Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 8: Dọn sạch cả hoàng cung luôn rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:52:55
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư thế thu dọn vật tư của Tô Minh Mị thuần thục . Bàn tay nhỏ bé khẽ vẫy qua đống vàng bạc châu báu trong kho, các món bảo bối liền thu sạch sành sanh, xuất hiện trong khu đất trống phân chia sẵn trong gian.
Ta thu, thu, thu thu thu!
Chỉ cần là thứ thể thu gian, Tô Minh Mị đều hề bỏ qua.
Đến cuối cùng, nàng quét sạch cả kim khố nhỏ của Thái hậu, đến một sợi lông tơ cũng để cho bà !
Tại chính điện cung Từ An, Duệ Đức Thái hậu vẫn hề trở thành một kẻ nghèo kiết xác. Một ma ma tuổi đang cầm lược ngọc lưng Thái hậu, nhẹ nhàng chải mái tóc đen bóng mượt cho bà.
"Huệ Phương, ngươi thấy ai gia tâm địa độc ác ? Ngay cả một đứa trẻ chín tuổi cũng buông tha..." Duệ Đức Thái hậu soi gương loan, bàn tay đeo hộ giáp quý giá lạnh lẽo vuốt lên gương mặt: "Thế nhưng, ai gia hận nát tâm can! Lan phi tiện nhân , nếu tại ả cướp sự sủng ái duy nhất của tiên đế, ai gia chịu cảnh phòng chiếc bóng suốt những năm tháng thanh xuân đại hảo? Hậu cung nữ nhân nào mà hận ả, cho nên con trai của ả... nhất định c.h.ế.t!!"
Tô Minh Mị: "..."
Lão bà già Thái hậu quả thực là xa tột cùng!
Lại còn đang tính kế hại nữa chứ!
Tô Minh Mị cảm thấy cái lão yêu bà Thái hậu từng bắt nạt chị gái , nếu chỉ dọn sạch kim khố thì vẫn còn hời cho bà quá. Vốn dĩ nàng định cho Duệ Đức Thái hậu một bài học khắc cốt ghi tâm hơn, ngờ tình cờ bí mật .
Quá xa!
Tiểu Minh Mị nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Đã để bản bảo bảo thấy thì tuyệt đối thể khoanh tay !
Tô Minh Mị lấy loại mê hương thuận tay dắt túi từ kho đồ của Thái hậu. Cũng chẳng hiểu tại một vị Thái hậu đường đường sưu tầm mấy thứ đồ hạ lưu như mê hương nữa. Ồ, chỉ thế , ngoài mê hương còn cả Hạc Đỉnh Hồng, Khô Cốt Hương và đủ loại bí độc hại chốn cung đình.
Mê hương y hệt như phim truyền hình, đựng trong một ống trúc nhỏ. Tô Minh Mị nín thở châm lửa, nhẹ nhàng chọc thủng giấy dán cửa sổ, thổi làn khói trắng bên trong.
Chẳng bao lâu , mê hương phát huy tác dụng.
Duệ Đức Thái hậu khẽ ngáp một cái, bảo rằng mệt , phẩy tay cho ma ma lui xuống nhanh ch.óng tắt đèn ngủ.
Tô Minh Mị rón rén tới bên giường, học tiếng mèo kêu hai tiếng, thấy Duệ Đức Thái hậu vẫn tỉnh dậy mới hì hì một tiếng, tay biến hóa một cái tông đơ điện như ảo thuật.
Sau đó, nàng nhanh như cắt cạo sạch đầu Duệ Đức Thái hậu thành một cái... đầu sư cọ.
Nàng còn đem đống tóc đất — vốn là bằng chứng phạm tội — hủy xác phi tang.
Tô Minh Mị mượn ánh trăng ngắm tác phẩm của . Nhìn cái đầu trọc lốc của Duệ Đức Thái hậu, nàng hài lòng gật đầu: "Bà trở nên hói , cũng trở nên mạnh mẽ hơn đấy. Trước bà quyền lựa chọn, nhưng hy vọng bà hãy một , bắt đầu từ đầu nhé!"
Sau khi gửi gắm những lời chúc nhất đến Thái hậu, Tô Minh Mị phẩy tay áo, mang theo đủ loại trang sức đá quý, trâm vàng bộ diêu và lược bạch ngọc bàn trang điểm, thu hoạch đầy ắp mà rời .
Dù tóc bà cũng chẳng còn, mấy thứ cũng dùng đến nữa.
