Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 260: Rơi Vào Tự Hoài Nghi
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:06:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ...
Giống như các trai khác, biến mất ở thế giới .
Chóp mũi chút chua xót, cô cố nén để nước mắt chảy .
Đây là quy tắc của Lan Môn, bọn họ vẫn luôn là như thế, ?
Lại gì nỡ?
Người đều sống, mà cái giá để sống sót, là khác c.h.ế.t.
chuyện gì gọi là?
Nhân tính là ích kỷ, cha nuôi năm đó, cũng như thế?
Mềm lòng... chỉ hại chính .
"Cô nên với những thứ ."
Hồi lâu, cô lên tiếng, " so với bất luận kẻ nào, đều bọn họ c.h.ế.t."
Chữ cuối cùng, ngữ khí cô cực nặng.
Ai sống?
Cô nên hy sinh cơ hội sống sót của thành khác, ?
Lan Tâm gần như là từ trong kẽ răng nặn , "Thất Gia thật là mù mắt, thế mà vì cô cam nguyện c.h.ế.t!"
Vì cô...
"Có ý gì?"
"Cô xứng !"
Khương Ly một phen bóp c.h.ặ.t cổ họng cô , xách cô lên.
Cảm giác hít thở thông như thủy triều ập tới, mặt cô trướng đến đỏ bừng, hai tay dùng sức cào cấu Khương Ly.
"Nói !"
Gần như tiêu hao hết tất cả kiên nhẫn.
Trần Du An sống lưng lạnh toát, cảm giác... nguy!
Lan Tâm đây tiết tấu tìm đường c.h.ế.t ??
Đang êm gì chọc giận Cửu Gia!
Không Cửu Gia g.i.ế.c , ngay cả mắt cũng chớp ?
Thật là tìm c.h.ế.t!
"Buông... buông ."
Lan Tâm sắp lời.
Lực đạo Khương Ly bóp cổ họng cô càng lúc càng nặng, "Nói ?"
"Nói..."
Cô sắp thở nổi, khi câu dùng mười phần sức lực.
Khương Ly buông tay, cô ngã xuống đất, dùng sức ho khan.
"Xảy chuyện gì?"
Cô ôm n.g.ự.c, hồi lâu mới : "Là... là ."
"Ông ... ông vì, vì giúp cô diệt trừ tai họa ngầm, đem cái 'c.h.ế.t' của cô, vu oan lên Thất Gia."
"Nhị Gia khi , dẫn đ.á.n.h tới cửa."
"Thất Gia đoán dụng ý của , cố ý chọc giận Nhị Gia, nhường đường cho cô."
Cô từng nghĩ tới Lan Thất trù tính của cha nuôi, sẽ trăm phương ngàn kế trừ khử cô, duy độc từng nghĩ tới, sẽ cam nguyện nhường đường cho cô.
Lan Môn chín con, trừ bỏ Bát ca, thể năng nhất.
Từ nhỏ liền dốc hết sức huấn luyện, bao giờ kêu khổ kêu mệt, thông minh đại khái là ưu thế duy nhất của .
dù là như thế, cũng dám lơ là.
Lúc biệt thự của bọn họ sát cạnh , thời điểm nửa đêm, luôn thể thấy đèn trong phòng sáng.
Lan Thất trong ấn tượng là bạc tình nhất trong tất cả bọn họ, bao giờ dễ dàng triển lộ cảm xúc, đối với lòng của khác cũng như thấy.
Cô , đây là dám triển lộ.
Sợ tiếp xúc quá sâu, tình cảm, cắt bỏ .
Lan Môn bao giờ là nơi thể để bọn họ chú trọng tình thâm tay chân.
Từ khoảnh khắc bước Lan Môn bọn họ , như tay chân, thực chất là quan hệ cạnh tranh.
Lẫn đấu cái ngươi c.h.ế.t sống, mới thể giành một đường sinh cơ.
Anh nỗ lực như , là vì sống?
Hiện giờ đổi?
Cam nguyện c.h.ế.t, cũng nhường đường.
Kẻ luôn luôn "bạc tình" như , chung quy vẫn là tình tay chân.
"Sau đó, thế nào ?"
Nước mắt sớm ướt hốc mắt, khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng của cô thêm một tia đành lòng.
Lan Tâm cô, "Nhị Gia và Thất Gia đ.á.n.h một trận, Thất Gia bộ hành trình phản kháng, xương sườn đ.á.n.h gãy mấy cái, xương cổ tay cũng gãy, vô vết thương."
"Nhị Gia cũng g.i.ế.c Thất Gia, chỉ là dùng s.ú.n.g phế bỏ chân ."
