nhạt phai. Gần đây nàng mải mê lấy lòng Thái hậu mà bỏ bê Quân Thiên Dật, độ hảo cảm dành cho nàng giảm từ 95 xuống còn 92, đang ở mức báo động, bắt buộc gì đó để cứu vãn.

 

Vân Nhược Nguyệt xong liền kinh hãi gắt lên: "Hệ thống, ngươi báo cho sớm hơn?!"

 

Giọng của hệ thống Chí Tôn Hoàng Hậu vang lên lạnh lùng, chút cảm xúc: 【Ký chủ cũng hỏi.】

 

Vân Nhược Nguyệt nghẹn họng.

 

Người cổ đại đối với những thứ , huyền bí mạnh mẽ thường luôn mang theo ba phần kính sợ. Hệ thống Chí Tôn Hoàng Hậu bao giờ lộ mặt Vân Nhược Nguyệt, nhưng giúp nàng từ một thứ nữ nhỏ bé sắp trở thành Hoàng hậu. Trong lòng nàng cũng từng đoán già đoán non hệ thống rốt cuộc là thứ gì, thậm chí còn đoán rằng... nó căn bản .

 

, Vân Nhược Nguyệt dám lớn tiếng nổi giận với hệ thống, phần lớn thời gian đều tỏ cung kính.

 

Nói nhiều vô ích, tin độ hảo cảm của Quân Thiên Dật sụt giảm, Vân Nhược Nguyệt thể yên nữa.

 

Đầu tiên, nàng dành hai canh giờ để tỉ mỉ tắm rửa bằng cánh hoa, xác định hương thơm của tinh dầu hoa hồng thấm sâu từng tấc da thịt, nàng mới bước khỏi bồn tắm bằng bạch ngọc đầy cánh hồng rực rỡ, lệnh cho cung nữ tiến lên lau .

 

Hai cung nữ mỗi cầm một đầu khăn tắm trắng muốt, tiến lên bao bọc lấy hình như đóa phù dung mới khỏi nước của Vân Nhược Nguyệt, nhẹ nhàng và cẩn thận lau sạch những giọt nước còn vương , đó mới lui khăn .

 

Loại lụa tuyết quý giá đáng giá trăm vàng , trong hoàng cung chỉ dùng một , khi thấm ướt sẽ cần đem tới chỗ giặt giũ mà vứt bỏ trực tiếp.

 

Tấm lụa tuyết rời khỏi cơ thể Vân Nhược Nguyệt, để lộ xương quai xanh trắng như ngọc, đôi gò bồng đảo đầy đặn mê , vòng eo thon gọn đầy một cái nắm tay, cặp m.ô.n.g tròn trịa trắng ngần, đôi chân dài thon mịn màng, cùng với đôi bàn chân ngọc ngà dẫm đất cũng toát lên vẻ quyến rũ c.h.ế.t ...

 

Một vưu vật tuyệt sắc yêu kiều như thế chính là kiệt tác mỹ nhất mà hệ thống Chí Tôn Hoàng Hậu tạo , từ sợi tóc cho đến ngón chân đều đến mức mê hồn lạc lối, ngay cả nữ nhân thấy cũng rung động tâm can!

 

Ánh mắt kinh ngạc si mê của đám cung nữ, Vân Nhược Nguyệt sớm đến quen .

 

Vân Nhược Nguyệt nghiêng chiếc ghế quý phi bên cạnh bồn tắm, để mặc cho mấy cung nữ quỳ mọp chân, nàng bôi hương lộ đặc chế lên đôi chân, cánh tay, cơ thể, từng tấc da thịt, bao gồm cả những nơi thầm kín nhất.

 

Nàng thậm chí còn thấy tiếng hít hà khe khẽ và tiếng nuốt nước miếng âm thầm của ai đó...

 

Trong lòng Vân Nhược Nguyệt dâng lên cảm giác kiêu ngạo, tự mãn và đầy vẻ nắm chắc trong tay.

