BỐI BỐI CÓ SIÊU NĂNG LỰC - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:50:38
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
chuyện buôn vẫn kết thúc.
Ngày hôm , cảnh sát tới điều tra. Một nữ cảnh sát dịu dàng hỏi hôm đó thấy những gì.
Thật họ cũng hy vọng thể manh mối gì từ một đứa trẻ sáu tuổi. rõ ràng, miêu tả ngay đặc điểm ngoại hình và quần áo của phụ nữ đó.
Nữ cảnh sát xong mở to mắt, kinh ngạc, ghi chép .
Họ gần đây nạn buôn hoành hành, khó bắt. Nếu manh mối về ngoại hình thì thể tìm nghi phạm.
Tuy , độ chính xác của bản phác họa phụ thuộc việc chứng kiến mô tả chính xác . Họ cũng đặt quá nhiều hy vọng lời của một đứa trẻ.
Ghi xong, nữ cảnh sát xoa đầu .
“Bạn nhỏ ngoan thật.”
Một cảnh sát nam bên cạnh đầy ngạc nhiên. Miệng hề động, nhưng thấy tiếng của :
“Haiz, trẻ con thì nhớ bao nhiêu. Không lúc sợ quá linh tinh nữa. Thôi cứ thử xem như chữa cháy !”
cố nhớ chi tiết của ngày hôm qua.
Lúc đó phụ nữ trung niên vứt em gái xuống vội vàng chạy . còn thấy giọng bà , bực bội và căng thẳng:
“Lão Vương cái đồ hèn đó chạy !”
“C.h.ế.t tiệt, cái xe tải nhỏ của ông đỗ xa quá! Nếu dân làng đuổi theo thì đây?!”
hình như dì hàng xóm thấy hai câu đó. Có lẽ đó là tiếng trong lòng.
ngẩng đầu các chú cảnh sát, bắt chước giọng điệu khi đó lặp hai câu .
Giọng trẻ con non nớt bắt chước lớn chuyện khiến các cảnh sát bật .
Mẹ gượng, vỗ đầu , mang theo sự cẩn trọng quen thuộc của phụ nữ nông thôn.
“Trẻ con thì đừng coi là thật. Lỡ Bé Bối nhà sai, mong đừng ảnh hưởng đến việc điều tra của các .”
tủi , lí nhí :
“Con dối.”
Các cảnh sát , rằng bây giờ manh mối đều quý, họ sẽ điều tra cẩn thận.
Còn bên nhà Sử Ngọc Phương thì chẳng yên chút nào.
Nhà họ tự loạn vẫn đủ, ngày nào cũng chạy đến cửa nhà gây sự.
“Cháu vàng của ơi! Cái đồ chổi nhà mày, khắc c.h.ế.t cháu vàng đầu tiên của còn đủ, giờ khắc luôn cháu vàng thứ hai của !”
“Tiểu Vĩ của ơi, cục cưng của bà ơi! Bà mất con thì sống đây!”
Cả nhà Sử Ngọc Phương cửa nhà , chống nạnh, mặt mày dữ tợn, c.h.ử.i bới ầm ĩ.
Bà nội của Tiểu Vĩ gào ăn vạ. Thỉnh thoảng bà còn nổi cơn, đập đầu tường. Tóc tai rối bù, quần áo dính đầy đất, trông như một bà lão phát điên.
Sử Ngọc Phương thì bên cạnh nghiến răng c.h.ử.i rủa, miệng lưỡi sắc như d.a.o:
“Lý Quang Minh! Lâm Hồng! Mau cút đây cho tao!”
“Con chổi nhà chúng mày truyền xui xẻo sang Tiểu Vĩ nhà tao. Nếu nó, Tiểu Vĩ bắt cóc!”
“Đền Tiểu Vĩ cho tao!”
“Một triệu! Không, hai triệu! Tao bắt chúng mày đền đến c.h.ế.t!”
“Đồ tiện chủng! Đồ vô dụng sinh con trai! Cút đây cho tao! Đừng trốn trong nhà giả câm!”
Họ c.h.ử.i bới tục tĩu hung hăng. Em gái sợ quá òa lên.
Mẹ bịt tai em gái , tức giận xót con. Bà nghiến răng, định mở cửa xông cãi với họ.
Cửa mở, giọng Sử Ngọc Phương lập tức cao vọt lên.
