Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 52: Hạo kiếp nhân loại sắp tới
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:53:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Minh Mị vốn chẳng chút thiện cảm nào với nam nữ chính, lập tức xúi giục Thiên đạo: "Trực tiếp xử t.ử hai kẻ đó là xong chuyện ?"
Nàng âm thầm hiến kế, nhiệt tình cung cấp 100 cách c.h.ế.t cho nam nữ chính—
"Ví dụ như trời giáng xuống một đạo sấm sét đ.á.n.h c.h.ế.t họ? Hoặc là, ăn cơm nghẹn c.h.ế.t, uống nước sặc c.h.ế.t, đường xe... , ngựa đá c.h.ế.t chẳng hạn."
"Dù ngài cũng là Thiên đạo mà, chỉ cần tùy tiện động ngón tay một chút là thể bóp c.h.ế.t một hai tên phàm nhân ."
"Không thể ." Thiên đạo , "Quân Thiên Dật là Thiên t.ử, mang chân long chi khí của hoàng tộc, cùng mệnh định tương liên, cách nào hại ."
Tô Minh Mị thầm nghĩ, cái cũng , cái cũng xong, thì còn chơi bời gì nữa?
"Long mạch đ.á.n.h cắp khiến Thiên đạo bất , đất trời chấn động, đại địa khô nóng mới chỉ là bắt đầu thôi, tiếp đây sẽ còn thêm nhiều thiên tai binh họa nữa..." Thiên đạo , "Vì , cần sự giúp đỡ của ngươi."
Tô Minh Mị chỉ tay mũi , "Ta ?"
Thiếu nữ lộ vẻ mặt bất lực, "Vậy thì ngài cũng quá đề cao . Ngài là Thiên đạo của nơi còn chẳng cách nào, chỉ là một phàm nhân nhỏ bé thì gì cơ chứ?"
"Đại đạo năm mươi, Thiên diễn bốn mươi chín, luôn để một đường sinh cơ... " Thiên đạo , "Ta thể cảm ứng , ngươi chính là biến đó."
"Ngươi cũng cần tự ti, ngươi là chủ nhân của gian hỗn độn, lòng yêu thương thương sinh, một đường sinh cơ của nơi ở chỗ ngươi."
"Hạo kiếp của nhân loại sắp đến ..."
"Tô Minh Mị, ngươi nguyện ý giúp ?"
Tiếng phạn từ từ rơi xuống, giống như mang theo một cảm giác định mệnh.
—— Hóa là cứu thế chủ ?
Trong lòng Tô Minh Mị bỗng dưng nảy sinh một loại cảm giác sứ mệnh, thần sắc nàng rốt cuộc cũng trở nên nghiêm túc, : "Tôn giả, nếu thể giúp gì, đương nhiên nguyện ý."
"Trước từng chứng kiến quê hương từ một nền văn minh phồn hoa đến cực độ, chỉ trong một đêm biến thành địa ngục trần gian đầy rẫy thây ma. Lúc đó luôn nghĩ, nếu thể đưa thế giới trở dáng vẻ ngày xưa, bảo gì cũng cam lòng, thà rằng gian, dị năng, cũng thế giới phục hồi như cũ..."
Nói đến đây, thiếu nữ dung nhan rạng rỡ kìm mà nở một nụ cay đắng, "Thế nhưng, đó là chuyện mà một kẻ nhân loại nhỏ bé như thể quyết định . So với vũ trụ hồng hoang, mỗi chúng chỉ như một hạt cát bụi nhỏ nhoi, ngăn cản nổi bước chân của hạo kiếp nhân loại và dòng chảy lịch sử."
"Vì , lúc đó chọn cách chỉ lo cho bản , lẩn trốn trong mạt thế. Ta gian nhưng chọn cách bịt mắt, che tai, tưởng rằng thấy thì sẽ đến nỗi khổ của nhân thế."
"Sau khi xuyên đến cổ đại, trân trọng gia đình và bằng hữu hiện tại..."
Trong đầu Tô Minh Mị lướt qua khuôn mặt của Tô Minh Phượng, Lam thị, Tô lão phu nhân, Khương Nhu, Tô Yên, Quân T.ử Thần... khóe môi nàng khẽ nở một nụ nhạt.
"Ta cách nào bỏ mặc họ nữa."
"Nếu tôn giả , vốn mang trong gian hỗn độn, là một đường sinh cơ mà Thiên đạo phái đến, thì nguyện ý ——"
"Ta nguyện vì thương sinh mà chút gì đó."
Thiếu nữ giống như những lời kìm nén trong lòng từ lâu, lâu, nàng thở phào một dài như trút bỏ gánh nặng, đó khuôn mặt nhỏ nhắn lộ một nụ rạng rỡ, hoạt bát.
Vẻ nghiêm túc, trầm trọng biến mất, cả nàng trở nên tinh nghịch như cũ.
"Thực , một sống đời mà và bạn bè thì sống lâu đến cũng chẳng ý nghĩa gì."
"Quê hương từng câu rằng, nghèo thì lo , giàu thì giúp thiên hạ. Vật tư tích trữ trong gian của chất cao như núi, vàng bạc vô , còn núi nước ruộng linh tuyền, thế nào nữa thì cũng coi là một kẻ tiền ..."