 

Đến cả nữ t.ử còn nàng mê hoặc, thì việc khiến Quân Thiên Dật tăng điểm hảo cảm mất cũng chỉ là chuyện b.úng ngón tay mà thôi.

 

Sau khi thoa hương lộ lên khắp , Vân Nhược Nguyệt một bộ nội y đầy ý đồ mời gọi, khoác thêm lớp ngoại y lộng lẫy bên ngoài, dáng thướt tha uyển chuyển màn đêm tới Dưỡng Tâm điện.

 

Nàng dày công trang điểm xinh như thế , tự nhiên thể để mùi khói lửa dầu mỡ ám lên tóc, phá hỏng mùi hương .

 

Mèo Dịch Truyện

Cái gọi là đích xuống bếp nấu canh cũng chỉ để lừa gạt đám thị vệ, thực chất là bưng trực tiếp từ nhà bếp nhỏ của Lưu Vân cung tới.

 

Nhiều lắm thì cũng chỉ là nàng mở miệng dặn dò trù nương hầm mà thôi.

 

Trong bát canh thêm cả nhân sâm, lộc nhung và nhiều thứ quý giá khác.

 

Vô cùng bổ dưỡng.

 

...

 

Vân Nhược Nguyệt đôi tay ngọc ngà bưng bát sâm canh, vạt váy khẽ đung đưa, mang theo nụ rạng rỡ thong thả bước trong điện.

 

Trong Dưỡng Tâm điện, những nơi khác ánh sáng mờ ảo, chỉ duy nhất đan bệ là đèn cung đình sáng rực.

 

Trên chiếc long ỷ mạ vàng tôn quý, Thiên t.ử đang trong bộ long bào màu đen, chỉ điều lúc Quân Thiên Dật hề cúi đầu phê duyệt tấu chương, mà ngược trông như đang mệt mỏi, một tay chống cằm, nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Giữa lông mày còn vương một vệt nhăn sâu kín, dường như trong giấc mộng thứ gì đó khiến ngủ yên giấc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-48-quan-thien-dat-noi-mo-goi-mot-tieng-minh-phuong.html.]

 

Vân Nhược Nguyệt thướt tha tiến gần, hề lên tiếng phiền.

 

Năm nay thời tiết quả thực nóng nực kỳ quái, dù xung quanh Dưỡng Tâm điện đều đặt các chậu băng để giảm nhiệt, nhưng Vân Nhược Nguyệt chỉ mấy bước ngắn ngủi rịn một lớp mồ hôi mỏng.

 

Vân Nhược Nguyệt tiên đặt bát sâm canh xuống, đôi tay ngọc giơ lên, ống tay áo đỏ mang theo một làn hương mê hoặc lướt qua gương mặt nam nhân. Nàng khẽ đặt đầu ngón tay lên giữa đôi lông mày của Quân Thiên Dật, tựa như từng chút một xoa phẳng vệt nhăn ...

 

Nữ chính cách chơi đùa tình thú.

 

Thế nhưng, Quân Thiên Dật dường như đang chìm sâu một cơn ác mộng, đột ngột đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Vân Nhược Nguyệt, giọng dồn dập gọi một tiếng: "A Phượng!"

 

Sau đó, bỗng nhiên mở bừng mắt

 

Gương mặt xinh trang điểm kỹ càng của Vân Nhược Nguyệt lập tức lộ vẻ thể tin nổi, kinh ngạc giận dữ: "..."

 

Vừa Quân Thiên Dật gọi cái gì —

 

Tô Minh Phượng?!

 

Vân Nhược Nguyệt tức đến mức bật !!!

 

Quân Thiên Dật thoát khỏi cơn ác mộng, mở mắt , trong tầm mắt đập ngay khuôn mặt biến dạng vì tức giận của Vân Nhược Nguyệt.

 

Tất nhiên, với vẻ đỉnh cao hệ thống Chí Tôn Hoàng Hậu khai mở cùng các loại hào quang gia trì, Vân Nhược Nguyệt dù hỏng biểu cảm thì trông vẫn .

