Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 192: Tiến Về Kinh Thành, Phó Cẩu Mặt Dày Đòi Đi Ké

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:02:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông khó khăn lắm mới khuyên Triệu Cầm đối xử với Khương Ly hơn một chút, nếu lúc mà nổi nóng, chẳng công sức đổ sông đổ biển ?

“Được , trẻ con lời giận dỗi, bà còn tưởng thật?”

Triệu Cầm nhíu mày.

Khương Định Viễn đây là đang bao che cho Khương Ly?

Hai tay bà xoắn , thể như ?!

Khương Ly những lời nặng nề như thế với bọn họ, ông nghĩ cách dạy dỗ đàng hoàng, còn bào chữa cho nó!

Khương Định Viễn ôm lấy bà , giọng ôn tồn: “Khương Ly những năm nay lưu lạc bên ngoài dễ dàng gì, trong lòng con bé oán khí là bình thường.”

“Chúng cha , bao dung hơn một chút.”

Nói thì , nhưng trong lòng bà vẫn thoải mái.

cúi gằm mặt, hai tay xoắn c.h.ặ.t .

Chỉ hận bây giờ bà mở miệng , nghẹn một bụng lời thể thốt .

-

Cuối tháng Tám.

Một ngày khi Đại học Kinh Thành khai giảng.

Khương Ly đang ghế sofa phòng khách, tay cầm một cuốn sách.

Chuông điện thoại vang lên, là Phó Tranh gọi tới.

Ấn nút , mở loa ngoài.

Giọng trầm ấm của Phó Tranh truyền từ ống : “Ngày mai đưa em đến trường.”

Chú Trương đang ở bên cạnh sắp xếp sách vở Khương Ly mang đến trường, động tác tay khựng .

Vốn còn định ngày mai là cuối cùng đưa Đại tiểu thư đến trường, giờ xem , kế hoạch tan tành .

Cũng .

chỉ cần Đại tiểu thư thể đến nơi an , ai đưa cũng như .

Ông cụp mắt, bỏ sách của Khương Ly vali.

Khương Ly chú ý đến thần sắc của ông, giây tiếp theo, cô đổi giọng: “Không cần, chú Trương .”

Chú Trương nữa ngẩn .

Khác với , trong mắt ông tràn đầy sự kinh hỉ.

Đại tiểu thư , để ông đưa ...

Lời quen thuộc bao, nhưng tai khiến phấn chấn lạ thường.

Trong ống truyền giọng của Phó Tranh.

“Chú Trương đưa ?”

Lúc nhịp tim chú Trương đập một trăm tám mươi một phút.

Chỉ thấy ánh mắt ông dán c.h.ặ.t chiếc điện thoại bàn, chỉ sợ Phó Tranh giây tiếp theo sẽ cướp mất bát cơm của ông.

Ai ngờ Phó Tranh : “Vậy chắc ngại mang theo chứ.”

Chú Trương thở phào nhẹ nhõm.

Nguy cơ tạm thời giải trừ.

Ông tiếp tục sắp xếp sách vở.

Khương Ly: “Anh gì?”

“Tần Phương Hảo cũng đến Kinh Thành, tiện đường.”

Tần Phương Hảo và Trương Thập An đều thi đỗ Học viện Khoa học Công nghệ Kinh Thành.

Học viện Khoa học Công nghệ và Đại học Kinh Thành gần .

Đi xe đạp mất nửa tiếng.

“Được.”

Cô đồng ý.

Cúp điện thoại.

Phó Tranh lục lọi trong danh bạ một hồi, cuối cùng tìm thấy của Tần Phương Hảo, gọi .

Tần Phương Hảo đang ở trong phòng thu dọn hành lý, thấy cuộc gọi đến thì ngẩn .

Phó Chó?

Cứ cảm thấy giờ tìm chẳng việc gì lành.

Ấn nút .

Phó Tranh thẳng vấn đề: “Ngày mai đưa cô đến trường.”

“Anh đưa ? Trước đó việc, rảnh đưa ??”

“Bây giờ rảnh .”

còn mấy ngày nữa mới khai giảng.”

“Đi sớm vài ngày, quen trường lớp.”

Tần Phương Hảo nhướng mày, đúng lắm...

o_O

Cô suy nghĩ một lúc, trong đầu chợt lóe lên một tia sáng: “Để đoán xem, ... còn hẹn cả Tiểu Cửu đấy chứ?”

“Tiện đường, cùng.”

ngay mà! Phó Chó, đúng là uổng cái danh !”

chắc chắn do Tiểu Cửu từ chối để đưa, mới nghĩ chiêu đấy chứ??”

Tần Phương Hảo cảm thấy tìm chân tướng!

Phó Tranh mặt dày mày dạn: “Không .”

“Anh chắc chứ?”

