Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 54: Trong địa giới Đồng Châu, phỉ tặc hoành hành
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:53:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không !" Quân T.ử Thần lập tức phản bác vì nàng hiểu lầm, bồi thêm một câu: "Xin tỷ tỷ, là do lúc thất lễ, nhưng bây giờ... thật sự còn giận nữa."
Người giận dỗi, lo lắng, nổi cáu là .
Mà xin cũng vẫn là .
Cửu hoàng t.ử Điện hạ của nước Thiên Thánh cao quý, bao giờ lâm cảnh .
mà, cứ cam tâm tình nguyện như đấy.
Thế nhưng, Tô Minh Mị mới tin: "Đệ còn giận, giận chẳng thèm để ý đến ?"
Quân T.ử Thần: "..."
Im lặng một hồi, vành tai tiểu hoàng t.ử đỏ rực, giọng thấp thỏm: "Bởi vì... tỷ tỷ b.úi tóc, xiêm y và hài tất cũng chỉnh tề."
Nữ t.ử nước Thiên Thánh, dáng vẻ xõa tóc và bàn chân trần chỉ phu quân mới thấy.
Quân T.ử Thần đây là đang giữ lễ.
trong mắt Tô Minh Mị, việc xõa tóc lộ chân là chuyện thể bình thường hơn.
Nàng chớp mắt, nở nụ tinh quái xinh , cố ý trêu chọc: "Tiểu Thần, chúng đều chơi nước với , giờ mới mấy chuyện , chẳng muộn ?"
Quân T.ử Thần khựng : "..."
Dường như cũng đúng thật.
Tô Minh Mị xé một miếng thịt cá trắng ngần thơm ngon nhét miệng Quân T.ử Thần, khiến giật ngước mắt lên. Nàng nở nụ rạng rỡ với , dứt khoát : "Chúng đều là trẻ con cả, để tâm nhiều quy củ giáo điều đó gì?"
Quân T.ử Thần nuốt miếng cá trong miệng, mím môi : " cổ nhân dạy, nam nữ bảy tuổi cùng chiếu..."
Mèo Dịch Truyện
"Thật dám tin câu thốt từ miệng một đứa trẻ, tội nghiệp , mấy cái hủ tục phong kiến đầu độc đến nông nỗi . Ai còn tưởng là ông cụ tám mươi đấy!" Tô Minh Mị tặc lưỡi: "Vậy theo ý , ăn cơm cùng nữa hả?"
"Không !" Tiểu hoàng t.ử thốt lên, hàng mi dài khẽ run, tai đỏ ửng, nhất thời cảm thấy ngượng ngùng.
"Hi hi." Tô Minh Mị bật , nàng vỗ vai Quân T.ử Thần như một đại ca: "Tiểu Thần Thần, là tiểu thư khuê các truyền thống , đừng mong 'cửa nhà tới'. Đệ nhớ kỹ nhé, theo thì dẹp hết mấy cái quy củ rách nát đó sang một bên, đừng ông cụ non..."
Quân T.ử Thần trong lòng thở dài bất lực.
Hắn sớm nàng giống những nữ t.ử khác mà...
*
Ăn cá nướng xong, Tô Minh Mị lười biếng tảng đá xanh lớn, xoa xoa mái tóc khô một nửa, trời : "Tiểu Thần, chúng cũng nên về thôi."
Thời cổ đại đúng là hợp để xõa tóc, sẽ coi là lôi thôi, Tô Minh Mị tiện tay b.úi tóc thành một cái b.úi tròn (tóc củ tỏi).
"Tỷ tỷ, tỷ b.úi kiểu tóc đạo cô ..." Quân T.ử Thần ngập ngừng.
Đầu Tô Minh Mị đầy vạch đen.
Đây là tóc củ tỏi, tóc củ tỏi hiểu ? Đạo cô cái gì mà đạo cô!
mà, đạo cô ở nước Thiên Thánh hình như đúng là chải đầu kiểu thật (ಥ_ಥ)
"...Ta chỉ b.úi mỗi kiểu thôi." Tô Minh Mị đỏ mặt, nghiến răng .
Nàng là mấy bà v.ú khéo tay !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-54-trong-dia-gioi-dong-chau-phi-tac-hoanh-hanh.html.]
Tiểu hoàng t.ử lập tức hiểu .
...
Về đến sơn động, Lam Anh thấy con gái b.úi tóc đạo cô thì giật , cứ tưởng nàng quy y cửa Phật. Sau khi rõ sự tình, bà buồn bất đắc dĩ tháo tóc nàng , chải cho nàng kiểu tóc b.úi hai bên.
