Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 265: Tiến Triển Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:06:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Ly thu suy nghĩ, đầu thấy , khóe môi nở một nụ , “Không gì.”
Rõ ràng đang , nhưng phảng phất chút cay đắng, như đang cố gượng.
Tim Phó Tranh như kim châm, đau nhói, giả vờ như chuyện gì bước gần, tựa ban công, hồi lâu, cuối cùng cũng hỏi : “Đêm đó ở Mạn Sơn Biệt Uyển, rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Là ngày thẩm vấn Lan Tâm.
Anh vốn hỏi, nhưng cảm xúc của Khương Ly đổi quá lớn, luôn một dự cảm lành.
Là Lan Môn xảy chuyện ?
Khương Ly xa, “Nhớ một vài chuyện cũ, kìm cảm xúc.”
“Chỉ thôi ?”
“Anh tin ?”
Ánh mắt đối diện, trong mắt cô là một mảnh tĩnh lặng, Phó Tranh đè nén cảm giác bất an trong lòng, “Tin.”
Những gì Tiểu Cửu , đều tin.
Có lẽ là nghĩ nhiều ?
“Tối qua lâu ngủ , Phó Tranh…”
Cô đột nhiên đến gần , đưa tay vuốt ve má , “Ngủ với em một lát, ?”
Đầu ngón tay như cánh hoa đẫm sương mai, mềm mại tinh tế, mang theo từng cơn mát lạnh.
khi chạm mặt , như một chiếc kẹp sắt nóng rực, từng chút một khơi dậy ngọn lửa trong lòng .
Chuyện … đúng ?
Sáng sớm tinh mơ suy nghĩ xa , huống hồ Tiểu Cửu đang vui, thể nghĩ đến chuyện đó lúc !
Phó Tranh, mày thật càng ngày càng hoang đường!
Khương Ly tiến thêm một bước, ánh mắt quyến rũ, “Sao gì?”
Tim dường như đập càng lúc càng nhanh, tai đỏ như sắp nhỏ m.á.u, “Tiểu Cửu, em đừng gần như .”
“Sợ ?”
Cô .
Phó Tranh tránh ánh mắt cô, đưa tay nắm lấy bàn tay đang đặt má , “Như .”
“Chỗ nào ?”
Anh gạt tay cô , nhưng cô dùng sức, chịu buông.
Anh dám dùng sức, sợ đau cô.
Nghiêng đầu, đối diện với ánh mắt cô, ánh mắt m.ô.n.g lung.
Bàn tay Khương Ly trượt xuống, đầu ngón tay khẽ chạm môi .
Rất mềm…
Yết hầu Phó Tranh kìm mà trượt lên xuống, “Tiểu Cửu…”
Lúc thốt mới nhận giọng khàn.
“‘Ngủ với em’ mà em , là ý gì?”
“Là ý mà hiểu.”
Ý mà hiểu…
Mặt lập tức đỏ bừng.
Ý của Tiểu Cửu, hẳn là một ý trong sáng.
Không đợi phản ứng, Khương Ly đột nhiên nắm lấy cổ áo , kéo mạnh một cái.
Môi chạm môi, đồng t.ử Phó Tranh đột nhiên phóng đại.
Là ảo giác ?
Hơi thở quấn quýt , tim đập nhanh như văng khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, nắm lấy hai vai cô, lùi về một bước.
“Tiểu Cửu, nghiêm túc chứ?”
Giọng khàn khàn quyến rũ, trong mắt sớm t.ì.n.h d.ụ.c nhuốm đầy.
Khương Ly gì, chỉ kéo qua.
Môi răng chạm , thể nhịn nữa, đỡ lấy gáy cô, ép cô tường, một tay ôm lấy eo cô.
Hơi thở giao hòa…
Là sự hòa quyện của mùi đàn hương và nước hoa nam.
Giờ phút , họ gần đến thế.
Khương Ly đẩy mạnh một cái, Phó Tranh ngã xuống giường, chống dậy, đang mặt.
Váy ngủ hai dây màu trắng sữa, tóc dài đến eo, hình lồi lõm quyến rũ…
Những điều , từng xuất hiện trong giấc mơ của bao nhiêu .
Anh thở gấp, cổ họng khô khốc, đôi mắt thường ngày tĩnh lặng như vực sâu, giờ đây phủ một lớp sương mờ, như hổ phách d.ụ.c vọng đun sôi.
Đuôi mắt ửng hồng như ngọn lửa âm ỉ nóng rực…
Khương Ly từng bước tiến về phía , đầu gối đặt lên mép giường, đến chân .
