BỒ CÔNG ANH BẤT TỬ - Chương 4.

Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:22:47
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Ngữ văn: 121.

Toán: 92.

Tiếng Anh: 105.

Tổng hợp khối xã hội: 240.

Tổng điểm: 548.

Năm đó, điểm chuẩn đại học loại hai khối văn là 523, còn loại một là 578.

Tay run ngừng, tai ù .

nghi nhầm nên bấm để một nữa.

Trong căn nhà còn ồn ào náo nhiệt, lúc im lặng .

Chỉ còn giọng máy móc vang lên lặp .

Em gái là đầu tiên phản ứng. Nó ôm chầm lấy :

“Chị! Chị! Chị đỗ ! Chị đỗ đại học ! Chị vượt điểm chuẩn hai mươi lăm điểm! Chị giỏi quá!”

Mắt bố cũng đỏ lên. Ông cầm ly rượu mặt uống cạn một , lẩm bẩm:

“Đỗ … thật sự đỗ …”

Không từ lúc nào, tựa cửa nhà.

lưng lau khóe mắt. Lau mãi chậm rãi xổm xuống bên tường.

Bố dậy tới.

Mẹ ôm lấy chân bố, bật nức nở.

Bố vỗ vai bà:

“Khóc cái gì. Đây là chuyện mà.”

“Hạ Hạ thi đỗ , nhà cũng hy vọng .”

Em gái đưa tay lau nước mắt cho , tươi:

“Chị, chị cũng đừng nữa.”

?

đưa tay lau mặt, mới phát hiện mặt là nước mắt.

548 điểm.

Có lẽ đối với những thông minh như các bạn, điểm đó thật sự đáng gì.

là Trịnh Hạ Hạ bình thường mà.

Từ nhỏ đến lớn, dù cố gắng hết sức cũng từng hạng nhất. Những tờ giấy khen nhận chỉ đếm đầu ngón tay.

vĩnh viễn giải câu cuối cùng trong đề toán.

từng là đứa con bố coi trọng nhất, trong cả họ cũng từng ai khen .

Một năm , còn công ty nước ngoài từ chối ngay cửa.

lúc , thi đỗ.

Dù chỉ là đại học loại hai, nhưng nó đủ để kéo khỏi cuộc đời lầy lội như bùn đất.

Bác dâu gần như bẻ gãy cả đôi đũa, gượng :

“Chỉ là đỗ đại học loại hai thôi, trường trọng điểm. Có cần vui đến ?”

lau mạnh nước mắt mặt:

“Tất nhiên vui. Ít nhất cũng hơn ba trăm điểm nhiều chứ?”

“Anh cả với hai của bác còn thi đỗ cấp ba. Em trai bác sắp thi cấp ba đúng ?”

Cậu em họ vẫn đang cầm máy chơi game, vẻ mặt bực bội:

“Đừng lôi . loại học hành.”

Bác dâu nghiến răng, giật phắt chiếc máy chơi game khỏi tay nó:

“Mày thể chịu khó một chút !”

Cậu em họ cãi :

“Mẹ cũng quan tâm đến con . Chú thím còn đưa chị Hạ với Thu Thu lên huyện học, đưa con !”

Bác dâu tức đến nghẹn:

“Với cái thành tích ba trăm điểm của mày…”

“Ba trăm điểm thì ? Trước chị Hạ còn ba trăm điểm cơ!” Cậu em họ đá văng chiếc ghế. “Phiền c.h.ế.t .”

Bà nội run run dậy:

“Tam Bảo, con , còn ăn cơm mà.”

“Không ăn nữa, tức no .”

Cậu em họ mất.

Bà nội sang trách bác dâu:

“Nhìn xem cô chuyện . Đứa nhỏ còn ăn cơm bỏ , bảo mãi chẳng cao lên .”

Mẹ bình tĩnh .

kéo bà , ấn bà xuống chỗ của em họ:

“Mẹ, xuống ăn cơm .”

Bà lau mắt:

“Còn một đĩa rau muống xào.”

liếc bác dâu một cái:

“Để bác dâu xào. Mẹ bận cả buổi .”

12

Sắc mặt bác dâu lập tức đổi, định mở miệng từ chối.

