Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 66: Người làm công cho hoàng gia
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:53:57
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy thì quá! Việc thể chậm trễ, chúng bắt đầu thôi!" Tô Minh Mị vỗ tay, vẻ mặt đầy vui mừng.
Quân T.ử Thần sang dặn dò đám T.ử Y Vệ: "Các ngươi nhất định theo Tô tiểu thư điều động, trái."
Lúc , tiểu hoàng t.ử mi mục trầm tĩnh, trút bỏ nét ngây thơ, toát lên một loại khí chất tôn quý, điềm tĩnh biến cố dù tuổi còn nhỏ.
Các T.ử Y Vệ đều cúi đầu .
Đôi môi đỏ mọng của Tô Minh Phượng khẽ mở, giọng nhẹ nhàng đầy mị hoặc: "Lăng Phong, ngươi cũng , xem tiểu cần giúp gì ."
Phàm là Tô Minh Phượng mở lời, Dạ Lăng Phong gì là theo: "Vâng, đại tiểu thư."
Tô Duệ và Tô Đình cũng nghỉ ngơi đủ, sớm khôi phục sức lực, chủ động xung phong : "Tứ , chúng cũng thể giúp một tay!"
Hai thiếu niên mới lớn trong trận c.h.é.m g.i.ế.c với sơn phỉ đêm qua bộc lộ một mặt đầy tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh, tâm tính bọn họ trưởng thành chỉ một đêm, tự nhiên những việc trong khả năng của .
Hơn nữa Tô Duệ và Tô Đình cũng vô cùng tò mò đối với chiếc "xe ba bánh" , họ phàm là thứ Tứ lấy , nhất định là đồ chơi mới lạ, bọn họ bỏ lỡ.
Ai ngờ, với T.ử Y Vệ và Dạ Lăng Phong thì Tô Minh Mị đồng ý ngay tắp lự, nhưng đến lượt Tô Duệ và Tô Đình, Tô Minh Mị lắc đầu quầy quậy, : "Không , hai vị đường ca ..."
Tô Duệ và Tô Đình xong liền cuống lên, bọn họ đều là nhi lang Tô gia, đồng da sắt, tự thấy kém cạnh ai, chứ?
"Tứ , bọn mà, và ca ca từ bảy tuổi bắt đầu học cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Tuy rằng công phu cưỡi ngựa so với trưởng tỷ và Tương Khanh ca, nhưng so với nhiều con cháu thế gia cùng lứa ở Thiên Thánh Quốc thì vẫn cao hơn một bậc đấy..." Tô Đình đến cuối câu, trong giọng điệu thêm vài phần ngạo nghễ.
Chăm chỉ luyện võ, giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, đây là niềm kiêu hãnh của với tư cách là nhi lang Tô gia.
Tô Duệ cũng mang cùng một ý tứ với bào Tô Đình.
Bọn họ là đám công t.ử bột tứ chi chăm, ngũ cốc phân, Tứ đừng mà coi thường họ nhé.
"Các còn đủ mười tám tuổi, lái xe khi thành niên . Đường thì muôn ngàn lối, an là hết, lái xe mà chuẩn, hai hàng lệ..." Tô Minh Mị vốn định như , bởi vì xe ba bánh điện cũng tính là xe cơ giới mà.
Nào ngờ, nàng dứt lời, trong đám T.ử Y Vệ một thiếu niên mặc y phục màu tím sẫm, khuôn mặt b.úng sữa, yếu ớt giơ tay lên : "Minh Mị tiểu thư, cũng đủ mười tám... cái đó, xin hỏi còn cơ hội ?"
Nhìn khuôn mặt trẻ con của đối phương, Tô Minh Mị rơi trầm mặc: "..."
Im lặng vài giây, Tô Minh Mị mở miệng hỏi: "Huynh tên là gì? Bao nhiêu tuổi ? Làm nghề bao lâu ?"
"Thuộc hạ xếp thứ ba mươi sáu trong T.ử Y Vệ, Minh Mị tiểu thư cứ gọi là Ám Tam Thập Lục. Ta là trẻ mồ côi, ba tuổi sư phụ nhặt về, năm nay mười bảy ." Thiếu niên mặt tròn trẻ con tuổi nhỏ nhất, khác với những T.ử Y Vệ trầm thận trọng khác, mặt lúc nào cũng hi hi, khi bên má trắng nõn sẽ hiện đôi lúm đồng tiền nhỏ, trông dễ gần.
