BỐI BỐI CÓ SIÊU NĂNG LỰC - Chương 6 (Hết).
Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:51:36
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7
Bố vung một xẻng đất sang bên, còn b.ắ.n một ít Sử Ngọc Phương.
bà còn tâm trí để ý nữa, mặt đầy hoảng hốt, liên tục bảo chúng dừng .
“Không đào!”
Mẹ lạnh.
“Không chính bà bảo chúng tìm ? Giờ cuống lên? Chột ! thấy đồ chắc chắn chôn !”
Sử Ngọc Phương cuống cuồng như kiến bò chảo nóng. Mắt đảo liên hồi chống nạnh hét lên:
“Không đào! Đây là long mạch nhà , phù hộ cả nhà bình an đấy, hiểu ! Nếu đào lên nhà xảy chuyện thì các chịu trách nhiệm !”
Bố chẳng buồn để ý, tiếp tục đào.
Sử Ngọc Phương lập tức lao tới như hổ đói, định giật cái xẻng trong tay bố . Bố khỏe hơn bà nên bà liền cào cấu, giật áo ông, còn sức nháy mắt với .
“Ôi Lâm Cường ơi! Anh còn lên giúp , long mạch nhà họ Lâm sắp phá kìa! Mau lên giúp ! là phụ nữ mà cái gì cũng lo, khổ thật…”
“Khụ! Khụ!”
Cậu lập tức hiểu ý, ho hai tiếng lao tới.
“Ai dám động đến long mạch nhà , liều mạng với kẻ đó!”
Có tham gia, bố dần yếu thế, đào tiếp nữa.
cũng yên, xông lên như phát điên.
Hai đàn ông hai phụ nữ tranh giành cái xẻng. Cái xẻng sớm hất sang một bên, bốn chuyển sang đ.á.n.h loạn xạ.
Ở bên , bà ngoại dường như cũng nhận chuyện gì đó, xổm xuống đất gào .
“Ôi long mạch nhà họ Lâm của ! Ai dám động đến long mạch nhà thì sống nữa! Ông Lâm ơi, ông c.h.ế.t sớm quá, quản con gái bất hiếu của ông !
“Cắt đứt quan hệ thì thôi, loại con gái bất hiếu cần cũng . mày dám phá long mạch nhà tao, trời thu mày luôn!
“Ông Lâm ơi, ông mang nó luôn , nó chướng mắt lắm!”
Bà gào khan cả cổ nhưng gần như rơi mấy giọt nước mắt.
Nghe tiếng bà ngoại lóc, mắt đỏ lên vì tức giận, trong đó còn cả sự thất vọng sâu sắc. Bà túm tóc Sử Ngọc Phương càng mạnh hơn.
Vốn dĩ Sử Ngọc Phương cũng hung hăng, nhưng lúc cũng chẳng kém. Hai nhất thời ngang sức ngang tài.
“Ôi thôi đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa!” Trưởng thôn già bên cạnh thở dài liên tục.
Người xung quanh thấy đ.á.n.h dữ quá cũng chạy lên can ngăn.
chẳng là họ dám dùng sức, mải xem náo nhiệt nên dùng sức, hoặc cũng thể bố với đang đ.á.n.h quá dữ. Vừa kéo một chút là lao túm tóc giằng co tiếp.
Cả hiện trường hỗn loạn.
Giữa đám ồn ào đó, lặng lẽ nhặt cái xẻng lên, cúi xuống đào.
Cơ thể nhỏ bé của bao nhiêu sức, nhưng cứ kiên trì đào, lặng lẽ đào. Thế mà chẳng ai để ý đến .
“Các gì thế?”
“Tất cả dừng ngay!”
Một tiếng quát vang lên, xe cảnh sát dừng bên đường.
Hai cảnh sát bước xuống xe. Trùng hợp là đúng hai từng đến điều tra vụ buôn bốn năm .
“Lại xảy chuyện gì nữa?”
Sau khi kể đầu đuôi, cảnh sát cũng ngạc nhiên, lẽ ngờ hai nhà chúng nhiều ân oán như .
“Buổi chiều bà già ngất cửa nhà . sợ bà c.h.ế.t nên mới đỡ bà một chút, chỉ hai phút thôi. Vừa nhà thì đồ mất… họ bảo chúng tìm, đào đến đây thì cho đào nữa. Không chột thì là gì?”
“Anh láo! Đây là long mạch nhà , hiểu ! Ai động long khí c.h.ế.t cho các xem!”
“Long mạch? Sao giờ ? Hơn nữa nhà ai xây nhà xí ngay cạnh long mạch?”
Thấy sắp cãi ầm lên, nữ cảnh sát quát lớn:
“Im lặng!”
“Chuyện cụ thể chiều nay xảy thế nào, còn vài câu cần hỏi. Còn cái bát cũng mô tả chi tiết.”
