Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 125: Trương Thập An Rất Hiểu Tần Phương Hảo

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:01:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là sự thật.

Trương Thập An lời Tần Phương Hảo.

Cơ bản Tần Phương Hảo bảo hướng Đông, tuyệt đối hướng Tây.

Có sự ràng buộc của Tần Phương Hảo, Trương Thập An vốn lười biếng trễ nải cũng trở nên cần cù nghiêm túc.

Thành tích tiến bộ vượt bậc, Tần Phương Hảo công thể bỏ.

Trương Quốc Lễ một mặt nếp nhăn, "Khương bạn học ."

"Trương Thập An bây giờ thể cầu tiến như , thể rời bỏ sự nỗ lực của cháu và Tần bạn học."

"Đợi thi đại học xong, chú mời các cháu ăn cơm, coi như là cảm ơn các cháu trong thời gian phụ đạo và giám sát Trương Thập An."

Khương Ly trầm giọng, "Hiệu trưởng Trương cần khách khí, cháu bổ túc cho Trương Thập An, trả thù lao , bổ túc công."

Tuy giá cao một triệu, nhưng cũng là thu phí bổ túc theo giá thị trường bên ngoài.

Không nhiều, nhưng còn hơn .

bao giờ ăn công.

Trương Quốc Lễ xua tay, "Phải cảm ơn chứ."

"Cháu , Trương Thập An hỗn lắm, chú mời cho nó bao nhiêu gia sư, ai dạy nổi nó."

"Thằng nhóc lì lợm, đến một nó chọc tức một , đến hai nó chọc tức cả đôi, chú cũng bó tay với nó."

"Nếu cháu, nó lêu lổng đến cuối cùng khi ngay cả điểm sàn đại học hạng hai cũng với tới."

"Cháu bổ túc cho nó, quả thực là giúp chú việc lớn!"

"Bữa cơm , bất luận thế nào cũng ăn."

Ánh mắt Khương Ly rơi Tần Phương Hảo.

Thay vì là cô giúp Trương Thập An, chi bằng là Tần Phương Hảo.

là vì Tần Phương Hảo mới đến học bổ túc.

Nên là thật sự sợ Tần Phương Hảo, là... nguyên nhân khác.

Thu hồi ánh mắt, cô Trương Quốc Lễ, gật đầu.

Coi như đồng ý.

Trương Quốc Lễ vẻ mặt vui mừng, "Vậy cứ quyết định thế nhé, đợi thi đại học xong, chú mời cháu và Tần bạn học ăn cơm."

Nếu các lãnh đạo khác của trường mặt, nhất định chép miệng hai tiếng.

Đây đây đây, vẫn là hiệu trưởng Trương thiết diện vô tư mà bọn họ quen ??

Thành tích Khương Ly là một chút, nhưng chung quy vẫn là học sinh.

Hiệu trưởng Trương đối với cô khúm núm, cầu xin năm bảy lượt như , , còn tưởng cô là lãnh đạo cấp nào đó!

Tần Phương Hảo một bên, hâm mộ c.h.ế.t .

Cho nên đây chính là đãi ngộ của học sinh giỏi?

Hiệu trưởng Trương bao giờ với bọn họ ôn hòa như .

Mới nghĩ như thế, liền thấy ánh mắt Trương Quốc Lễ chuyển hướng sang cô, gật đầu một cái.

Tần Phương Hảo ngẩn .

Mắt hoa chứ?

Chắc chắn cô lầm??

Vừa hiệu trưởng Trương đối với cô... với cô?!

Nhập học ba năm, đây vẫn là đầu tiên hiệu trưởng Trương ôn hòa với cô như !

Cái đúng là nhờ phúc của Tiểu Cửu!

Sau khi Trương Quốc Lễ xoay rời .

Tần Phương Hảo vẫn hồn.

Khương Ly dùng khuỷu tay huých cô một cái, "Sao ?"

"A!"

Tần Phương Hảo vẻ mặt kích động, "Tiểu Cửu, bạn với cũng quá sướng !"

Khương Ly hiểu ý nghĩa câu của cô .

Trương Thập An hai tay đút túi, "Tám phần là ba tớ với , vui đấy!"

"Cười gì mà vui?"

Khương Ly hiểu.

Tại coi trọng cảm xúc của khác như ?

Cho dù ông là hiệu trưởng, nhưng giữa với là bình đẳng.

Chẳng lẽ nên đặt bản lên vị trí một, đó mới là khác?

Trương Thập An : "Đây là thế giới của học tra, học thần... thể hiểu ."

Những đứa nghịch ngợm gây rối như bọn họ, giáo viên hiếm khi nào hòa nhã vui vẻ.

Học thần thì khác, bọn họ đều là quần thể vây quanh như .

Giáo viên thích, bạn học tung hô.

Sao thể hiểu tâm trạng của một học sinh kém đột nhiên giáo viên công nhận?

Khương Ly Tần Phương Hảo, "Là ?"