Hì hì hì~
...
Sau khi xử lý xong Duệ Đức Thái hậu, các cung điện khác dĩ nhiên cũng thể bỏ qua. Tuy Quân Thiên Dật mới đăng cơ lâu, hậu cung còn trống trải, nhưng cung điện nào mà chẳng xây dựng lộng lẫy xa hoa? Tô Minh Mị khuân sạch từ đèn l.ồ.ng lưu ly, bình phong thêu hoa, kệ đa bảo cho đến bình hoa cổ ngoạn đó, thậm chí ngay cả bàn ghế, sập gụ trong điện cũng nàng dọn sạch sẽ.
Bàn về khoản quét dọn sạch sành sanh, nàng chính là dân chuyên nghiệp!
Cuối cùng, Tô Minh Mị tới cung Long Càn của tên cẩu hoàng đế.
Không ngờ nữ chính cũng ở đây.
"Nguyệt nhi, trẫm cuối cùng cũng thể đường đường chính chính cưới nàng hậu !" Quân Thiên Dật nắm lấy tay Vân Nhược Nguyệt, đôi cẩu nam nữ trông thật là tình tứ mặn nồng.
Nữ t.ử tựa như đóa hoa sen nước khẽ lộ vẻ thẹn thùng: "A Dật, , hoàng thượng... Nguyệt nhi cũng vui khi thể trở thành thê t.ử của , đời kiếp bên rời."
"Trẫm vẫn thích nàng gọi trẫm là A Dật hơn." Quân Thiên Dật đưa tay bóp nhẹ cằm Vân Nhược Nguyệt, đôi lông mày tuấn tú ánh lên vẻ đào hoa phong lưu.
" như hợp quy củ." Nữ t.ử mân mê đôi bàn tay nhỏ .
"Trẫm là chủ nhân của đất nước Thiên Thánh , lời trẫm chính là quy củ." Quân Thiên Dật bá đạo tuyên bố.
Vân Nhược Nguyệt mím đôi môi đào một tiếng, khẽ gọi: "A Dật, Dật lang..."
Bầu khí đang nồng, ý xuân đang đượm.
Đôi cẩu nam nữ chìm trong mật ngọt tình nồng.
Và ,
Xiêm y trút bỏ.
Long sàng rung chuyển.
Tô Minh Mị che mắt .
Ưm, mắt của bản bảo bảo mù mất !
Vốn dĩ nàng định học theo cách cũ, tặng cho tên cẩu hoàng đế một cái đầu trọc kiểu mẫu giống hệt mẫu (nàng chắc đó là kiểu tóc ?), nhưng theo suy luận từ mấy bộ truyện kiểu "Hoàng đế bá đạo yêu ", nam chính ít nhất cũng lâm trận cả đêm, e là nàng góc tường ở đây đến nửa đêm mất.
Nàng vẫn còn là một em bé mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-8-don-sach-ca-hoang-cung-luon-roi.html.]
Không chịu đựng nổi những thứ .
Vì , Tô Minh Mị đành tiếc nuối rời .
Quân Thiên Dật bỗng nhiên cảm thấy đỉnh đầu lướt qua một tia lạnh lẽo.
"A Dật?" Vân Nhược Nguyệt đỏ bừng mặt, đôi mắt mơ màng nam nhân, dường như đang thắc mắc vì dừng động tác.
Chỉ là, Quân Thiên Dật chú ý thấy ánh mắt nữ t.ử dời lên , dừng đỉnh đầu .
Ngoại trừ bản Vân Nhược Nguyệt, ai thấy đầu Quân Thiên Dật đang sáng lên một con : 【Độ hảo cảm 95】.
Đột nhiên, con màu đỏ tươi nhảy lên một cái, biến thành 【Độ hảo cảm 96】.
Cùng lúc đó, Vân Nhược Nguyệt thấy bên tai vang lên một giọng : 【Độ hảo cảm của Quân Thiên Dật tăng 1 điểm, phần thưởng: Giọng oanh hót véo von】.
Vân Nhược Nguyệt mừng rỡ.
Lại tăng .
Chẳng bao lâu nữa, nàng thể chinh phục vị đế vương cổ đại .
...
Mấy màn ân ái của lớn dĩ nhiên thứ mà một nhóc tỳ 10 tuổi như Tô Minh Mị nên .
Sau khi vét sạch kim khố của hoàng đế, nàng chạy đến d.ư.ợ.c viên trong cung, phá phách sạch sành sanh các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, ngay cả những cây đang trồng cũng nàng nhổ tận gốc kèm theo cả đất, đem trồng đất trống trong gian.