“Tin tùy cô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-192-tien-ve-kinh-thanh-pho-cau-mat-day-doi-di-ke.html.]

Dứt lời, trực tiếp cúp điện thoại.

Cái tính nóng nảy của Tần Phương Hảo “vút” một cái bốc lên đầu.

“Này ”

Có ai nhờ vả khác như ?

Ngày mai nhất định thèm để đưa!

mà... cô cũng học cùng Tiểu Cửu ()

Thôi , nhịn một chút sóng yên biển lặng, lùi một bước...

Tăng sinh tuyến v.ú!

Cô nắm c.h.ặ.t điện thoại (`^′)

Ngay đó nghĩ.

Hình như... cũng cách báo thù, hehehe ( ˉˉ )

-

Lúc , tại nhà họ Khương.

Chú Trương sắp xếp xong tất cả sách vở cần mang theo, đầy ắp một vali.

Đại tiểu thư đúng là thích sách.

Người khác học trong vali là quần áo trang sức, giống Đại tiểu thư nhà , mang theo nhiều sách như .

Ánh mắt rơi Khương Ly, ông : “Đại tiểu thư, đều thu dọn xong ạ.”

“Ừm.”

“Vậy... nếu còn việc gì, xin phép .”

“Đợi một chút.”

Khương Ly ngước mắt ông: “Muốn Kinh Thành ?”

“Đi Kinh Thành?”

Chú Trương ngẩn : “Đại tiểu thư, cô định...”

“Chú là tài xế riêng của , nếu chú , thể cùng Kinh Thành, ăn ở bao.”

Điều đối với chú Trương quả thực là niềm vui bất ngờ, nhưng ông vẫn lo lắng, Đại tiểu thư Kinh Thành học, mang theo ông, lỡ như vướng víu cô thì ?

Khương Ly ông đang nghĩ gì, trầm giọng: “Chú chỉ cần trả lời, chú theo , ?”

Chú Trương do dự giây lát, trịnh trọng : “Muốn, nếu thể, nguyện ý tài xế cả đời cho Đại tiểu thư!”

Trong mắt ông lấp lánh ánh sáng, một mảnh chân thành.

Khương Ly gật đầu: “Chú thể việc .”

“Vậy ông chủ bà chủ...”

“Đó việc chú cần bận tâm, sẽ xử lý.”

“Vâng, Đại tiểu thư.”

Chú Trương xoay rời .

Khương Ly chuyện với Khương Định Viễn, ông chỉ trầm tư giây lát đồng ý.

Ngược Triệu Cầm nhíu mày.

học chứ hưởng phúc , còn mang theo tài xế?!

Nhà ai như nó, học xa còn mang theo tùy tùng!

e ngại Khương Định Viễn mặt, bà cũng tiện phản đối.

Ánh mắt Khương Ly lướt qua bà , thời gian cứ như cái đuôi, Khương Định Viễn theo đó, tình cảm vợ chồng qua thì vẻ hơn ít.

cũng chỉ là qua mà thôi.

Người trọng lợi như Khương Định Viễn, đột nhiên sự đổi lớn như , chắc chắn là ý .

Triệu Cầm bán còn giúp đếm tiền, quả thực ngu xuẩn đến cực điểm!

-

Sáng sớm hôm .

Phó Tranh đến Tần Công Quán đón Tần Phương Hảo, đến nhà họ Khương.

Khương Định Viễn thấy Phó Tranh thì khép miệng, vội vàng tiến lên nghênh đón: “Phó Tổng, hoan nghênh hoan nghênh!”

Ông đưa tay .

Phó Tranh động tác gì.

Khương Định Viễn hổ rụt tay về, ngay đó vớt vát: “Phó Tổng đây là chuẩn cùng Tiểu Cửu Kinh Thành ?”

“Ừ.”

“Tốt quá , Phó Tổng đưa Tiểu Cửu , cũng yên tâm.”

Hoàn là kiếm chuyện quà.

Chú Trương đang chuyển hành lý ngoài, nhiều, chỉ hai cái vali.

Một vali sách, một vali đồ dùng hàng ngày.

Phó Tranh lái chiếc xe thương vụ, sáu chỗ .

Tính cả chú Trương, Thời Phong thì còn dư một chỗ.

Chuyển hết hành lý lên xe, bọn họ chuẩn xuất phát.

Chú Trương và Thời Phong lái xe.

Khương Ly ở hàng ghế thứ hai, Phó Tranh vốn định xuống cạnh cô, Tần Phương Hảo nhanh chân cướp : “Hehe, chỗ là của !”

Bước một báo thù, cướp chỗ của !

Phó Tranh chỉ đành xuống hàng ghế .

Thời Phong đầu , Tần tiểu thư thật dũng cảm!

Dám tranh chỗ với Cậu Ba, cô đúng là một... (giơ ngón cái)

 

Loading...