Lục Chấp đẩy cửa sổ , đầu một cái thật sâu: "Là sai . A Nặc, nếu một ngày nàng về, nhất định vẫn sẽ chờ."
Nói xong, nhảy ngoài cửa sổ, bóng hình nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm. Ta bệt xuống ghế, lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cho đến khi chắc chắn rời an , mới mở lọ sứ . Bên trong quả nhiên là ba viên đan d.ư.ợ.c, còn một mảnh giấy nhỏ, đó : *"A Nặc, sẽ đưa nàng ."*
Ta châm lửa đốt mảnh giấy, nó hóa thành tro bụi, giấu chiếc lọ sứ một nơi kín đáo, chỉnh y phục, theo sứ thần tiến hoàng cung Đại Lương.
***
Trong yến tiệc, bái kiến Hoàng đế và Hoàng hậu Đại Lương, cũng gặp đối tượng hòa của , Tam hoàng t.ử Tiêu Dực. Hắn là chiến thần của Đại Lương, những ma sát biên giới qua, đều là do cầm quân. trông thanh tú ôn hòa, vẻ sắc sảo của một võ tướng, ngược còn mang theo vài phần phong thái của một thư sinh.
"Đã danh công chúa từ lâu." Tiêu Dực mỉm gật đầu.
Trong lòng chấn động, nghĩ tới thanh danh của ở Đại Chu, nhất thời đáp thế nào, chỉ đành khẽ gật đầu đáp lễ. Việc hòa định đoạt từ , quy trình đều chuẩn xong xuôi. Ba ngày là giờ lành, tám khiêng kiệu hoa rước phủ Tam hoàng t.ử.
Màn đêm buông xuống, ngoài cửa sổ vang lên một tiếng động khẽ, là tiếng đá nhỏ đập bệ cửa. Ta đó là Lục Chấp, lảng vảng quanh đây từ sáng sớm, tìm cơ hội gặp .
"Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của , tiểu thúc ở đây góc tường ?" Ta gần cửa sổ, thấp giọng .
Bên ngoài cửa sổ lập tức im bặt. Nói xong câu , chính cũng ngẩn . Ngữ khí gây tổn thương như thế , hệt như lúc Lục Chấp từ chối năm đó.
Đêm khuya, Tiêu Dực tiếp khách xong trở về, khẽ khàng vén khăn trùm đầu của lên, trong mắt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Ta cúi đầu, giả vờ dáng vẻ thẹn thùng, trong lòng chút lo lắng. Điều bất ngờ là, hề tiến gần, chỉ là khi rửa mặt xong, khẽ ở phía bên ngoài giường.
"Ngủ , ngày mai còn cung tạ ơn."
Ta đờ , mãi thể chợp mắt. Đột nhiên, một bàn tay mang theo hương mực thanh khiết khẽ che mắt . Giọng của Tiêu Dực ôn nhu: "Yên tâm, chúng quen thuộc, cứ từ từ là ."
Lời của mang theo sức mạnh xoa dịu, thần kinh đang căng thẳng của dần thả lỏng, chầm chậm chìm giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tu-choi-sau-10-nam-yeu-don-phuong-cong-chua-quyet-dinh-di-hoa-than-khien-han-hoi-han/15.html.]
Cách một bức tường, Lục Chấp canh gốc cây, ánh nến trong phòng cưới dần dần tắt lịm, lòng đau như cắt. Hắn đợi đến đêm khuya, cho đến khi chắc chắn trong phòng còn động tĩnh gì nữa, mới lặng lẽ lẩn bóng tối. Hắn hiểu rõ một điều, kể từ đêm nay, Trình Nặc là Tam hoàng t.ử phi của Đại Lương, còn lý do gì để đến gần nàng nữa. chấp niệm trong lòng, chẳng thể nào buông bỏ .
Sáng sớm hôm , cùng Tiêu Dực cung tạ ơn. Lúc tắm rửa, thấy rạch một đường cánh tay, để m.á.u nhỏ lên chiếc khăn trắng.
"Chàng là vì lẽ gì?" Ta hiểu hỏi.
Tiêu Dực ôn tồn giải thích: "Trong cung thị phi nhiều, , là để đề phòng kẻ lấy chuyện con cái để khó nàng."
Vào cung , lúc bái kiến Thái hậu, bà quả nhiên lộ vẻ soi mói: "Thân là hoàng t.ử phi, việc khai chi tán diệp cho hoàng thất là bổn phận của ngươi. Lão Tam đến giờ vẫn con, ngươi để tâm nhiều hơn."
Không đợi mở miệng, Tiêu Dực tiến lên một bước: "Thái hậu điều , thái y con thể nhược, chuyện con cái khó khăn, thể cưỡng cầu."
Thái hậu sa sầm mặt mày, phẩy tay đuổi chúng ngoài. Lúc bước khỏi cung điện, Tiêu Dực nắm lấy tay , khẽ : "Chỉ là kế tạm thời thôi, bà sẽ khó nàng nữa."
Tai nóng ran, gạt tay , bước lên xe ngựa.
Vừa về tới vương phủ lâu, Lục Chấp xuất hiện.
"Phụ hoàng tới đây ?" Ta hỏi . Ta rõ ràng dặn dò phụ hoàng, nhất định ngăn .
"Hắn , là trốn ngoài." Lục Chấp , trong mắt đầy vẻ cố chấp, "Hổ phù nộp , cần lo phản nghịch. Ta chẳng màng tới phận Trấn Bắc Vương đó nữa, chỉ đưa nàng về."
Gà xốt phô mai cay
"Người mới đại hôn với Tô Hiểu Hiểu, bỏ mặc nàng mà , bảo nàng đây?" Ta dời tầm mắt nơi khác, "Phụ hoàng coi trọng , hãy nhân lúc gây lầm lớn, mau về nhận , sẽ truy cứu quá nhiều ."
"Giữa và nàng , chỉ là một cuộc giao dịch." Lục Chấp vội vàng giải thích, "Mười năm chúng hủy bỏ hôn ước , cái gọi là hẹn ước mười năm, là lời dối do nàng bịa đặt. Ta cưới nàng , chỉ là để nàng c.h.ế.t tâm. Ngày thứ hai khi nàng , đuổi theo nàng , từng thực sự thành với nàng ."
"Tiểu thúc, khuyên việc suy nghĩ kỹ, nhưng chính hôn sự của , qua loa tới mức ." Ta khẽ nhếch môi, lộ một nụ đắng chát, "Ta ở Đại Lương , Tiêu Dực đối xử với tệ, hề khó ."