Khi Lục Chấp cưỡi ngựa đuổi tới cổng thành, thấy Trình Nặc - rời từ sớm. Nàng cứ một bước quỳ một lạy để cổng thành. Bất luận tùy tùng bên cạnh khuyên nhủ nàng thế nào, nàng đều chấp nhất như . Tóc của Trình Nặc, lông mi và cả lông mày kết một lớp băng mỏng. nàng giống như cảm thấy lạnh , hành động một cách máy móc, thần tình tê dại, giống như một con b.úp bê thao túng.
Lục Chấp hiểu tại nàng như . Ngay giây tiếp theo sự thắc mắc của , liền thấy Trình Nặc quỳ xuống một nữa. Khấu bái. Giọng yếu ớt nhưng kiên định : "Ta, Trình Nặc, đời sẽ bao giờ yêu Lục Chấp nữa. Nếu còn nuốt lời, thì hãy để một đời lận đận, vạn sự thông."
Chỉ trong một khoảnh khắc, trận tuyết rơi lả tả dường như rơi trong tim . Lạnh thấu xương tủy. Lục Chấp cảm nhận rõ ràng sự hoảng hốt trong lòng, còn cả những nỗi đau xót rõ nguyên cớ. Hắn tốn bao nhiêu công sức, nuôi dưỡng tinh tế để một sắc mặt hồng hào, linh động hoạt bát. Đến cuối cùng nàng thề thốt đòi tuyệt giao với . Quỳ giữa trời đông giá rét, lạnh đến mức run rẩy, cũng chịu từ bỏ. Hắn chẳng lập trường nào để ngăn cản nàng, càng cách nào đưa nàng về như .
Lục Chấp xuống ngựa âm thầm theo, bầu bạn cùng Trình Nặc cùng một trận tuyết. Hắn thấy nàng ngất xỉu ở cổng cung. Sau khi của Hoàng hậu đón mới về Vương phủ. Ngày thứ hai, quả nhiên, trong cung truyền tin tức Công chúa bệnh nặng.
Lục Chấp màng tới việc bản cũng nhiễm lạnh, đem tất cả kinh nghiệm tích lũy suốt mười năm qua của về Trình Nặc hết. khi thật sự từng chữ từng câu về những thói quen nhỏ và sở thích của Trình Nặc, Lục Chấp đang nỡ. Rốt cuộc là nỡ xa cái vốn trở thành , là nỡ vì điều gì khác, bản cũng rõ ràng nữa. Chỉ là bất kể lúc nào, đều hy vọng Trình Nặc bình an vô sự. Đem tập sách xong giao cho tùy tùng, kể từ khoảnh khắc gửi cung đó, Lục Chấp cảm nhận rõ ràng rằng, cái mang tên Trình Nặc , sẽ đến lượt lo lắng nữa .
Sau khi tục, Lục Chấp lấy cớ sinh bệnh, ở nhà tĩnh dưỡng diện thánh. Đợi đến khi Trình Nặc khỏi bệnh, mới gọi Tô Hiểu Hiểu, lấy cớ tạ ơn hoàng ân để cung. như dự liệu, gặp Trình Nặc. Nàng trông gầy nhiều. Lục Chấp theo bản năng mở miệng hỏi nàng, rằng thể nàng hồi phục thế nào . Tô Hiểu Hiểu ở bên cạnh, đưa cho một ánh mắt. Hắn lúc mới như sực tỉnh, thuận thế giả vờ tỏ mật với nàng .
Gà xốt phô mai cay
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tu-choi-sau-10-nam-yeu-don-phuong-cong-chua-quyet-dinh-di-hoa-than-khien-han-hoi-han/9.html.]
Điều khiến ngạc nhiên là, Trình Nặc quy quy củ củ hành lễ, chào hỏi. Nàng gọi là Trấn Bắc Vương. Cách xưng hô xa cách. Rồi đó xa mất. Trong lòng Lục Chấp thấy dễ chịu chút nào, cảm giác nghẹn ứ nên lời. Không nên như mới đúng. Hắn từng nghĩ tới, bọn họ đến cục diện xa lạ như thế . Hắn chỉ là khi nàng c.h.ế.t tâm , sẽ tiếp tục ngoan ngoãn vãn bối của , sẽ chăm sóc nàng như . Không ngờ Trình Nặc lùi bước, lùi tới một cách cung kính nhường .
Một trận gió lạnh ập tới. Lục Chấp thu hồi suy nghĩ. Trước mắt là hoàng cung, cũng Trình Nặc. Hắn đẩy cửa thiền viện , tìm tới căn phòng của Trình Nặc. Nàng quá vội vàng, chỉ kịp mang theo đồ đạc của riêng nàng. Trong phòng còn những món đồ chơi nhỏ khác, đa phần là do tặng cho nàng. Lục Chấp ngắm, dường như thể thấy biểu cảm vui mừng và kinh ngạc của Trình Nặc khi nhận quà. Mọi thứ vẫn y như cũ. Chủ nhân của căn phòng cũng giống như , ngoài chơi đùa, sẽ nhanh ch.óng trở thôi. . Nàng bao giờ nữa. Cũng sẽ bao giờ nữa .
Lục Chấp c.h.ế.t trân trong phòng cho đến khi trời sáng, cho đến khi thị vệ tìm tới, thấp giọng hỏi : "Vương gia, việc đột nhiên rời suốt đêm về, sáng nay trong kinh đồn ầm lên hết . Mặc dù Hoàng thượng giúp giải thích, nhưng vẫn ngăn miệng lưỡi thế gian. Người của Tô gia đến tận cửa đòi một lời giải thích . Vương phi đang ứng phó, là bảo nhanh ch.óng về."
Lục Chấp nhíu c.h.ặ.t mày, lúc mới sực nhớ vẫn còn chuyện . Cuộc hôn nhân theo quan điểm của , chỉ là mỗi lấy thứ cần mà thôi, hề để tâm. Hắn quả thực hối hận , việc thành quá mức hấp tấp. Hiện tại xử lý một chuỗi những chuyện rắc rối , bởi vì Tô Hiểu Hiểu mà mang .
"Được." Lục Chấp dậy, giọng vì lâu mở miệng chuyện nên đặc biệt khàn đặc. Khi chải rửa mới phát hiện, bản mà vẫn còn đang mặc bộ hỷ phục của ngày hôm qua. Màu đỏ rực rỡ vui tươi, ở trong mắt lúc đặc biệt ch.ói mắt.
Ngày hôm , Trình Nặc cũng là mặc bộ đồ màu đỏ như để đến Đại Lương hòa . Lục Chấp thấy, đại khái cũng thể tưởng tượng màu sắc đó cực kỳ hợp với nàng. Trình Nặc kiêu kỳ như , đầu tiên xa mà là hòa , gả cho một quen . Nàng liệu sợ hãi ? Có nhè ? Chắc chắn là , nàng ngay cả uống t.h.u.ố.c cũng dỗ dành mới chịu uống. Ở trong cái mùa đông giá rét dấn một phận xa lạ, nàng thể sợ chứ?