BỮA CƠM TỐI - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:19:11
Lượt xem: 210

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông chữ tượng trưng cho ánh sáng, ông mong con đường phía của sáng rõ hanh thông, tự khổ , sẽ tự do thong dong.

 

Mẹ hiểu những câu chữ mang đầy mùi sách vở , nhưng bà vẫn thấy cái tên .

 

Bởi từ nhỏ bà thích những thứ sáng lấp lánh.

 

cái tên của riêng , Lâm Chiêu Chiêu.

 

Thật theo kế hoạch ban đầu, đáng lẽ mang họ Liễu.

 

Chỉ là đêm ngày hộ khẩu, thấy mấy kẻ nhiều chuyện xì xào rằng Lâm Thuật Sơn nuôi cũng vô ích, đến cuối cùng chẳng vẫn là nuôi con cho khác , chẳng lợi lộc gì.

 

Bà tức đến chịu nổi.

 

Về đến nhà liền quyết đoán ngay tại chỗ, để theo họ nhà Lâm.

 

Hơn nữa, còn ngửa mặt lên trời mà thề rằng, sống là của nhà họ Lâm, c.h.ế.t là ma của nhà họ Lâm, cả đời chỉ một cha là Lâm Thuật Sơn.

 

Thực tế cũng đúng là như .

 

Không phong thủy nhà họ Lâm hơn thật .

 

Từ lúc sinh , khỏe mạnh, đầu tròn não tròn, học học cũng nhanh hơn những đứa trẻ khác.

 

Lâm Thuật Sơn tin chắc rằng thiên phú hơn , việc học hành của chậm trễ.

 

Vì thế ông c.ắ.n răng, mua một căn nhà nhỏ trong thành phố.

 

Bản ông cũng thức trắng bao nhiêu đêm để học hành, cuối cùng thi đỗ một trường tiểu học trong thành phố giáo viên.

 

Ở nơi mới, ai những chuyện cũ , hai họ cũng ngầm hiểu với từng nhắc với .

 

từ nhỏ thông minh, chẳng bao lâu cũng nhận gì đó .

 

thì nhà ai mà cha ngày nào cũng ngủ riêng phòng, bình thường.

 

Năm sáu tuổi, đúng dịp Liễu Tự Cường cưới vợ.

 

Bà ngoại nhớ đến tiền mừng phần nhà chúng , dặn dặn bắt cả nhà cũng đến ăn cỗ.

 

trở cái sân nhỏ mà từng gặp qua , con nhà Nhị Cẩu Nha giật con b.úp bê lông trong tay , thẹn quá hóa giận, liền nhặt cục đá ném thẳng về phía .

 

“Mày lên mặt cái gì, mày chỉ là đồ con hoang cha thôi!”

 

Câu dứt, Lâm Thuật Sơn vốn đang vội vàng chạy tới để che chở cho , dừng bước ở chỗ chỉ còn cách mấy bước chân.

 

Giữa bữa tiệc đang ồn ào náo nhiệt, một góc bỗng nhiên rơi im lặng.

 

Ông sững tại chỗ như một đứa trẻ sai chuyện, hai tay căng thẳng đến mức chỉ liên tục đẩy gọng kính, dám thẳng mắt .

 

Lúc nghĩ, thời khắc then chốt vẫn là thần đồng như tay cứu nguy mới .

 

Ai ngờ ngay giây , từ bên cạnh lao vụt , nhắm thẳng thằng nhóc ăn hỗn láo mà tát một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bua-com-toi/4.html.]

 

“Triệu Nhị Cẩu, dạy con thì đừng đẻ, lớn đầu mà vẫn như đứa trẻ sinh dạy dỗ, mà còn mặt dày dẫn nó ngoài nữa.”

 

Nhị Cẩu Nha vốn đang lưng xỉa răng xem trò vui, mắng cho một trận như thế thì sợ đến mức lập tức ngậm c.h.ặ.t cả hàm răng hô của .

 

Vừa thấy bà ngoại và Liễu Tự Cường tin chạy tới, liền kéo con , hậm hực chui khỏi cửa.

 

“Con xem, trông chừng một lúc mà cũng để gây chuyện ở ngoài. Hôm nay là đám cưới em trai con, con đừng mà phá hỏng việc của .”

 

Trên mặt bà ngoại là mấy phần bất lực, mấy phần chán ghét.

 

Hoàn trái ngược với ánh mắt bà .

 

Đó là đầu tiên gặp bà, nhưng thật sự khó mà thiện cảm gì với phụ nữ tóc bạc trắng .

 

Bởi vì bà đá nhẹ m.ô.n.g , định xách trong nhà việc.

 

“Con bé .”

 

Mẹ chặn tay bà ngoại , sắc mặt đối phương lập tức đổi.

 

“Lớn từng mà quét cái nhà cũng ? Đang lúc bận rộn, bảo con nha đầu c.h.ế.t tiệt qua giúp một...”

 

là con bé !”

 

Mẹ gần như gào lên câu , bà ngoại dọa giật , chỉ thể sang chào hỏi khách khứa ăn uống cho vui vẻ, ghé sát hơn một chút mà véo cánh tay bà.

 

“Đồ hàng lỗ vốn nhà mày, hét to như thế gì, phá cho hỏng đám cưới của em trai mày thì mày mới lòng đúng ?”

 

đồ hàng lỗ vốn, con gái cũng con nha đầu c.h.ế.t tiệt như bà , nó tên, tên là Lâm Chiêu Chiêu.”

 

Dường như bà ngoại hiểu nổi vì tức giận đến thế, chỉ ngơ ngác bà.

 

Mẹ bà, cả sân đầy những dân trong làng đang uống rượu, tán gẫu, ngọn lửa giận trong mắt dần dần lùi xuống, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài bất lực.

 

“Mẹ, bọn con đây, nếu việc gì thì sẽ về nữa.”

 

Trên đường về nhà, cả nhà chúng ở hàng ghế cuối cùng xe khách, tựa đầu cửa kính, lặng lẽ suốt cả quãng đường.

 

6

 

Chuyện và Lâm Thuật Sơn quan hệ huyết thống, nếu cứ giấu mãi thì sớm muộn cũng sẽ thành một quả b.o.m nổ chậm.

 

Sau khi về nhà, hai họ bàn bạc lâu, cuối cùng mới nghiêm chỉnh “mời” phòng khách.

 

“Chiêu Chiêu, ba với con một chuyện.”

 

“Con , ba ba ruột của con.”

 

Nhìn vẻ mặt sững sờ của hai họ, nhún vai.

 

“Mấy hôm lúc hai bàn chuyện, cửa đóng kín, con thấy hết .”

 

Loading...