"Hai viên đạn xuyên qua hai đầu gối Thất Gia, xương bánh chè gãy xương, bác sĩ tương lai cho dù thể lên, đường cũng sẽ lưu di chứng."
Tim Khương Ly thắt .
Nói cách khác, khả năng bao giờ lên nữa?
Anh mới mười chín, chẳng qua lớn hơn cô một tuổi, chẳng lẽ nửa đời của đều trải qua xe lăn?
Anh là một hiếu thắng như , thể nhẫn nại bản biến thành như .
Nước mắt chịu khống chế rơi xuống hốc mắt, cô đỏ ngầu hai mắt, vị trí trái tim... đau.
Lan Tâm tiếp tục , "Khi , Nhị Gia tự c.h.ặ.t một ngón tay, hẳn là liên quan đến cô."
Liên quan đến cô?
Ánh mắt Khương Ly cô .
Lan Tâm: "Nhị Gia trong lòng còn áy náy với cô, tự c.h.ặ.t một ngón tay, là tạ tội."
Tạ tội...
Cô tài đức gì, đáng giá để như ?
"Mặc kệ cô tin , Thất Gia bao giờ nghĩ tới thương tổn cô."
"Lúc đầu để Quỷ Tông theo Lan Thầm, mặt ngoài là thông qua Lan Thầm tìm cô, là vì đoạt đích."
" lúc hiểu, dần dần hiểu, chẳng qua là cho ngoài xem."
"Cho dù thật sự tìm cô, cũng sẽ gì cô."
"Nếu , cũng sẽ tìm kiếm tung tích Lan Thầm khắp nơi ở nước ngoài, chỉ là lo lắng Lan Thầm còn sống, sẽ trách phạt cô."
"Dù năm đó là chính miệng cô , Lan Thầm c.h.ế.t."
"Anh còn sống, chính là chứng cứ cô cãi lời môn quy."
"Cửu Gia, Thất Gia trọng tình nghĩa hơn xa cô tưởng tượng, là thật sự coi cô là em gái."
Cho nên, mới thà rằng c.h.ế.t, cũng để cô sống?
Anh nỗ lực lâu như , cam tâm ?
"Còn Nhị Gia."
Giọng của Lan Tâm nữa vang lên, "Tiên sinh đem cái 'c.h.ế.t' của cô vu oan lên Thất Gia, chính là chắc chắn vị trí của cô trong lòng Nhị Gia."
"Anh báo thù cho cô, vì cô đoạn chỉ, chẳng lẽ còn đủ để rõ tình cảm của đối với cô?"
Cô ở Hoa Quốc hơn nửa năm vui vẻ tự đắc, mà Lan Môn ở nước ngoài ở trong nước sôi lửa bỏng.
Bởi vì nhường đường cho cô, Lan Thất cam nguyện trở thành quân cờ của cha nuôi, nghị nhiên c.h.ế.t.
Lan Nhị tự c.h.ặ.t một ngón tay...
Cô thà rằng bọn họ xách v.ũ k.h.í lên, phản kháng cha nuôi bất công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-260-roi-vao-tu-hoai-nghi.html.]
Vì , như chứ?
Cô đỏ bừng hai mắt.
Lan Tâm ngước mắt cô, "Cửu Gia, , trong vòng ba ngày tin Thất Gia c.h.ế.t."
"Từ hôm qua đến hôm nay, qua hai ngày."
Còn dư một ngày...
Khương Ly cô .
Lan Tâm e là tìm lầm .
Cô ở Hoa Quốc, thể gì?
Giơ tay, cô lau nước mắt, trong mắt một tia ánh sáng.
"Cửu Gia, cầu xin ngài, cứu Thất Gia!"
Hai mắt cô ngấn lệ, gần như cầu xin.
Khương Ly xoay .
"Cửu Gia!"
"Tìm bộ quần áo sạch sẽ, cho cô ."
Chỉ để câu , cô về phía , bước chân chút phù phiếm.
Lan Tâm bóng lưng cô.
Chẳng lẽ thật là cô sai ?
Không nên cầu xin Cửu Gia?
Từ tầng hầm , khi ngang qua phòng khách, Phó Tranh ngước mắt thấy cô, tim bỗng nhiên run lên.
Đây là ?
Anh vội buông tạp chí trong tay xuống, sải bước về phía cô.
"Tiểu Cửu, xảy chuyện gì ? Có tối hôm qua em thương ??"
Lúc Khương Ly giống như mất hồn, hai mắt cô phiếm ánh nước, hốc mắt đỏ đến dọa .
Phó Tranh đau lòng dữ dội.
Không thêm một lời, ôm cô trong lòng, gắt gao ôm lấy cô.