Sau đó, Tô Minh Mị chạy đến Ngự Thiện Phòng.
Trong gian của nàng tích trữ ít đồ ăn nóng sốt, từ món Phật Nhảy Tường của khách sạn năm cho đến cơm phần quán nhỏ, thậm chí là bánh kếp, bánh nướng, ma lạt thang vỉa hè đều đủ cả. Thế nhưng, duy chỉ món ngự thiện cung đình cổ đại là nàng từng nếm qua.
Nguyên chủ lúc cung thăm Quý phi tỷ tỷ dẫu từng dùng bữa, nhưng đó là ký ức, hương vị thể truyền tải chân thực qua ký ức .
Các vị chủ t.ử nương nương trong cung nhiều, chẳng chừng hoàng thượng Thái hậu đêm hôm ăn chút gì đó lót , nên Ngự Thiện Phòng luôn trực suốt mười hai canh giờ. Thậm chí những món tốn công phu cho bữa sáng của hoàng đế Thái hậu thì bắt đầu hầm nấu từ tối hôm .
Tô Minh Mị bộ đồ tiểu thái giám thó , thành công trộn Ngự Thiện Phòng. Trên xửng đang hấp bánh trái, bếp đang hầm đủ loại canh bổ, để chủ t.ử ăn gì là ngay món đó.
Hà... hà...
Nước miếng của Tô Minh Mị kìm mà chảy từ khóe miệng.
Lườn ngỗng tẩm mật, trông ngon quá, thu!
Sữa đông hấp đường, thu!
Cháo yến sào thượng hạng, tiếp tục thu!
Ngay cả màn thầu hấp cho cung nữ thái giám, nàng cũng chẳng tha.
Toàn là đồ nóng hổi mới lò, cất gian là thể lấy thưởng thức bất cứ lúc nào, thật là quá vui sướng!
"Ơ kìa, bát yến sào đang hầm , nãy còn ở đây mà, chớp mắt biến mất ? Có kẻ nào ăn vụng , thật to gan lớn mật, đó là đồ của Thái hậu nương nương đấy!"
Mèo Dịch Truyện
"Canh gà hầm nhân sâm bên chỗ cũng thấy nữa, còn ..."
"Ngay cả lạp xưởng treo xà nhà cũng mất sạch !"
"Ngự Thiện Phòng chúng lẽ... gặp ma ?!"
Chẳng một ai chú ý đến Tô Minh Mị đang thừa dịp hỗn loạn mà lẻn mất.
Nàng gặm một miếng bánh bao, rời khỏi Ngự Thiện Phòng, âm thầm rút lui khi lập công lớn.
Hoàng cung coi như cũng suýt nàng dọn trống . Tô Minh Mị ăn xong bánh bao, phủi phủi tay, liếc sắc trời, thấy cũng đến lúc thể thu quân.
Thế nhưng, nàng thực sự thông thuộc hoàng cung cho lắm. Vốn định tìm đường cung, chẳng hiểu lạc đến lãnh cung, còn tình cờ chứng kiến một màn hành hung.
Một thái giám từ phía đ.á.n.h ngất một bé mặc cẩm y đẩy xuống giếng nước.
"Tùm!"
Tên thái giám rõ ràng là từng g.i.ế.c , tay chân và cả cơ thể đều run lẩy bẩy vì sợ hãi. Hắn quỳ xuống bên cạnh giếng nước, dập đầu mấy cái, vội vàng : "Điện hạ, xin đừng trách nô tài lòng độc ác, trách thì trách ngài may thôi. Ai bảo ngài đầu t.h.a.i bụng Lan phi gì? Oan đầu nợ chủ, khi ngài xuống hoàng tuyền đừng hận nhầm , tìm đòi mạng thì hãy tìm Thái hậu , là Thái hậu nương nương sai nô tài như ..."
Nói đoạn, liền cắm đầu chạy mất dạng, như thể ma đuổi phía .
Tô Minh Mị nhận tên tiểu thái giám chính là kẻ nàng từng hỏi đường nàng dọa cho ngất xỉu.
Và ...
Lan phi? Thái hậu?
Vậy nên, bé mặc cẩm y đẩy xuống giếng chính là mà lão yêu bà Thái hậu hại c.h.ế.t tối nay?
Tô Minh Mị xoa xoa cằm, thì nàng nhất định cứu một phen !