“Còn bà nữa! Long mạch với chả long mạch, thời đại nào . Hơn nữa nếu thật sự thì cũng kéo dài rộng, thể chỉ là một chỗ bé tí gốc cây nhà bà!”
Sử Ngọc Phương nghẹn lời, nhưng vẫn cố cãi.
“Dù thì đó cũng là chỗ phúc khí.”
“ , tuyệt đối động !” Cậu hung hăng .
Ý của cảnh sát là vì vật mất giá trị lớn nên lập biên bản điều tra tiếp.
“Bây giờ đào là , chắc chắn đào !”
“ , đào là chứng minh họ trộm!” Mẹ sốt ruột . Nếu chậm trễ, họ chuyển đồ thì rắc rối.
Cậu bỗng nhớ điều gì, gầm lên:
“Tại đào!”
“Anh bảo đào là đào ? Đây là đất nhà . Anh quyền đào. Đào là phạm pháp, cẩn thận tống tù!”
Cậu chỉ mà gầm gừ, như từng coi bà là em gái.
Sử Ngọc Phương cũng thở phào.
“ thế, hôm nay xem ai dám động!”
“Các …” Bố tức đến mức gần như bốc khói.
Nữ cảnh sát kéo sang một bên chuyện, chút khó xử.
“ là thể tùy tiện đào đất nhà khác nếu phép. Chúng cứ theo thủ tục. Chị yên tâm, chúng sẽ điều tra cẩn thận. Việc bà ngất cửa nhà chị đúng là một manh mối…”
Bố bực bội đ.ấ.m cây. Mẹ cũng vô cùng chán nản.
Rõ ràng sắp đào . Nếu còn chậm trễ, chắc cái bát còn tìm .
cũng còn cách nào khác.
lúc đó, lặng lẽ bước tới bên nữ cảnh sát, kéo nhẹ áo chị.
“Sao Bé Bối? Mấy năm , con lớn lên nhiều quá.” Chị vẫn nhớ , còn mỉm .
“Chị cảnh sát ơi, nhưng trong cái hố đồ đó.”
chớp chớp mắt, giọng ngây thơ của một đứa trẻ.
“Nhìn giống cái bát nhà cháu.”
Vừa chú ý, đào một chút .
“Cái gì? Con nhóc bậy!” Sử Ngọc Phương cuống lên, lao tới định đ.á.n.h .
Nam cảnh sát lập tức kéo bà .
“Làm gì ! Dám đ.á.n.h trẻ con mặt chúng !”
“Chị cảnh sát, cái bát ở ngay đây. Chúng nên lấy nó lên ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/boi-boi-co-sieu-nang-luc/chuong-6-het.html.]
ngoan, cũng loạn.
Nữ cảnh sát suy nghĩ một chút.
“Nếu đồ vật đang ở ngay mắt thì chúng thể bỏ qua chứng cứ . Đi, qua xem!”
“Không động! cho các đào!” Sử Ngọc Phương nổi điên lao lên định ngăn cản.
“Dám tấn công cảnh sát là bắt ngay!”
Có cảnh sát ở đó, bà dám loạn nữa.
Khi đồ đào lên, chối cũng chối .
Đó là một chiếc hộp gỗ, bên trong bọc cái bát nhà . Mọi đều từng thấy tivi, ai cũng nhận .
Sử Ngọc Phương tái mét mặt, nhưng vẫn cố cãi.
“Không… ! gì cả!”
“Có các cố tình chôn đất nhà để hãm hại chúng ?”
Bà chỉ và mà c.h.ử.i, cố đổ trách nhiệm sang khác. chẳng ai tin, vì chứng cứ đều chỉ về phía nhà bà .
Người trong làng bàn tán xôn xao:
“Đến nước mà còn chịu nhận. Nhận trả cho họ là xong.”
“Nhà họ cũng thật lạ, đem giấu cạnh nhà xí. Không nghĩ thế nào nữa, thấy ghê ?”
Cảnh sát sẽ đưa nghi phạm về đồn. Sử Ngọc Phương lập tức hoảng hốt kêu lên:
“Khoan ! nhớ , là Tiểu Vĩ, là con trai !
“Chiều nay thấy nó ôm cái gì đó lén lén lút lút mang về nhà. Chắc nó thấy thú vị nên mới đem về. Con trai mới tám tuổi, phạm pháp đúng ?
“Nó còn nhỏ, hiểu chuyện, chỉ thấy vui nên lấy thôi.
trả cho các , trả hết. Chúng coi như xong chuyện ?”
Bà như dốc hết sức nghĩ cách cuối cùng.
cảnh sát cho thời gian. Họ lập tức gọi Tiểu Vĩ hỏi.
“Con lấy! Con lấy cái bát rách đó gì!” Tiểu Vĩ lập tức nổi cáu.
