Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 179: Quà Thăng Học Của Trì Bắc Nghiễn Thật Đặc Biệt
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:02:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Đông Hách vẻ mặt nghiêm túc: "Chỉ là tiền mừng."
Xem , là vẫn cô chính là Tống Cửu Thuần.
"Được, tiền mừng nhận."
Khương Ly cầm lấy thẻ ngân hàng.
Chỉ cần mưu đồ khác, ai chê tiền nhiều chứ?
Khi Phó Tranh , thấy một đám ghế sofa.
Cũng khá náo nhiệt.
Chỉ là ánh mắt liếc thấy Ôn Tự Bạch và Phương Thanh Ninh, khỏi thêm vài phần chán ghét.
"Sao các ở đây?"
Tầm mắt Phương Thanh Ninh quét tới, thấy , ánh mắt lập tức sáng lên: "A Tranh..."
Cô dậy về phía , vẻ thiết: "Anh đến ?"
Nói định đưa tay kéo , tránh .
Phương Thanh Ninh cứng đờ tại chỗ: "A Tranh..."
Phó Tranh vẻ mặt chán ghét: " , đừng liên lạc, cô đúng là nhớ lâu, Phương tiểu thư."
Ba chữ cuối cùng, ngữ khí đặc biệt nặng.
Tim Phương Thanh Ninh như d.a.o cùn cứa , đau đến mức hốc mắt cô đỏ hoe.
Lại là... Phương tiểu thư ?
A Tranh xa lạ với cô đến mức .
Cho nên tuyệt giao đùa, cũng hứng thú nhất thời, mà là thực sự, tuyệt giao.
Tình cảm bao nhiêu năm của cô và A Tranh, thật sự đặt dấu chấm hết tại đây?
cô cam tâm.
"A Tranh, em..."
Cô tranh thủ thêm chút nữa, nhưng Khương Ly mở miệng: "Phương tiểu thư ý với Ôn nhị thiếu ?"
"Bây giờ quấn lấy Phó Tranh, , là ăn trong bát, trong nồi?"
Từng chữ từng câu, lọt tai Phương Thanh Ninh, giống như tru tâm, đau đến mức tim cô run rẩy.
Khương Ly đang bậy bạ gì đó?
Cô ý với Ôn Tự Bạch ?
Nếu A Tranh hiểu lầm...
Ánh mắt rơi Phó Tranh, chỉ thấy khóe môi mang theo ý , sự dịu dàng trong mắt đầy đến mức sắp tràn ngoài.
Mà hướng , là... Khương Ly.
Trái tim giống như một b.úa tạ nện xuống, đau đến mức cô thở nổi.
Ôn Tự Bạch bước lên, ôm lấy vai cô : "Tiểu Ninh, cần thiết rơi nước mắt vì đáng, tuyệt giao với chúng , là tổn thất của ."
Phương Thanh Ninh hất tay Ôn Tự Bạch , mặc kệ ôm.
Dường như lúc , Ôn Tự Bạch là chỗ dựa duy nhất để cô còn thể ngẩng đầu ở đây.
Bọn họ rời , mà về phía ghế sofa.
Mà lúc Phó Tranh còn đang chìm đắm trong thế giới riêng ngây ngô.
Tiểu Cửu đỡ cho , cảm giác , còn khiến vui hơn cả ký đơn hàng mấy trăm triệu.
Lông mày Trì Đông Hách nhíu .
Anh quan sát một lúc .
Cái ánh mắt từ lúc dính lên Khương Ly thì từng dời , thể kiềm chế bản một chút ?
"Phó tổng qua đây ?"
Anh trầm giọng.
Phó Tranh cuối cùng cũng hồn, thấy Trì Đông Hách, ý mặt biến mất.
Vừa mới chú ý, ở đây!
Xem cả cái phòng , ngoại trừ Tiểu Cửu, một ai thuận mắt.
Nhấc chân, : "Trì tổng ban ngày ban mặt bận rộn việc, lượn lờ cái gì?"
" là đến tham gia tiệc, lượn lờ."
"Người mời , mà đến?"
Phó Tranh , tự giác xuống bên cạnh Khương Ly.
Lông mày Trì Đông Hách nhíu .
Trong lòng lặp lặp nhắc nhở bản , đây là Nhĩ Nhĩ, đừng cảm giác cải trắng trong nhà heo ủi, bình tĩnh, nhất định bình tĩnh...
khi mở miệng, ngữ khí tính là : "Phó tổng cũng nhận thiệp mời, cũng đến ?"
Anh cực lực kiềm chế .
cảm xúc mặt vẫn đang cho , vui.
Phó Tranh thấy, tâm phòng càng mạnh.
Lão già , quả nhiên là đang nhớ thương Tiểu Cửu.
Lập tức cũng sắc mặt : " là bạn của Tiểu Cửu, cho dù thiệp mời, cũng đến ."
" Trì tổng... với Tiểu Cửu ?"
