BỐI BỐI CÓ SIÊU NĂNG LỰC - Chương 1.

Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:50:25
Lượt xem: 75

1

Từ nhỏ cảm thấy nhà kỳ lạ.

Nhà ở ngay đầu của làng, mà nhà với nhà gần như qua . Không những thế, còn giống như kẻ thù.

Những đứa trẻ khác đều với của . Còn mợ nếu gặp đường thì chỉ bằng ánh mắt hung dữ, c.h.ử.i rủa:

“Đồ chổi! Chính mày khắc c.h.ế.t con trai tao, đồ tai tinh! Cút cho khuất mắt!”

Người trong làng cũng rằng khắc c.h.ế.t em họ.

và em họ sinh cùng một ngày. sinh bình an, còn em họ thì sinh tắt thở. Bà ngoại đến xé ruột xé gan, lao thẳng tới chiếc nôi, bóp c.h.ặ.t cổ .

“Đều là do cái đồ tai tinh như mày, khắc c.h.ế.t cháu đích tôn của tao! Đồ chổi! Người đáng sống là cháu trai ngoan của tao, giữ con bé như mày gì?!”

Nếu bố kịp chạy tới, lẽ bóp c.h.ế.t ngay tại chỗ.

đó duy nhất suýt g.i.ế.c.

Ngày hôm , khi bố ngoài mua cơm, mợ là Sử Ngọc Phương cùng bà ngoại chặn trong phòng bệnh.

“Đồ chổi như mày, hại con trai tao mà còn tranh sinh ! Tao tìm thầy Vương mù ở đầu Tây làng xem . Chính mày cướp mất mạng của con trai tao! Tao bắt mày đền mạng!”

Vừa như phát điên lao tới giành lấy .

Mẹ ôm c.h.ặ.t bảo vệ. Bà cào đến tóc tai rối bù, mặt đầy vết m.á.u, chống đỡ cầu cứu bà ngoại. bà ngoại bên cạnh như thấy.

Mẹ tức quá, từ đó cắt đứt quan hệ với bà ngoại và nhà .

Trước khi đuổi , Sử Ngọc Phương còn chằm chằm bằng ánh mắt đầy oán độc.

“Tao chờ xem cái đồ chổi nhà mày sẽ gì. Đừng khắc c.h.ế.t cả nhà chúng mày!”

Những lời của Sử Ngọc Phương, bố vốn để trong lòng.

Thầy Vương mù ở đầu làng nổi tiếng bừa. Phần lớn trong làng cũng chẳng tin, chỉ cho vui.

chẳng bao lâu , bắt đầu bộc lộ điểm khác thường.

Từ nhỏ ít , cũng ít quấy. Bố đều là đứa trẻ thông minh, ai cũng thương. đến một tuổi vẫn , khiến họ bắt đầu lo lắng.

Bố đưa đến bệnh viện khám. Bác sĩ mắc bệnh gì, chỉ là thích chuyện.

Sau khi , cũng ít mở miệng, thường chỉ yên lặng một .

Người trong làng thường xuyên bàn tán lưng:

“Ê, con bé nhà họ Lý vấn đề gì , chẳng lẽ tự kỷ ?”

“Nó khắc c.h.ế.t em họ nó, chừng thật sự là chổi đấy.”

thấy ông Vương mù cũng vài phần đúng. Chuyện nhà họ Trương năm chẳng ông đoán trúng !”

! Mà trùng hợp thế, nó sinh non đúng cùng ngày với thằng bé . Ông Vương mù nó cướp mất mạng của em họ. Người vẫn , thà tin là còn hơn tin là .”

Trong bữa cơm, tức đến mức mắng:

“Đám lắm mồm thế? Bé Bối nhà khỏe mạnh bình thường! Còn Sử Ngọc Phương nữa, độc ác thật, khắp nơi bịa chuyện. Miệng độc như thế tự độc c.h.ế.t !”

Nói bà bế lên, lo lắng sờ mặt .

“Bé Bối nhà thật sự vấn đề gì chứ?”

Bố ho khan một tiếng, đặt mạnh bát xuống bàn.

“Em linh tinh gì thế?”

Ông , khẽ thở dài.

“Dù cho thật sự vấn đề… chúng cũng chấp nhận. Con bé là con của chúng . Em đừng vì Tiểu Bảo mà quên mất Đại Bảo.”

Lúc đó em gái, nhỏ hơn một tuổi.

Mẹ cau mày trừng bố.

“Ai thế? Em còn thương Bé Bối hơn ! Dù vấn đề thì cũng vẫn là bảo bối của em.”

Trong lúc đang nghịch những hạt cơm bàn, bỗng lên tiếng:

“Bố , con vấn đề.”