Bà nội :

“Còn đó gì, . Khách còn đang chờ.”

Mẹ xuống yên tâm, mặt lộ nụ nhẹ nhõm.

là sinh viên đại học chính quy đầu tiên của nhà họ Trịnh.

Trong những họ hàng đây, lớp trẻ nhiều nhất cũng chỉ học cao đẳng.

Chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, giọng điệu của đều đổi.

Những lời chúc mừng và ngưỡng mộ liên tục vang lên.

Trước trong những buổi tụ họp như , nhà bác cả sinh ba con trai luôn là trung tâm chú ý.

Còn bây giờ, ánh mắt của đều đổ dồn gia đình .

“Kiến Quân, đúng là quyết tâm. Hạ Hạ thi đỗ đại học, Thu Thu cũng chắc chắn sẽ đỗ.”

“Hai cô con gái đều là sinh viên đại học, cuộc sống sướng bao.”

Bà cô :

“Sau đến dịp lễ Tết, rượu ngon uống hết .”

Ở quê tục lệ, dịp lễ Tết con rể biếu rượu cho bố vợ.

Một chú họ cảm thán:

“Anh con trai, cũng cần lo tiền cưới vợ cho con. Sau tiền sính lễ nhận cũng cần bù cho con trai, giữ cho hết. Nghĩ cũng sinh thêm mấy đứa con gái.”

. Con gái học đại học thì sính lễ ít nhất cũng tám vạn, mười vạn.”

Nụ mặt dần tắt.

Bạn xem, đáng sợ bao.

Đối với những , giá trị của một cô gái thi đỗ đại học chỉ là thể đòi sính lễ cao hơn.

Một bác họ thở dài:

“Mọi , bây giờ kết hôn giống nữa. Nhà lầu trong làng còn chê, mua nhà ở thành phố!”

“Mua nhà ở thành phố dễ. Phải trả nợ ba mươi năm. Lúc xương hóa thành tro , chắc tiền nhà vẫn trả xong!”

Nói đến chuyện , ai cũng bắt đầu than khổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bo-cong-anh-bat-tu-aslf/chuong-4.html.]

Thời đại quả thật khác.

Nếu ngoài việc mà tự quen yêu thì còn đỡ.

Nếu quen , dựa mai mối, chỉ tốn kém mà nhiều cô gái còn yêu cầu mua nhà ở thành phố, sống chung với bố chồng.

Đối với nông thôn ít cơ hội kiếm tiền mà , chuyện đó khó vô cùng.

Nói đến đây, bà cô sang hỏi bác dâu:

“Không Đại Bảo đang quen bạn gái ? Nó cũng hai mươi lăm , nhanh lên chứ.”

Sắc mặt bác dâu lập tức khó coi:

“Chia tay .”

“Đang yên đang lành chia tay?”

“Con bé quá.”

nhíu mày:

“Chị dâu, con bé đó em gặp , trông cũng khá ưa mà.”

Bà nội gõ gõ bát:

“Là do chị dâu mày còn chồng mà bày cái dáng chồng, bắt con bé rửa bát nấu cơm, chọc giận bỏ .”

“Bây giờ Đại Bảo hai tháng gọi điện về nhà.”

Nhất thời đều lên tiếng trách móc.

Bác dâu cãi vài câu, nhưng càng càng chỉ trích nhiều hơn.

Đến khi một bà thím nhắc đến chuyện học hành của con trai , đề tài mới trở gia đình .

Bố uống khá nhiều rượu, mặt đỏ bừng.

Khóe mắt ươn ướt, là do rượu vì xúc động.

Tiệc tan, định bếp rửa bát.

lập tức kéo bà :

“Mẹ, đồ ăn mua, nấu. Bát đũa để bác dâu rửa.”

và em gái kéo về.

Bác dâu ở phía gọi với theo:

“Em dâu, em dâu, bát…”

13

Mẹ hít sâu một , đầu :

“Chị uống nhiều , bát chị tự rửa nhé.”

Ra khỏi sân nhà bác dâu, bước nhanh hơn.

Đi vài bước, bà đột nhiên bật lớn.

Cười .

ôm chầm lấy :

“Hạ Hạ, Hạ Hạ, con thật sự nở mặt!”