“Hay lắm, dám đúng ? Mọi đến đây phân xử giúp xem! Vốn dĩ bọn buôn định bắt cóc con nhà các , Lý Bối Bối xui khiến chúng bắt con trai ? Nói !”
“Đồ chổi! Tao ngay mày trả thù tao mà!”
Sử Ngọc Phương bằng ánh mắt hung dữ, như xé xác . sợ đến mức cứ nép lưng bố .
Bố tức đến mức cãi tay đôi với bà .
Gần như cả làng đều kéo tới xem náo nhiệt, xem bàn tán rôm rả:
“Haiz, nhà Sử Ngọc Phương đúng là vô liêm sỉ. Con trông cho cẩn thận, cứ khắc.”
“ thật, khi họ ngoài đường rơi xuống hố xí cũng sang trách Bé Bối nhà họ Lý.”
“ ! Thằng Tiểu Vĩ nhà họ nuông chiều quá, sớm muộn gì cũng xảy chuyện.”
“Cũng hẳn . Hai đứa con trai nhà họ xảy chuyện đều liên quan đến Lý Bối Bối. Nhỡ con bé thật sự là chổi thì ?”
“Ôi thế thì xa một chút, kẻo xui xẻo dính sang nhà .”
những âm thanh hỗn loạn , rụt rè trốn lưng bố .
“Đồ chổi! Đồ ch.ó c.h.ế.t! Lúc tao nên bóp c.h.ế.t mày!”
Bà nội của Tiểu Vĩ bỗng mặt mày tối sầm, lao thẳng về phía . Bà gần sáu mươi tuổi mà chạy nhanh, chỉ một cái nhào tới đến mặt , bóp c.h.ặ.t cổ .
sợ đến mức thét lên, cảm thấy sắp thở nổi nữa.
sai điều gì chứ?
Vậy mà chính bà ngoại ruột của một nữa bóp c.h.ế.t .
Mẹ đầu thấy cảnh đó, sững sờ trong giây lát. Chỉ một giây , bà gào lên lao tới, đ.ấ.m đá liên hồi bà nội Tiểu Vĩ. Bà cào c.ắ.n, ép bà buông , hai mắt đỏ ngầu.
“Đồ điên già! Dám động Bé Bối nhà tao, tao liều mạng với bà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/boi-boi-co-sieu-nang-luc/chuong-2.html.]
Bình thường khá hiền lành, mà lúc hung dữ chẳng khác gì Sử Ngọc Phương.
Mẹ kéo ôm c.h.ặ.t lòng. Bố cầm một cây gậy gỗ, chuẩn xông lên đ.á.n.h .
“Đang cái gì thế hả?!”
Một tiếng quát vang lên, cảnh hỗn loạn lập tức im bặt.
Một chiếc xe cảnh sát dừng cửa nhà . Những cảnh sát tới nhà bước xuống.
“Ôi cảnh sát ơi, các chủ cho nhà . Con trai nó khắc mất …”
Sử Ngọc Phương như gặp cứu tinh, kéo tay cảnh sát định nhờ họ xử chúng .
Nữ cảnh sát lập tức gạt mạnh tay bà khỏi áo , nghiêm giọng :
“Ăn bậy bạ! Thời đại nào mà còn tư tưởng phong kiến như ?”
Sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, mấy cảnh sát đều mặt mày tái vì tức giận.
“Làm loạn gì ? Con nhà các bắt cóc, chạy tới nhà gây sự là ?”
“Chắc chắn là nó xúi giục. Nếu bọn buôn bắt con trai …” Sử Ngọc Phương vẫn chịu thôi.
“ cho các , cửa nhà khác c.h.ử.i bới công khai, nếu nghiêm trọng thể xử phạt hành chính. Nếu còn tung tin ác ý, thể kiện các tội phỉ báng.”
Nữ cảnh sát năng dứt khoát, khí thế mạnh mẽ. Nghe xong, Sử Ngọc Phương và cả nhà bà đều ngây .
“Hơn nữa, nếu thông tin do Lý Bối Bối cung cấp, chúng cũng thể nhanh ch.óng bắt nghi phạm như .”
“Cái gì? Nghi phạm?” Cả làng đều sững sờ.
“ . Lý Bối Bối cung cấp thông tin về ngoại hình, còn đồng phạm họ Vương và xe tải nhỏ. Dựa những manh mối đó, chúng kiểm tra camera mấy ngày liền và bắt nghi phạm.”
“Lần con bé lập công lớn đấy.” Một cảnh sát nam với , vẻ mặt phấn chấn.