 

Thế nhưng, thì , khiến cảm thấy rùng kinh hãi.

 

Trong lòng Quân Thiên Dật bỗng dưng dâng lên một nỗi phản cảm rõ lý do, đến cả ngữ khí cũng trở nên cứng nhắc hơn mấy phần: "Nguyệt nhi, nàng tới đây?"

 

Kỹ năng diễn xuất thượng thừa như ảnh hậu rèn luyện từ chốn hậu trạch kiếp giúp Vân Nhược Nguyệt nhanh ch.óng điều chỉnh biểu cảm. Nàng nở một nụ dịu dàng như đóa sen, thấy chút dấu vết giận dữ nào khi cái tên Tô Minh Phượng từ miệng Quân Thiên Dật một giây , nàng nũng nịu :

 

"A Dật dạo bận rộn chính sự, đều thời gian tới Lưu Vân cung nữa, chắc hẳn cũng chẳng thời gian ăn cơm t.ử tế nhỉ. Nguyệt nhi chẳng qua là lo lắng cho , nên mới đích hầm sâm canh mang tới để A Dật bồi bổ thể."

 

Nói đoạn, Vân Nhược Nguyệt khẽ c.ắ.n môi: "A Dật, Nguyệt nhi phiền ?"

 

"Không , Nguyệt nhi lòng ." Biểu cảm Quân Thiên Dật hòa hoãn trở .

 

Vân Nhược Nguyệt ướm hỏi: "Vừa nãy thấy A Dật dường như gặp ác mộng, còn gọi cả tên của Quý phi, ... mơ thấy nàng ? Nói cũng tội, đều tại Nguyệt nhi mới khiến Quý phi tự vẫn."

 

"Làm thể, trẫm đối với Tô Minh Phượng vốn chẳng chút tình nghĩa nào, Nguyệt nhi cần tự trách." Quân Thiên Dật lộ biểu cảm lạnh lùng, nhưng nhịn mà đưa tay day day lông mày, "Chỉ là dạo gần đây thường xuyên gặp ác mộng, lúc tỉnh dậy nhớ rõ là mơ thấy gì..."

 

Thực sự là như ?

 

Ánh mắt Vân Nhược Nguyệt u tối đầy ma mị, nhưng mặt vẫn rạng rỡ như hoa, đưa bát canh : "Vậy A Dật uống chút sâm canh , bát canh bổ dưỡng an thần."

 

Quân Thiên Dật đón lấy, uống một ngụm.

 

Vân Nhược Nguyệt nhẹ bước tới lưng Quân Thiên Dật: "A Dật, để Nguyệt nhi bóp đầu cho , chắc hẳn sẽ thoải mái hơn chút."

 

Nói nàng giơ tay lên, hương thơm thoang thoảng từ ống tay áo đỏ lọt mũi Quân Thiên Dật, khiến tâm hồn như mê đắm.

 

Trong lòng Quân Thiên Dật rục rịch ý xuân, là cửu ngũ chí tôn, gì cũng chẳng cần nhẫn nhịn. Thế là Quân Thiên Dật đột ngột kéo mạnh Vân Nhược Nguyệt lòng, một lúc tấu chương và y phục án rơi vãi đầy đất...

 

*

 

Cách Thánh Kinh mấy trăm dặm, trong địa phận Ngọc Châu, ánh trăng sáng tỏ thưa thớt mấy vì . Nhiệt độ rát bỏng một ngày nắng gắt thiêu đốt cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống, sinh vật mảnh đất phút giây nghỉ ngơi quý giá. Đoàn lưu đày đang tranh thủ màn đêm để lên đường tiến bước.

 

Tô Minh Mị vẫn luôn chú ý tới nhiệt độ khí, tận mắt thấy vạch đỏ nhiệt kế đột nhiên tăng vọt lên mấy độ!

 

Chuyện gì thế ?

 

Đã xảy chuyện gì ?

 

Tô Minh Mị khỏi kinh nghi bất định.

 

 

Loading...