"Thiên đạo đại nhân, cần gì thì ngài cứ ! Cho dù là lên núi đao xuống biển lửa..." Tô Minh Mị đang định thốt một phen hào hùng tráng lệ, kết quả đến đây nàng rén, rụt rè hỏi thăm: "Mà chắc là cần đến mức lên núi đao xuống biển lửa thật nhỉ?"
Thiên đạo, "..."
Cô bé , nhát gan đến phát đáng yêu.
Tô Minh Mị hỏi Thiên đạo xem nàng cần như thế nào.
Tiếng phạn trả lời: "Không ."
"Ta chỉ suy toán biến và đường sống ở chỗ ngươi, còn cụ thể thế nào thì dựa chính ngươi tự tìm tòi."
Cái gì cơ?
Tô Minh Mị đầy mặt chấn kinh kèm theo câm nín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-52-hao-kiep-nhan-loai-sap-toi.html.]
Mèo Dịch Truyện
Trên mặt nàng rõ một dòng chữ ——
Ta chuẩn tâm lý sẵn sàng , mà ngài với cái ?
Trong mắt Tô Minh Mị, Thiên đạo bỗng chốc biến thành một vị đối tác đáng tin cậy, đưa yêu cầu cụ thể thường là yêu cầu khó nhất.
Có lẽ cũng cảm ứng tâm trạng câm nín của Tô Minh Mị, Thiên đạo : "Tô Minh Mị, nếu ngươi giúp vượt qua kiếp , lẽ một ngày nào đó, ngươi cũng thể trở về quá khứ để giải cứu quê hương của ..."
Ánh mắt Tô Minh Mị khẽ biến đổi, đây là sự thật ?
Tuy nhiên, còn kịp hỏi kỹ thì cảnh mộng giống như một thế giới trong gương vỡ vụn, sụp đổ và tan biến từng chút một, bên tai nàng vang lên tiếng phạn cuối cùng từ xa xăm vọng :
"Hôm nay tiết lộ thiên cơ, vì sẽ xóa một phần ký ức của ngươi, cho đến thời điểm thích hợp mới nhớ . Để bù đắp, sẽ tặng ngươi một món cơ duyên, ngươi hãy tự gian hỗn độn mà xem..."
"Được , thời gian tới, Tô Minh Mị, trở về ..."
"Trở về ..."
*
"A!"
Tô Minh Mị đột nhiên bật dậy, cả mồ hôi nhễ nhại, nội y ướt đẫm dính bết cơ thể.
Nàng chỉ nhớ rằng dường như mơ một giấc mơ dài, dài.
Còn trong mơ gì...
Thì nhớ rõ lắm.
Hình như là gặp tiên nhân.
Lại hình như tiếng phạn lặp lặp với nàng rằng, nhiệm vụ của nàng là cứu giúp thương sinh.
Tô Minh Mị xua những ý nghĩ đầu cuối trong đầu ——
Mấy chuyện thần tiên đều là cái cớ do nàng bịa , chẳng lẽ biến thành thật ?
Trên đời gì thần tiên cơ chứ.
thật kỳ lạ, trong lòng nàng thêm một phần cảm giác sứ mệnh tên, giống như nàng hứa hẹn với ai đó một chuyện vô cùng quan trọng ...
Thôi, nghĩ nữa.
Tô Minh Mị chỉ cảm thấy dính dấp khó chịu, nàng túm lấy chiếc áo đẫm mồ hôi lên ngửi ngửi, ngay lập tức lộ vẻ mặt chê bai.
Hôi quá, hôi quá mất~
Mọi đều đang ngủ say, nàng khom lưng, rón rén lẻn khỏi sơn động.
Tô Minh Mị thấy, khoảnh khắc nàng rời khỏi sơn động, Quân T.ử Thần mở mắt .
Tiểu hoàng t.ử mím môi, suy nghĩ một chút yên tâm mà theo ngoài.
Kết quả là Tô Minh Mị thẳng đến một dòng suối ở hậu sơn, thấy xung quanh , nàng liền cởi hài tất và y phục vứt tảng đá xanh lớn bên bờ nhảy xuống nước.
Đương nhiên nàng vẫn giữ yếm nhỏ và tiết khố, dù ai khác nhưng nàng cũng thể nào khỏa ở ngoài trời .
Quân T.ử Thần theo phía , lúc vô tình thấy Tô Minh Mị đang cởi ngoại thường liền vội vã mặt chỗ khác ngay lập tức, đồng thời cảnh cáo ám vệ cũng phép trộm.
Đôi tai trắng ngần của tiểu hoàng t.ử ánh nắng rực rỡ đỏ bừng như nhỏ m.á.u.
Không ngờ tỷ tỷ đến đây tắm rửa...
Cậu đến tuổi hiểu đạo lý nam nữ thụ thụ bất .
Dù trong lòng hề chút ý nghĩ xa tà niệm nào, nhưng tiểu hoàng t.ử từ nhỏ học quân t.ử lễ, đế vương thuật vẫn khỏi thầm niệm trong lòng:
Phi lễ vật thị.