BỮA CƠM TỐI - 8
Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:20:38
Lượt xem: 189
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nhớ tới điều đây từng trong sách.
Con chính vì quá để tâm và quá áy náy, nên mới sinh cảm giác tự ti của .
Ông để tâm đến , còn với thì thứ ông mang nhiều hơn là áy náy.
bước tới với ông rằng, ông là cha nhất đời.
cuối cùng, chẳng gì, chỉ lặng lẽ cầm một cây cải thảo đặt sang bên cạnh.
“Ba, tối nay con ăn bánh bao nhân cải thảo.”
Ông đầu , chỉ cúi xuống nhận lấy cây cải, khẽ đáp một tiếng.
“Được.”
11
Hóa lời vẫn lý.
Sau ngày hôm đó, Lâm Thuật Sơn còn giận dỗi ép nhận Hứa Huệ An nữa.
Hứa Huệ An chen chân , sốt ruột đến mức cứ xoay vòng vòng.
Có đôi lúc cũng thấy lạ.
Nghe ông là luật sư, chẳng lẽ luật sư rảnh rỗi đến thế , nếu thì cứ việc việc cũng chạy đến đây mãi .
Chỗ chúng nhỏ, lời tiếng truyền nhanh.
Thời gian lâu dần, chuyện bàn tán của hàng xóm láng giềng cũng bắt đầu nhiều hơn.
Ảnh hưởng trực tiếp là ở trường, mấy đứa thích gây chuyện lời đồn từ bố chúng, mang trường lan truyền.
Ở trường vốn khá nổi bật, còn thích bênh vực lẽ , từng đắc tội với vài nhóm nhỏ.
Lần bọn chúng như thể chộp một khe hở, đem hết những bất mãn tích góp từ đến nay trút một lượt.
Những lời đồn giống như thứ bệnh bám xương, dai dẳng dứt.
phiền đến Lâm Thuật Sơn, nên tìm chủ nhiệm chuyện.
Mấy đó cảnh cáo, trong trường thì phần nhượng bộ, nhưng ngoài trường càng quá quắt hơn.
với Lâm Thuật Sơn, bảo ông đưa về nhà.
năm cuối cấp bận rộn đủ thứ, Lâm Thuật Sơn cũng thường xuyên tăng ca, lúc trời tối đen vẫn về .
Hễ gặp tình huống như thế, tự về nhà.
“Con riêng tới ! Đồ con tạp chủng tới !”
Mấy đứa đó vây quanh mà gào thét.
đúng là nhà dột gặp mưa đêm, đúng lúc Hứa Huệ An cũng xuất hiện.
Ông đám học sinh đang kiếm chuyện, tức đến trợn mắt, bước lên cãi lý.
Mấy đứa thấy đến chống lưng cho , lập tức tan tác như chim muông.
Thế mà ngay lúc đó, Hứa Huệ An bắt đầu bộ tịch.
“Lâm Thuật Sơn ? Sao thể để con bắt nạt như thế ?”
chuyện với ông , trợn mắt một cái tiếp tục về phía .
Ông vẫn hiểu bầu khí, cứ vo ve bên cạnh như con ruồi.
“Chiêu Chiêu, Lâm Thuật Sơn thể chăm sóc cho con con, con...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bua-com-toi/8.html.]
“Chuyện liên quan gì đến ba , điều khiến chịu ấm ức đều là vì ông.”
Bị chặn họng như thế, Hứa Huệ An sững tại chỗ.
“Vì ?”
“, chính là vì ông. Bởi vì từ đầu đến cuối ông gì cũng chỉ nghĩ cho bản , thì , thì , còn vô cùng trơ trẽn mà cho rằng tất cả đều nên phối hợp theo nhịp của ông.”
hít sâu một , đem hết những bất mãn suốt thời gian qua trút sạch sẽ.
“Ông từng nghĩ khi ông bỏ thì sẽ đối mặt với những gì, cũng từng nghĩ bây giờ ông đột nhiên xuất hiện, dây dưa dứt sẽ khiến đối mặt với điều gì. Nói thật nhé, ông yêu ? Chúng thậm chí còn từng sống cùng dù chỉ một tiếng đồng hồ, ông lấy cái gọi là tình thương của cha đối với ?”
Hứa Huệ An những lời đ.á.n.h trúng, vẻ mặt khuôn mặt ông trở nên cực kỳ phức tạp.
lười thêm gì nữa, thở dài một tiếng định rời .
đầu , thấy Lâm Thuật Sơn, tay cầm khăn quàng và bình giữ nhiệt.
“Ba, con...”
Lâm Thuật Sơn gì, chỉ lặng lẽ kéo lưng , cẩn thận quàng khăn cho .
“Ông Hứa, mặc kệ ông nghĩ thế nào, Chiêu Chiêu vẫn là con gái . Ông là luật sư, hẳn cũng nên hành vi hiện giờ của ông cấu thành theo dõi và quấy rối. Nếu ông còn cố chấp chịu dừng, sẽ theo pháp luật mà kiện ông tòa.”
Nói xong, ông liền kéo xoay rời .
Suốt cả quãng đường, chúng đều gì.
Trong bình giữ nhiệt, coca gừng vẫn đang bốc lên từng làn nóng mỏng, hun đến mức mắt mờ .
Lâm Thuật Sơn phía ngoài, chắn cho khỏi dòng xe cộ lao vùn vụt qua bên đường.
Một bông tuyết rơi xuống mặt nước màu nâu nhạt, và Lâm Thuật Sơn đồng thời ngẩng đầu lên .
“Hai lâu thế vẫn về, em còn tưởng hôm nay ăn cơm muộn nữa .”
Mẹ chạy tới, trong lòng ôm khăn quàng và găng tay.
Đôi mắt bà cong cong như vầng trăng non, bà vỗ nhẹ lên đầu và Lâm Thuật Sơn.
“Cha con hai cũng thật là, tuyết rơi thì gì lạ , thế mà cứ ngẩng cổ lên , giống như đúc từ một khuôn .”
“Trời lạnh, Nhứ Nhứ, em đừng đón bọn nữa.”
“Người trong một nhà với , gì mà phiền với phiền chứ?”
và Lâm Thuật Sơn , .
.
Mặc kệ là mưa tuyết, gió thổi lớn đến , chỉ cần nhà còn ở bên cạnh, chuyện gì cũng sẽ qua.
12
kể cho Lâm Thuật Sơn chuyện bắt nạt.
Mấy đứa đó bình thường vốn cũng chẳng chuyện gì t.ử tế, nay một chỗ hở, oán khí của những học sinh khác trong lớp cũng khơi , trút sạch một lượt.
Nhờ “phúc” của bọn chúng, mấy cái miệng lắm lời gọi phụ , ghi , còn ép chuyển sang lớp khác.
Chuyện nhanh trở thành đề tài buôn chuyện giữa phụ và học sinh, coi như chính chúng tự gánh lấy hậu quả.
Từ đó, bên cạnh cũng yên tĩnh ít.
Còn về phần Hứa Huệ An.
Sau ngày hôm đó, ông tìm nữa.
Giống như năm xưa từng biến mất khỏi thế giới của , ông cũng biến mất khỏi thế giới của .