, nếu ngươi coi thường , thì sai lầm lớn .
Có thể xếp hạng thứ ba mươi sáu trong T.ử Y Vệ, đủ thấy chẳng thiếu niên bình thường gì.
Mèo Dịch Truyện
Tay từng dính m.á.u, từng g.i.ế.c , v.ũ k.h.í đặc trưng là một sợi dây xích bạc, thể b.ắ.n cực nhanh, xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c, nghiền nát tim mục tiêu, cũng thể quấn lấy cổ đối phương, siết gãy yết hầu. G.i.ế.c thu dây về, m.á.u cũng dính xích bạc.
mặt Tô Minh Mị, Ám Tam Thập Lục tính tình cực kỳ , nàng hỏi gì đáp nấy, thật thà kể hết, chẳng chút nào dáng vẻ của một ảnh vệ lợi hại, ngược giống như một trai nhà bên khuôn mặt trẻ con .
Tô Minh Mị xong, mới mười bảy tuổi... Đây chẳng là bóc lột lao động trẻ em ?
Thật đen tối.
Đến đứa trẻ ba tuổi cũng tha, đúng là quá đen tối.
Trong lòng Tô Minh Mị còn tò mò một vấn đề, nhịn bèn tán gẫu với thiếu niên mặt b.úng sữa:
"Tam Thập Lục ca ca , các công cho hoàng thất như , lương lậu đãi ngộ thế nào? Các theo chế độ 985 996? Bình thường nghỉ phép ? Cuối năm thưởng tết ? Hoàng thất đóng bảo hiểm xã hội cho ? Có bao ăn ở và phân phát nhà cửa ?"
" , cái nghề của các , khi về hưu thì hoàng gia chế độ dưỡng lão thế nào?"
Ám Tam Thập Lục: "..."
Bị cô bé hỏi cho ngơ ngác cả mặt mũi.
985 là cái gì?
996 là cái gì nữa?
Bảo hiểm xã hội là cái gì? Một loại hình thức bảo kê của hội nhóm nào ? Tại từng qua?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-66-nguoi-lam-cong-cho-hoang-gia.html.]
Trong miệng Tô Minh Mị thốt bao nhiêu từ ngữ mới lạ cổ quái, vài từ đại khái thể hiểu ý nghĩa, nhưng vài từ thì Ám Tam Thập Lục bao giờ.
Cũng may, cái nghề ám vệ hoàng gia , trí nhớ ai cũng đều . Tuy đạt đến trình độ yêu nghiệt nghịch thiên xem qua là nhớ như Điện hạ, nhưng ghi nhớ nhanh thì thành vấn đề.
Bị Tô Minh Mị ném cho một tràng câu hỏi đầu đuôi nổ đùng đoàng bên tai, Ám Tam Thập Lục sắp xếp suy nghĩ, lập tức trả lời:
"Bẩm Minh Mị tiểu thư, ám vệ bọn bổng lộc cố định, bảo vệ Quân thượng cũng bao giờ thời gian nghỉ ngơi. Tuy nhiên, chuyện ăn mặc ở thì cần tự lo liệu. Còn về chuyện phân phát nhà cửa và dưỡng lão mà ..."
"Chúng là thế hệ ảnh vệ hoàng gia thứ mười bảy kể từ khi Thiên Thánh Quốc thành lập, nuôi dưỡng từ nhỏ. Người dạy dỗ chúng võ công, ám khí, hạ độc, trận pháp, thuật ... chính là các sư phụ, cũng tức là T.ử Y Vệ đời hầu hạ Tiên đế."
"Đợi chúng xuất sư, Tiên đế băng hà, Tân đế nắm giữ thiên hạ, T.ử Y Vệ đời mới coi là công thành lui ."
"Nói về dưỡng lão, các sư phụ đều nhà cao cửa rộng ở trong kinh thành, còn mỹ tỳ và nô bộc hầu hạ, đây chắc chính là 'bao phân phát nhà cửa' mà Minh Mị tiểu thư nhỉ."