"Phải!"

trịnh trọng gật đầu.

Ánh mắt Khương Ly rơi Trương Thập An.

Cho nên, còn hiểu Tần Phương Hảo.

điểm chú ý của Tần Phương Hảo rõ ràng khác với Khương Ly.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-125-truong-thap-an-rat-hieu-tan-phuong-hao.html.]

nghĩ tới cái gì, tiến lên túm lấy tai Trương Thập An, vặn xuống nửa vòng.

Trương Thập An đau đến cong , "Cậu gì thế? Tớ chọc ?!"

"Tại cho tớ ba là hiệu trưởng Trương? Biết hôm nay tớ hổ thế nào ??"

"Cậu hỏi, bảo tớ thế nào?"

"Tớ hỏi sẽ chủ động ?"

"Cái bảo tớ chủ động thế nào, tớ cũng với Khương bạn học, vẫn đấy thôi."

Tần Phương Hảo khựng , "Tiểu Cửu ?"

"Không tin hỏi !"

"Tiểu Cửu, thật ?"

"Đoán ."

"Đoán... đoán ?"

"Gia cảnh sung túc, họ Trương, phù hợp điều kiện chỉ nhà hiệu trưởng Trương."

Bối cảnh của Trương Thập An cô căn bản cần tra, bày rõ đó.

Tần Phương Hảo bừng tỉnh đại ngộ, hóa là chuyện như thế.

Sao đây cô nghĩ tới nhỉ?

Trương Thập An quên mất tai còn đang trong tay Tần Phương Hảo, cứ thế kêu gào, "Nhìn xem Khương bạn học nhà ! Cái đầu óc của học thần đúng là giống bình thường!"

Giây tiếp theo, tai chịu đòn nghiêm trọng, hét t.h.ả.m một tiếng.

"Cho nhiều!"

Tần Phương Hảo xong buông .

Trương Thập An xoa cái tai véo đỏ.

Thật tàn bạo mà...

-

Tám giờ tối, bữa tiệc chính thức kết thúc.

Tần Phương Hảo tiễn Khương Ly cửa, lưu luyến rời.

Trương Thập An một bên , hiểu nổi cảm xúc của con gái.

Cũng ngày mai gặp nữa, cứ như sinh ly t.ử biệt .

Tần Phương Hảo liếc , "Cậu cái biểu cảm gì đấy? Đừng ép tớ đ.á.n.h !"

"Được! Dù nào đó bây giờ Khương bạn học, đối với tớ là càng ngày càng khách khí !"

Cậu xong xoay rời .

Không vui.

Ngoại trừ lúc khiêu vũ, Tần Phương Hảo cả buổi tối đều ở cùng một chỗ với Khương bạn học.

dường như mãi hết chuyện với Khương bạn học.

Điều khiến quan hệ vốn thiết của bọn họ càng thêm họa vô đơn chí.

Có cùng cảnh ngộ, còn Phó Tranh.

tối nay đang nghĩ chuyện khác, ngược cũng để ý lắm.

-

Tần Phương Hảo trở về phòng.

Đặt m.ô.n.g xuống t.h.ả.m, bây giờ là thời khắc mở quà.

đem đống hộp quà bên cạnh từng cái từng cái kéo tới, mở .

Quà tặng đều bình thường, thú bông, thì là váy áo, hoặc là trang sức.

Mở đến một hộp quà màu hồng đào, mở , bên trong là một quyển sách dày cộp.

lấy , lật xem.

Lúc mới phát giác, hóa sách, là album ảnh.

Ánh ban mai xuyên qua cửa kính phòng học chiếu nghiêng , cô nghiêng đầu , tóc dài xõa xuống vai.

Năm đó cô học lớp mười, vẫn là tóc đen.

Bức ảnh thứ hai, tay hờ hững đặt lên vai bạn cùng bàn, cái nơ ở cổ áo lỏng lẻo nghiêng sang một bên.

Bức thứ ba, là dã ngoại mùa thu, cô và mấy nữ sinh xổm gốc cây phong xem kiến chuyển nhà...

Về , đều là ảnh của cô , hơn trăm tấm chỉ, chứa đựng tất cả hồi ức của cô từ lớp mười đến lớp mười hai.

Không cần xem thiệp, cô là ai tặng .

nhận chữ của .

Trương Thập An.

Hồi lớp mười thích cầm máy ảnh, chụp chỗ một cái, chụp chỗ một cái.

Không ngờ ba năm thời gian, lưu giữ nhiều ảnh như .

Chỉ riêng của cô thể chọn nhiều thế , của những khác, cũng giống ?

Trong hộp còn một phần quà.

Là dùng hộp màu hồng đào đựng.

Hai cái hộp đều là màu hồng đào...

đột nhiên ý thức cái gì, vẻ mặt vui mừng.

Trương Thập An hiểu!

Màu may mắn hôm nay của Kim Ngưu là màu hồng đào!

Không ngờ đối với phương diện cũng nghiên cứu!

 

Loading...