Tiểu Cửu?!
Trong lòng Phương Thanh Ninh chấn động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-179-qua-thang-hoc-cua-tri-bac-nghien-that-dac-biet.html.]
Nếu nhớ lầm, A Tranh cũng gọi Lâm Diệu Lan như .
Cho nên...
Ánh mắt cô chằm chằm Khương Ly.
Cái ý nghĩ đáng sợ đó nữa tràn ngập trong đầu.
Bọn họ, là cùng một ?
Lâm Diệu Lan rõ ràng trông như thế .
Hay là ... dịch dung.
Lúc cô ở M Đảo, giỏi thuật dịch dung.
Chẳng lẽ là thật?
Lúc cô đôi mắt , dường như càng càng quen.
càng quen mắt, trong lòng cô càng hoảng loạn.
Hai tay vặn c.h.ặ.t , thế lực Lâm Diệu Lan to lớn như , ngay cả Lục Phần Thiên mặt cô cũng cung kính thừa.
Bây giờ cô là con gái Khương gia, dung nhan như ...
Cô tranh thế nào , cho dù đấu, cũng là đối thủ của cô .
Khương Ly tươi như hoa cô , dường như thể thấu tất cả.
Phương Thanh Ninh yên nữa, kéo Ôn Tự Bạch dậy liền ngoài.
Ôn Tự Bạch hiểu : "Tiểu Ninh, em ?"
"Rời khỏi đây."
"Tại rời ?"
"Đừng chuyện."
Hai một đường ngoài, vặn đụng Trì Bắc Nghiễn đang .
Bước chân Phương Thanh Ninh khựng .
Cô là fan của Trì Bắc Nghiễn.
Đổi bình thường, thể gặp thần tượng ở cách gần như , cô thế nào cũng thể .
hôm nay thì khác, cô thực sự dám tiếp tục ở đây.
Đó chính là Lâm Diệu Lan.
Lúc ở biên giới, cô cảm nhận uy áp của cô .
Cúi đầu, cô kéo Ôn Tự Bạch nhanh ch.óng qua.
Trì Bắc Nghiễn liếc một cái, ánh mắt rơi trong nhà: "Mấy vị đều là đến tham gia tiệc thăng học?"
Trì Đông Hách lộ vẻ vui: "Em đến gì?"
"Anh cả, cũng ở đây?"
Ánh mắt Trì Bắc Nghiễn lập tức sáng lên, vội về phía Trì Đông Hách: "Anh cũng đến tham gia tiệc?"
"Nói thừa!"
Trì Bắc Nghiễn gãi gãi gáy: "Hì hì, em cũng thế."
Nói xong, về phía Khương Ly: "Khương tiểu thư, đây là quà thăng học tặng cô."
Là một xấp ảnh chữ ký.
Khương Ly: "..."
Hình như cô bày tỏ rõ ràng, cô cần cái lắm.
Trì Đông Hách trầm giọng: "Em tưởng chữ ký của em là thứ gì đáng tiền ?"
"Đương nhiên đáng tiền , một tấm chữ ký tay của em thể bán mấy vạn tệ đấy!"
Khương Ly xấp ảnh chữ ký đó, tuy thể bán lấy tiền, nhưng bán từng tấm một cũng quá phiền phức...
Thôi , cô cứ miễn cưỡng nhận lấy, đến lúc đó ném hết phòng chứa đồ.
Trì Bắc Nghiễn mở túi áo lục lọi, lấy một cái kẹp tóc: "Cái cũng tặng cô."
Khương Ly , Hello Kitty...
Cô thể từ chối ?
Trì Đông Hách suýt chút nữa hoài nghi nhân sinh, tặng món quà ấu trĩ như ?
Trì Bắc Nghiễn tự , gãi gãi gáy: "Trước đó ở đoàn phim thấy đeo, khá , nên tiện tay thó về."
Khương Ly: Cho nên, vẫn là cướp từ chỗ khác về?
Phó Tranh trầm giọng: "Thẩm mỹ của Trì Ảnh đế, thật sự là dám khen tặng."
"Có ý gì? Không ? thấy dễ thương, hợp với Khương tiểu thư."
Khương Ly: "???"
Trì Bắc Nghiễn cô: "Khương tiểu thư thích ?"
"Cũng ."
Dù cũng là tấm lòng, cứ nhận , đến lúc đó cùng ném phòng chứa đồ.
Trì Bắc Nghiễn : " mà, Khương tiểu thư chắc chắn thích."
Trì Đông Hách đen mặt, nó từ thích ?
Đang suy nghĩ, liền phía một giọng vang lên: "Trì tổng, Phó tổng đại giá quang lâm, tiếp đón từ xa, thất kính thất kính!"
Là Khương Định Viễn.
Ông chạy chậm một mạch, khi đến gần, về phía Khương Ly: "Tiểu Cửu, con cũng thật là, hai vị lão tổng đến, cũng với ba một tiếng?"