Tô Minh Mị: Oa, cái ở thời hiện đại của các nàng chẳng khác nào khi về hưu ngay tứ hợp viện ở trong vành đai 5 Bắc Kinh, còn quản gia, tài xế, bảo mẫu, vườn, cùng với tiền tiêu cả đời hết ...
Nước miếng hâm mộ của nàng kìm mà chảy xuống từ khóe miệng.
mà, nghĩ đến việc những thứ đều là đổi bằng mạng sống, Tô Minh Mị lập tức cũng còn hâm mộ đến thế nữa.
" , Minh Mị tiểu thư 985 và 996 là ý gì ?" Ám Tam Thập Lục ngại học hỏi kẻ .
Tô Minh Mị mỉm , trong mắt toát một tia đồng cảm: "Tam Thập Lục ca ca, nghĩ đừng hỏi thì hơn..."
Hỏi sợ tâm lý sẽ sụp đổ mất.
Bởi vì ám vệ các là chế độ 007 thê t.h.ả.m nhất.
007 —
Một tuần bảy ngày, việc 24 24, quanh năm nghỉ.
Ám Tam Thập Lục là một ám vệ xuất sắc, xưa nay đều là Quân thượng lệnh, ám vệ chịu trách nhiệm thi hành là . Hắn lòng hiếu kỳ quá mạnh mẽ, càng rõ lúc nào nên hỏi, lúc nào nên hỏi...
Có điều, cứ cảm thấy nụ của Minh Mị tiểu thư khiến rợn tóc gáy.
Ám Tam Thập Lục ho khan vài tiếng, kiên cường hỏi sang một vấn đề khác: "Minh Mị tiểu thư, thấy còn cơ hội ?"
Hắn lộ biểu cảm kiểu 'đừng mới mười bảy, nhưng mạnh'.
"Thuộc hạ cũng cưỡi ngựa, còn cả khinh công nữa."
Ám Tam Thập Lục từ trong đám ám vệ huấn luyện, loại bỏ vô đồng môn, trổi vượt hơn mới trở thành T.ử Y Vệ. Đương nhiên là bản lĩnh thực sự và sự kiêu ngạo của riêng .
Hắn xếp hạng thứ ba mươi sáu trong T.ử Y Vệ , Ám Tam Thập Lục vì lý do tuổi tác mà bỏ lỡ cơ hội học kỹ năng mới – cũng chính là đạp xe ba bánh, để tụt hậu quá xa so với đám Ám Nhất.
Nếu ném đám T.ử Y Vệ đến thời hiện đại, thì bọn họ ít nhất cũng là một đám "Vua thi đua".
Nghe Tô Đình và Ám Tam Thập Lục xong, Tô Minh Mị đổi suy nghĩ cố hữu của —
Nàng đều xuyên về cổ đại , còn để ý luật giao thông cái gì chứ!
Tô Duệ và Tô Đình đều cưỡi ngựa, T.ử Y Vệ còn khinh công, học xe ba bánh chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay ?
Tô Minh Mị lập tức đổi giọng, bày tỏ sự hoan nghênh nhiệt liệt đối với sự gia nhập của hai vị đường ca Tô Duệ, Tô Đình và Ám Tam Thập Lục.
"Bắt đầu từ bây giờ, chính là huấn luyện viên dạy đạp xe ba bánh của các ."
"Mọi đây, để mẫu một ——" Tô Minh Mị tập hợp đám học viên dự cho chức tài xế xe ba bánh điện , bảo bọn họ đến gần, tất cả mở to mắt cho kỹ động tác tiếp theo của nàng.
Thế nhưng, Tô Minh Mị nhất thời quên mất thể hiện tại của chỉ mới mười tuổi. Nàng giới thiệu leo lên xe: "Đây là đầu xe, đây là tay lái, tay lái dùng để điều khiển phương hướng, đó chân của chúng cần đặt lên bàn đạp ——"
Giọng đột ngột im bặt.
Gương mặt nhỏ nhắn của Tô Minh Mị đầy hai chữ: gượng gạo.
Mẹ kiếp, chân ngắn quá, chạm tới bàn đạp .