“Tiểu Vĩ, … con lấy mà. Mẹ thấy con cầm thứ gì đó trong tay. Con còn mua đồ chơi đúng ? Mẹ sẽ mua cho con. Con với chú cảnh sát là con lấy , mau lên!”
Giọng Sử Ngọc Phương run run. Bà trừng mắt con trai, hai tay nắm c.h.ặ.t vai nó.
Tiểu Vĩ hiểu ý. Nó đ.ấ.m mạnh bà .
“Đau quá!”
“Mẹ !”
Sử Ngọc Phương sững sờ, dám tin con trai .
đứa con … chính bà nuôi lớn.
Bà khựng hai giây tức điên lên, tát đầu Tiểu Vĩ.
“Cái thằng ! Lúc nào còn loạn, lời ? Mau với cảnh sát , nhanh lên! Không thì tịch thu hết đồ chơi của con!”
Tiểu Vĩ đ.á.n.h đau liền gào như heo chọc tiết, đ.á.n.h trả.
“Con đàn bà thối, dám đ.á.n.h !”
Một đứa trẻ tám tuổi mà hung dữ y hệt bố nó, khiến trong làng mà trợn mắt.
Ý đồ của Sử Ngọc Phương quá rõ ràng. Ai cũng hiểu bà đẩy tội cho con trai để thoát tội.
Cuối cùng cả nhà họ Sử đều đưa về đồn cảnh sát để thẩm vấn .
Ban đầu Sử Ngọc Phương đẩy trách nhiệm cho Tiểu Vĩ vì nó là trẻ vị thành niên. hỏi vài câu lộ đầy sơ hở.
Cuối cùng điều tra ba cùng bàn bạc. Người trực tiếp trộm là Sử Ngọc Phương, còn bà ngoại vì giúp sức nên là đồng phạm.
Khi thể tù, bà ngoại gào :
“Trời ơi, già thế còn tù ? Ông trời ơi, oan quá! oan quá!”
Còn Sử Ngọc Phương thì cố đẩy hết trách nhiệm sang bà ngoại .
“Là bà xúi ! Bà ép ! Ngày nào cũng chê con trai bà kiếm tiền, đòi ăn ngon mặc …”
Cậu thì đổ hết tội lên đầu Sử Ngọc Phương, c.h.ử.i bà là đồ đàn bà thối tha, đồ hạ tiện, c.h.ử.i còn khó hơn bất cứ ai.
Cả nhà c.ắ.n xé lẫn , cảnh tượng vô cùng khó coi.
8
Người nhà Sử Ngọc Phương đến cầu xin chúng tha thứ, nhưng bố đồng ý.
Sau khi cơ quan giám định xác nhận chiếc bát giá trị cao, dù giữa hai bên quan hệ họ hàng nên pháp luật thể xem xét giảm nhẹ, nhưng vì tiền liên quan đặc biệt lớn nên ba Sử Ngọc Phương vẫn kết án tù.
Ngày tuyên án, bà ngoại đập n.g.ự.c.
“Lâm Hồng, sinh đứa con gái như mày! Mày dám tống ruột và ruột tù, mày còn chút lương tâm nào !”
“ sống nữa! Cho c.h.ế.t ! Ông Lâm ơi, ông mang chúng hết !”
Nói xong bà đến ngất xỉu.
Môi run lên nhưng gì.
Theo mức độ tội và quan hệ họ hàng, Sử Ngọc Phương phạt nặng nhất, bà ngoại và nhẹ hơn một chút.
Sử Ngọc Phương với ánh mắt đầy thù hận.
“Đồ chổi! Đồ tai tinh! Chính mày, chính mày khắc c.h.ế.t con trai tao, phá nát cả nhà tao!”
“Tao mày c.h.ế.t!”
Bà điên cuồng lao về phía , nhưng kịp tới nhân viên tòa án giữ c.h.ặ.t .
Mẹ bịt tai , cho .
“Làm gì chổi với tai tinh. Gieo nhân nào gặt quả nấy. Tự tự chịu, trách ai .”
Sau đó bố bán chiếc bát, mua nhà ở tỉnh lỵ và mở một quán ăn sáng. Cuộc sống ngày càng khá lên.
Trong làng quá nhẫn tâm, đẩy cả ruột và trai tù.
cũng :
“Cái nhà Lâm Cường với thế nào ai cũng thấy rõ. Họ coi con gái là con. Đã cắt đứt quan hệ từ lâu , nhẫn tâm nhẫn tâm gì.”
“ , cả nhà đó tự tự chịu thôi!”
Mẹ những lời đó chỉ cho qua.
ban đêm khi ai, mắt vẫn đỏ hoe.
“Bé Bối, con xem là đứa con gái tệ ?”
nghiêm túc lắc đầu. hiểu nhiều, chỉ theo suy nghĩ của .
“Con . là một .”
-- Hết --