Anh Khương Ly đang ở phía , hiểu họ đột nhiên …
Dục hỏa dâng trào, lý trí sắp sụp đổ, nhưng vẫn liên tục nhắc nhở , tỉnh táo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-265-tien-trien-bat-ngo.html.]
Khương Ly cũng thấy…
Chuyện nam nữ, cô bao giờ né tránh đề cập, tuy từng trải qua, nhưng ăn thịt heo cũng thấy heo chạy.
Cô học sinh học giỏi, chuyện gì đang xảy .
Còn về sự e thẹn, lẽ… .
Lần trở về Lan Môn, sống c.h.ế.t khó lường, cô đặt một dấu chấm hết cho đoạn tình cảm với Phó Tranh.
Đã từng , sẽ còn hối tiếc nữa nhỉ?
Đưa tay, cô đẩy ngã mặt, cúi xuống hôn lên môi .
Phó Tranh lật , vị trí đổi chỗ, môi vẫn rời.
Khương Ly đưa tay nhấn công tắc bên cạnh, rèm cửa từ từ kéo , trong phòng tối , dừng động tác, trong mắt khôi phục một tia tỉnh táo, “Tiểu Cửu, đủ .”
“Lề mề.”
Cô đưa tay vòng qua cổ , lý trí của biến mất.
Nụ hôn trượt xuống theo cổ, dây áo kéo , ngón tay xuống, men theo vạt váy…
Chạm đến một vị trí nào đó.
Anh như nhấn công tắc, gục vai cô hồi lâu động đậy, thở phả bên tai cô.
Quá…
Anh Khương Ly, “Tiểu Cửu, tại ?”
Sao đột nhiên như .
Khương Ly: “Không thích?”
Anh lật bên cạnh cô, “Thích, thứ của em đều thích, nhưng bây giờ.”
Từ Mạn Sơn Biệt Uyển trở về, cảm xúc của cô luôn , hôm nay như , luôn cảm thấy bất an.
Tiểu Cửu dường như đang giấu chuyện gì đó.
Nghiêng đầu, khuôn mặt trắng trẻo xinh của cô ửng hồng, dây áo tuột xuống cánh tay, xương quai xanh hiện rõ, thậm chí… xuống , , hôn ở đó.
Vạt váy trượt đến đùi, cảm giác nơi đầu ngón tay vẫn còn.
Anh gần cô, đầu tựa vai cô, “Tiểu Cửu, đợi thêm chút nữa, em hối hận.”
Cô vui, .
Lúc … khụ, là thừa nước đục thả câu, thì , nhưng sợ Tiểu Cửu hối hận.
Anh thể đợi.
Đợi cô vui vẻ, đợi cô cam tâm tình nguyện, dù đợi bao lâu cũng .
Đưa tay kéo dây áo lên cho cô, ôm lấy eo cô, ngửi mùi đàn hương thoang thoảng cô, tim đập như sấm.
Khương Ly lật , bàn tay giơ lên đặt n.g.ự.c , dường như nào cũng đập nhanh.
Mặt Phó Tranh càng đỏ hơn, nhưng nỡ đẩy .
Họ ôm , hồi lâu, cô chìm giấc ngủ.
Tối qua thức trắng đêm, quả thật chút mệt.
Môi Phó Tranh nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu cô, rút tay , xuống giường.
Dù , vẫn kéo chăn đắp cho cô, mới bước ngoài.
Bước chân cực nhẹ, dám gây tiếng động.
Phòng ngủ của Phó Tranh.
Trong phòng tắm, khụ khụ… cảnh tượng dành cho trẻ em.
-
Chập tối.
Lúc Khương Ly xuống lầu, Phó Tranh bàn.
Anh một bộ đồ khác.
Thấy cô, mặt vẫn còn đỏ.
Khương Ly phản ứng gì lớn, kéo ghế bàn xuống.
Món cuối cùng của chú Trương dọn lên.
Ông kéo chiếc ghế đối diện , “Đại tiểu thư, nghiên cứu hai món mới, cô nếm thử xem.”
Tôm viên mù tạt và gan ngỗng chay vị lạ.
Màu sắc tươi ngon, là thấy thèm.
Cô cầm đũa nếm thử từng món, hương vị cũng tệ.
Tay nghề của chú Trương ngày càng tiến bộ.
Thấy cô gật đầu, nụ mặt ông càng tươi hơn.
He he, đại tiểu thư thích là .
Thật cảm giác thành tựu!!
Sau bữa tối.
Khương Ly sofa trong phòng, cô dự định hai ngày nữa sẽ về Lan Môn, nhưng khi về, giải quyết hậu quả .