Giọng điệu bình tĩnh như lớn, khiến hai họ bật .

Khi vẫn diễn đạt thế nào. thích chuyện, vì đối với , phần lớn … quá ồn ào.

chẳng bao lâu xảy một chuyện, khiến sự khác thường của lộ .

2

Nhà ở đầu Đông làng, còn nhà Sử Ngọc Phương ở đầu Tây. Thỉnh thoảng khó tránh khỏi việc chạm mặt.

Mùa hè năm sáu tuổi, đang giặt quần áo trong sân, còn và em gái chơi bên cạnh.

Sử Ngọc Phương khi hai tuổi sinh thêm một đứa con trai. Lúc đó bà dắt theo đứa con trai cưng ngang qua cửa nhà .

Thấy và em gái mặc quần áo sạch sẽ, chơi trong sân, bà lớn:

“Ha! Lấy chổi bảo bối. Có đúng là mù mắt!”

chỉ lặng lẽ một cái, cúi đầu gì, tiếp tục xem đàn kiến.

càng the thé hơn.

“Hừ, cái con câm nhỏ kìa, đến cũng , đúng là chẳng hiểu chuyện! Không sinh một con ngốc đấy chứ? Đồ chổi ngu ngốc. Nhà các đúng là cùng một loại nên mới tụ một nhà!”

Nghe , tức đến mức ném mạnh cái chày giặt xuống, kéo lưng.

“Sử Ngọc Phương, bà đừng mở mắt bừa! Đứa trẻ thế mà bà dám là ngốc ? cho bà , còn dám bậy về Bé Bối nhà , coi chừng xé nát cái miệng của bà!”

ôm lòng, lặng lẽ một tiếng.

con trai của Sử Ngọc Phương là Tiểu Vĩ bắt đầu mất kiên nhẫn. Bịch đồ ăn vặt trong tay nó rơi xuống đất, nó tức tối giậm chân.

“Mẹ, ! Khoai tây chiên vỡ hết ! Con cái mới, con cái mới!”

“Ơ, nhặt lên vẫn ăn mà?”

“Không! Con cái mới! Con cái mới!”

Tiểu Vĩ giống hệt một con heo con nuông chiều, vung nắm tay tại chỗ gào lên nũng.

Sử Ngọc Phương chọc . Bà đang im lặng, đứa con trai “lanh lợi đáng yêu” của .

“Được, ! Mẹ về mua cho con gói khác!”

xoa đầu Tiểu Vĩ, liếc bằng ánh mắt chế giễu.

“Có mà, sinh mãi con trai, thảo nào quý con gái thế. là chẳng phúc.”

“Không phúc thì chịu thôi. Người phúc , c.h.ế.t mất một đứa vẫn sinh đứa mới!”

Mẹ tức đến run .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/boi-boi-co-sieu-nang-luc/chuong-1.html.]

“Sử Ngọc Phương, bà điên ? Trong đầu thứ tư tưởng phong kiến thối tha ? Cút cút cút, đừng cửa nhà mà sủa!”

cầm chổi đuổi theo lưng Sử Ngọc Phương, như đuổi ch.ó .

“Hừ, thấy cái con tai tinh sớm muộn cũng hại cả nhà các !”

Sử Ngọc Phương ôm lấy Tiểu Vĩ, tức hậm hực bỏ chạy.

Mẹ hôn , giọng đầy xót xa.

“Bé Bối ngoan, mấy lời xa đó nhé.”

chớp chớp mắt bà. Mẹ chọc , ôm hôn thêm mấy cái.

Ăn xong, sang nhà họ hàng, dặn ở nhà trông em gái cho cẩn thận.

Buổi chiều trong nhà chỗ râm mát, còn em gái thì chơi bùn ngay gần cổng sân.

Một phụ nữ trung niên, ăn mặc giản dị, trông vẻ khá lớn tuổi tới. Gương mặt bà hiền lành, phúc hậu.

Thấy em gái đang chơi ở cửa, bà tươi, thò tay túi lấy hai viên kẹo.

Đó là loại kẹo mềm khá đắt, tinh xảo. Bình thường đến dịp lễ tết chúng mới ăn.

“Bạn nhỏ, ăn kẹo ?”

Em gái ngơ ngác nhận lấy. Nó bóc giấy kẹo, cho miệng, vị ngọt khiến nó tít mắt, còn vỗ tay gọi bà là “dì”.

Người phụ nữ , lấy thêm một nắm kẹo nữa.

“Dì còn nhiều kẹo lắm.”

“Có theo dì về nhà chơi ? Lát nữa dì sẽ đưa con về. Nhà dì kẹo ngon thôi, còn nhiều đồ chơi nữa!”