“Cuối cùng cũng thể thẳng lưng một .”

“Đợi Thu Thu thi đỗ đại học trọng điểm, sẽ ngẩng đầu .”

với bà.

Mẹ , dù con trai, vẫn thể ngẩng đầu hiên ngang.

Cuộc sống là của , cần để ý những lời đàm tiếu.

.

.

Mẹ thể thoát khỏi những quan niệm khắc sâu xương tủy từ nhỏ.

Chỉ và em gái vẫn ngừng vươn lên.

Sự xuất sắc của chúng sẽ trở thành niềm tự hào và chỗ dựa của bà.

Tin tức ở nông thôn lan nhanh.

Ngay tối hôm đó, cả làng đều thi đỗ đại học.

Ai cũng ngạc nhiên.

Bởi vì từ đến nay, từng thể hiện thiên phú học tập gì nổi bật.

Bố hai tay đút túi, từ đầu làng đến cuối làng.

Lúc về, ông lấy từ trong túi hơn chục điếu t.h.u.ố.c, đều là khác cho.

Mẹ ao giặt quần áo cũng trở thành tâm điểm của mấy bà trong làng.

Mấy ngày liền mặt bà lúc nào cũng đỏ hồng.

Khi điền nguyện vọng, cuối cùng cũng gặp Giang Tâm.

“Cậu thi thế nào?”

“Nếu so theo tỷ lệ thì cao hơn điểm trúng tuyển Phục Đán năm ngoái tám điểm, chắc là . Chỉ là chuyên ngành .”

“Vậy …”

“Vẫn chứ!” Ánh mắt cô sáng rực. “Đến đó tính tiếp.”

Thầy chủ nhiệm gọi riêng .

“Trịnh Hạ Hạ, nếu em học thêm một năm, thầy nghĩ em thể thi đỗ đại học trọng điểm.”

Học thêm một năm, bố chắc chắn sẽ đồng ý.

lắc đầu.

“Thôi , em học .”

Giang Tâm khoác vai .

“Đừng buồn. Cậu thể học lên thạc sĩ. Với nghị lực của , đến Phục Đán cũng chuyện thể.”

chờ ở Phục Đán.”

điền nguyện vọng một trường đại học loại hai ở tỉnh lỵ, đồng thời xin vay vốn sinh viên.

Bố lấy tự hào, còn nghĩ rằng cuộc đời mở sang một chương mới.

thật , nhiều thứ vẫn đổi.

Kỳ nghỉ hè giúp bán mì xào, đồng thời tìm đủ loại việc thêm.

mặc đồ thú bông quảng cáo cho một cửa hàng mới khai trương.

Trời nóng ba mươi tám độ, mặc bộ đồ thú bông dày cộp. Làm xong một ngày, cả gần như kiệt sức.

Về đến nhà, thấy trong xô nước ngâm một quả dưa hấu.

cầm d.a.o định bổ ngay, về.

Bà vỗ tay .

“Đợi em con tan học ăn cùng. Nó bộ từ trường về, chắc nóng lắm.”

“Con ăn ngay bây giờ.”

“Chờ thêm một tiếng cũng ?” Mẹ nhíu mày. “Sao con nóng nảy thế.”

Bà lải nhải một hồi.

Cuối cùng, vì kiên quyết, bà vẫn bổ quả dưa hấu đó.

Đến khi bố tan ca về, bàn ăn bà nhắc chuyện để trách thêm một .

ơi, nếu ăn là em gái, bắt nó chờ về ?

Chẳng mấy chốc đến ngày nhập học.

Mẹ đếm cho năm trăm tệ.

Hai tờ một trăm, ba tờ năm mươi, còn là một xấp tiền hai mươi.

Bà đếm đếm ba .

“Bây giờ quản lý đô thị kiểm tra ngày càng gắt, việc buôn bán của khó khăn. Chủ thầu của bố con cũng nợ lương. Con nhất định tiêu tiết kiệm.”

“Ra ngoài ngoan ngoãn, đừng gây chuyện.”

Khi đưa tiền tay , bà rút một trăm.

“Con nghỉ hè cũng thêm ít, chắc trong vẫn còn tiền chứ?”

Loading...