Buộc thêm hai dải lụa, Tô Minh Mị lập tức biến thành một cô bé đáng yêu.
Lúc Lam thị chải đầu cho Tô Minh Mị, Quân T.ử Thần bên cạnh chằm chằm rời mắt, thầm ghi nhớ từng bước một.
Nhìn đến mức Lam Anh thấy hoảng.
Vì Điện hạ đột nhiên hứng thú với việc chải đầu của nữ nhi thế ?
ngại phận của vị Điện hạ , Lam Anh dám hỏi nhiều.
Chỉ nghĩ là tiểu hoàng t.ử thấy lạ nên xem cho vui.
Nghỉ ngơi xong xuôi, khi mặt trời khuất bóng cũng là lúc lên đường. Triệu đô đầu phía là ranh giới giữa Ngọc Châu và Đồng Châu, đến Đồng Châu thể nghỉ tại dịch trạm một ngày để bổ sung nhu yếu phẩm, cần màn trời chiếu đất nữa.
Những lưu đày , mặt ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.
Ở dịch trạm, ít cũng nước nóng để tắm rửa, bỏ chút tiền còn ăn miếng thịt. Chẳng bù cho chốn rừng núi hoang vu , dù giấu bạc trong cũng chẳng chỗ mà tiêu. Đặc biệt là vụ Diêu thị c.h.ế.t t.h.ả.m nanh vuốt hổ dữ, chẳng ai dám chạy rừng nữa, nên cũng lâu lắm họ nếm chút mỡ màng nào.
Mọi phấn chấn hẳn lên, chỉ thật nhanh để sớm đến dịch trạm Đồng Châu.
Tô Minh Mị biến sắc.
Đồng Châu...
Địa danh khiến trong đầu Tô Minh Mị tự chủ mà hiện một dòng chữ.
Đồng Châu lắm phỉ tặc.
Trong sách, nhà họ Tô chính là ở ranh giới Ngọc Châu và Đồng Châu—— núi Long Hổ, gặp bọn cướp chặn đường. Kết quả là cặp chị em song sinh Tô Cẩm Sắt và Tô Cẩm Tú bắt , sinh t.ử bất minh, nhà họ Tô gần như c.h.ế.t sạch, bi kịch diệt môn...
Trăng thanh gió mát, bầu trời đen kịt như mực, khí oi bức đến mức một gợn gió, ngày mai chắc chắn là một ngày nắng như đổ lửa.
Tô Minh Mị xuyên qua màn đêm huyền bí, hướng về phía núi Long Hổ xa xăm nhưng cũng gần kề——
Vận mệnh hẳn là thể vượt qua, khi thanh kiếm Damocles rơi xuống, chẳng ai tương lai sẽ về .
"Tổ mẫu, con chuyện ."
"Minh Mị, những gì con là thật ?" Tô lão phu nhân xong những gì nàng kể, kìm mà siết c.h.ặ.t cây gậy gỗ trong tay, đôi bàn tay run rẩy tiết lộ sự bất an trong lòng bà.
Gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Tô Minh Mị đầy vẻ nghiêm túc, nàng gật đầu quả quyết: "Vâng."
"Đồng Châu đúng là nơi phỉ tặc hoành hành, tại đây mười hai trại như Long Hổ Trại, Hắc Phong Trại, Hoàng Phong Trại... tạo thành thế kiềm chế lẫn nhưng cũng sẵn sàng tương trợ. Vậy nên dù quan phủ năm nào cũng tiễu phỉ nhưng vẫn chẳng tác dụng gì..." Tô Dận Bạch vốn nhiều hiểu rộng, liền chậm rãi phân tích: "Đám đạo tặc thường chỉ cướp đoàn thương buôn và dân chúng núi, dây dưa với quan phủ. năm nay hạn hán mới bắt đầu, bá tánh khổ cực, bọn chúng nảy sinh ý đồ với quan phủ cũng là thể."
Nghe nhị thúc Tô Dận Bạch phân tích xong, nữ quyến nhà họ Tô khỏi hoảng hốt: "Chuyện ... chuyện bây giờ..."
Đặc biệt là hai cô bé Tô Cẩm Sắt và Tô Cẩm Tú, hai chị em tựa , nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Trong lòng họ dấy lên một dự cảm bất an, giống như chuyện phỉ tặc cướp bóc từng xảy với , cảm giác sợ hãi vô cớ dâng trào...
"Vì , chúng sớm chuẩn phòng !" Đôi mắt đen láy của Tô Minh Mị ánh lên vẻ sắc sảo rạng rỡ trong đêm tối: "Nếu đám phỉ núi Long Hổ dám đến chặn đường, ít nhất chúng cũng sức tự bảo vệ !"