Thời đó trong làng chất phác, sân nhà đều là đất trống, hàng rào.

Thấy em gái ngoan ngoãn gì, phụ nữ liền định nắm tay nó dẫn .

Ngay lúc em gái sắp theo bà , bỗng thấy một giọng .

“Da thịt non thế , ít nhất cũng bán năm vạn!”

Giọng đầy tham lam, còn mang theo chút khinh thường.

Ngay lập tức chạy bằng đôi tay chân bé xíu của , lao tới ôm c.h.ặ.t lấy em gái.

“Tránh ! Đồ !”

Người phụ nữ giật , gượng dỗ dành .

“Đứa nhỏ gì thế? Hay con cũng theo dì về nhà ăn kẹo nhé? Nhà dì nhiều kẹo lắm…”

Thấy cũng trạc tuổi em gái, bà thậm chí định bế cả hai chị em . hai đứa quá nặng, bà liền bế phắt em gái lên, chuẩn mang nó .

bám c.h.ặ.t lấy em gái, toáng lên.

Sắc mặt phụ nữ lập tức đổi. Bà sa sầm mặt kéo mạnh em gái , còn thì càng to hơn.

Một nhà ở phía tiếng giật , trong nhà chạy xem.

“Có chuyện gì thế?”

Người phụ nữ lập tức đặt em gái xuống, đầu bỏ chạy như kẻ chuyện phát hiện.

Người hàng xóm tới, cau mày theo bóng lưng bà .

“Người từng thấy nhỉ? Không ở làng nào. Không là kẻ bắt cóc trẻ con đấy chứ?”

Kết quả là tối hôm đó, trong làng thật sự chuyện trẻ con bắt cóc.

Đứa bắt chính là con trai của Sử Ngọc Phương.

thấy thằng bé cầm một nắm kẹo lớn, vui vẻ theo , còn gọi “dì” thiết.

Tối đó vội vã chạy về nhà, ôm c.h.ặ.t và em gái, tới lui, suýt nữa thì .

Hàng xóm đều khen:

“Vẫn là Bé Bối nhà chị thông minh. Nó hét ‘ ’, giật chạy ngay! Nếu nhờ nó lanh trí, chắc hai đứa nhỏ đều bế !”

là thần thật. Mới sáu tuổi mà thông minh thế!”

Mẹ khen ngớt, lanh lợi, là Bé Bối ngoan của bà.

“Trời cao mắt thật. May mà Bé Bối. Bé Bối đúng là phúc tinh nhỏ của nhà !”

Nghe hôm đó bà nội bên nhà Sử Ngọc Phương đến ngất xỉu, mắng Sử Ngọc Phương trông nom cho cẩn thận đứa cháu đích tôn của bà .

Cả nhà họ gào om sòm, c.h.ử.i trời mắt. Bắt ai bắt, bắt đúng Tiểu Vĩ nhà họ. Họ loạn suốt một đêm, cả làng náo loạn.

Còn tối hôm đó nhà thì thịt một con gà hầm canh, là để bồi bổ cho .

Mẹ vẫn còn sợ, ôm c.h.ặ.t và em gái.

“Đáng sợ thật, suýt nữa là mất con .”

“Bé Bối nhà đúng là thông minh. Nếu Bé Bối thì !”

Bố thong thả châm một điếu t.h.u.ố.c.

thế! Có câu gì nhỉ, đây cũng lo Bé Bối vấn đề. Giờ xem , Bé Bối nhà là bình thường thì thôi, cho bất ngờ.”

Mẹ , đ.ấ.m nhẹ ông.

“Lại ba hoa.”

Rồi bà ôm , nhẹ giọng hỏi:

“Bé Bối, con đó là ?”

cúi đầu, lặng lẽ nghịch con b.úp bê vải trong tay.

“Con thấy bà . Bà ‘da thịt non thế , ít nhất bán năm vạn’.”

Bố sững , kinh ngạc.

“Bà thật sự ? Ôi chao, Bé Bối giỏi thật. Nghe ngay . … tụi dạy con bé chuyện đó?”

“Anh Bé Bối thông minh mà. bọn buôn cũng ngu thật, còn tự nữa chứ!”

thêm một câu:

“Bà mở miệng, nhưng con vẫn thấy.”

Từ khi còn nhỏ, những lúc thể thấy tiếng của khác.

Họ hề mở miệng, nhưng vẫn thấy họ chuyện. nghĩ đó chắc là tiếng trong lòng họ.

Bố ngây hai giây bật .

Bố bế lên xoay vòng vòng chơi. Không ai coi lời là thật.

Cho đến xảy thêm một chuyện lớn.

Loading...