“Con nhà chị thật sự quá giỏi. Nhỏ như mà nhớ rõ từng chi tiết ngoại hình của lớn, cả những câu họ cũng nhớ rõ, kể rành rọt như .”
“Nói thật nhé, lúc đầu chúng cũng chỉ thử vận may thôi. Rất hiếm đứa trẻ nào miêu tả chính xác như . Con chị đúng là ghê gớm thật, đúng kiểu thần đồng.”
Giọng điệu hào hứng của cảnh sát khiến cả làng chăm chú lắng .
Nữ cảnh sát đưa tay xoa đầu .
“Bạn nhỏ, con giỏi lắm!”
vẫn nép trong lòng . Dáng vẻ đó khiến nữ cảnh sát thấy đáng yêu, bà đưa tay sờ má .
“Con chịu ấm ức đúng ? Không , con thật sự giỏi.”
“Hừ, con chổi thì cái gì…” Sử Ngọc Phương lẩm bẩm một câu, sốt ruột hỏi tiếp.
“Thế còn Tiểu Vĩ nhà ? Có tìm ? Bọn buôn bắt thì chắc cũng tìm con chứ?”
“Trời cao mắt ! Tiểu Vĩ nhà sắp về nhà !” Bà nội Tiểu Vĩ kích động đến mức suýt vững.
“Chúng vẫn đang điều tra tung tích của những đứa trẻ bắt cóc. Nếu tìm đứa bé, chúng sẽ thông báo cho các .” Cảnh sát nghiêm giọng .
Nữ cảnh sát còn thêm:
“Nếu đứa bé tìm thấy, Lý Bối Bối mới là công lớn nhất. Các cửa nhà con bé mà c.h.ử.i bới, thấy hổ ?”
…
Vở kịch náo loạn cuối cùng cũng kết thúc.
Người trong làng đều tấm tắc bàn tán, hôm nay đúng là mở rộng tầm mắt.
“Trước giờ còn Lý Bối Bối là con bé câm, ai ngờ mở miệng ghê gớm , còn giúp cảnh sát phá án nữa!”
“Đừng nó mới sáu tuổi, lớn chắc nhớ rõ như thế. Con bé Lý Bối Bối giỏi thật! Vừa cứu em gái, giúp cảnh sát bắt , lẽ thật sự là thần đồng?”
“Có giờ chúng nhầm ? Haiz, thấy Lý Bối Bối chắc chắn sẽ nên chuyện.”
Trước khi rời , Sử Ngọc Phương liếc một cái đầy bực bội. Bà một lời cảm ơn, chỉ nghiến răng:
“Đồ tạp chủng. Nếu Tiểu Vĩ trở về , tao sẽ để mày yên!”
Sau khi giải tán, ôm , dọa sợ.
“Không .”
ngoan ngoãn đưa tay lau nước mắt cho bà. Mẹ hôn liên tục.
Thật buồn chút nào, vì một sẵn sàng liều vì .
Vài ngày , Tiểu Vĩ tìm thấy. cả nó hành hạ đến mức hình dạng gì.
Nghe vì tính nó quá ngang ngược. Ở chỗ bọn buôn vẫn loạn như một ông vua con.
Bọn buôn chiều nó. Gậy gộc roi vọt giáng xuống, đ.á.n.h nó đến rách da toạc thịt, còn ngày nào cũng dọa nạt.
Khi đưa về, nó như phát điên. Ai cũng nó dọa đến hỏng cả tinh thần. Ở nhà thì gào , đập phá khắp nơi.
Nghe nó còn ném vỡ cả đầu bà nội , m.á.u chảy đầy. Cả nhà nó quậy đến cái nhà nữa.
Thế nhưng bà nội nó cũng giận, chỉ lau nước mắt liên tục, thương cháu quá.
Người trong làng lén lưng.
“Bà già đúng là quý cháu thật. Sau coi chừng đến mạng cũng dâng luôn cho nó.”
Nhà họ từng đến nhà một , cũng nhờ ai mang quà cảm ơn, thậm chí một lời cảm ơn cũng .
Bố cũng khinh thường.
“Ai thèm đồ nhà họ. Tốt nhất đừng dính dáng gì.”
Từ đó hai nhà gần như cắt đứt qua . Gặp mặt cũng chẳng sắc mặt .
Còn thì dần dần lớn lên, đến mười tuổi.
Cũng chính năm đó xảy chuyện lớn .