"Muốn thì , đừng nhịn."
Khương Ly dựa l.ồ.ng n.g.ự.c , nước mắt ngừng chảy ngoài, nước mắt ướt y phục của .
Từ tiếng động đến tiếng động, cô đầu tiên, tê tâm liệt phế như .
Trái tim Phó Tranh từng trận từng trận run rẩy.
Rất đau...
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
Khi Lan Thầm và Trần Du An lên lầu, hai một cái, ở đầu cầu thang nữa.
Những năm , sóng to gió lớn gì Cửu Gia từng thấy qua, khi nào từng như ?
Dường như cũng chính vì như thế, bọn họ dường như quên, Cửu Gia chẳng qua mười tám, đặt ở nhà bình thường, vẫn là một đứa bé.
Bọn họ theo thói quen coi Cửu Gia là trời, là núi cao, là đại thụ, dường như Cửu Gia vĩnh viễn sẽ sợ, cũng vĩnh viễn sẽ ngã, nhưng cô cũng chỉ là một cô gái nhỏ.
Khi bọn họ dựa Cửu Gia, Cửu Gia thể dựa ai?
Trong lòng dâng lên một cỗ chua xót, hai ai cũng chuyện.
Tiếng càng lớn, tim càng đau.
Hồi lâu , tiếng rốt cuộc dừng .
Khương Ly ngước mắt , đôi mắt đỏ càng thêm dọa .
"Phó Tranh, mệt quá..."
Không thêm một câu thừa thãi, cúi bế cô lên, về phía cửa.
Khương Ly gối đầu lên vai , ngửi mùi nước hoa cổ long nhàn nhạt , cảm nhận nhịp tim, hô hấp, nhiệt độ cơ thể của , tâm dần dần bình tĩnh .
, cô còn sống.
Phó Tranh một đường ôm cô, khỏi cửa, mở cửa xe ghế phụ, thật cẩn thận đặt cô trong.
Kéo dây an thắt cho cô.
Anh vòng qua ghế lái, khởi động xe.
Một giờ .
Xe đến Vân Khuyết Ngự Bảo.
Lúc là mười giờ tối.
Trương thúc nôn nóng chờ ở cửa.
Rốt cuộc, thấy một vệt ánh đèn, trái tim treo lơ lửng hạ xuống.
Chỉ là khi thấy Phó Tranh từ ghế phụ bế Khương Ly xuống, trái tim buông xuống của ông treo lên.
"Đây là..."
"Không việc gì."
Chỉ bốn chữ, ôm Khương Ly trong.
Trương thúc bóng lưng bọn họ, lo lắng sốt ruột.
Đại tiểu thư rõ ràng .
Ai bắt nạt cô ?
Hay là xảy chuyện gì ?
Cố tình Tần tiểu thư hai ngày nay đến nhà họ Phó, ông ngay cả chuyện cũng .
Bình thường Tần tiểu thư ở đây, cô nhiều chủ ý nhất, còn dỗ Đại tiểu thư thế nào.
Lần cho đây?
Ông gấp đến độ qua trong phòng khách.
Mà lúc .
Phòng ngủ Khương Ly.
Phó Tranh cũng bật đèn.
Trong phòng tính là tối, ánh trăng xuyên qua ban công chiếu , gió đêm vén lên rèm cửa.
Động tác của nhẹ nhàng đặt cô lên giường, giống như đối đãi một món bảo vật hiếm thấy.
Cúi , cởi giày tất cho cô, kéo chăn đắp cho cô.
Anh cũng , chỉ tấm t.h.ả.m bên giường, lẳng lặng cô.
Cô mở mắt, trần nhà, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì.
Trong phòng một mảnh yên tĩnh.
Hồi lâu, cô rốt cuộc : "Em ở một một lát."
"Được."
Anh dậy, ngoài cửa.
Cửa đóng .
Khương Ly nghiêng đầu cảnh đêm ngoài ban công.
Chuyến tới Hoa Quốc, cô bạn bè, Phó Tranh, nhưng Lan Nhị và Lan Thất cái gì chứ?
Bọn họ chỉ sinh mệnh đếm ngược.
Lan Môn hiện giờ, trừ bỏ Lục ca, cũng chỉ còn bốn bọn họ.
Nếu bọn họ c.h.ế.t , liền chỉ còn cô và Lan Ngũ.
Thật quạnh quẽ.
Người ngày xưa cùng lớn lên, từng từng rời bỏ cô mà .
Dáng vẻ của bọn họ trong đầu cô dần dần mơ hồ, đôi khi hồi tưởng , dường như cũng chỉ còn hình dáng...