Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 279: Kế Hoạch Của Cửu Gia: Tương Kế Tựu Kế
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:06:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồi lâu, Lão Ngũ dậy rời .
Trong phòng khách chỉ còn một Tiểu Cửu.
Cô dựa lưng ghế sofa, trong tay lắc lư ly rượu vang đỏ, màu sắc ...
Linh Vũ bưng hũ mật từ bên ngoài : "Cửu Gia!"
"Sao ?"
Lan Cửu cô , trong đôi mắt xinh vương một tầng sương mù.
Cô tới: "Đây là cao ngọc trúc mạch môn, thể tư âm nhuận táo, dưỡng vị sinh tân, khi thu khí hậu hanh khô, thích hợp dùng nhất."
"Mỗi ngài uống nước thì cho một thìa , thể nhuận họng dưỡng , cực cho phụ nữ."
Mấy năm cường độ huấn luyện của Cửu Gia lớn, ngâm trong nước lạnh thì cũng là lăn lộn trong bùn đất, giữa mùa đông, còn kéo biển tập huấn.
Thời tiết âm mấy độ, khác gì ngâm trong nước đá ?
Môi cô lạnh đến trắng bệch, run cầm cập, nhưng cô cứ thế một tiếng ho, c.ắ.n răng chịu đựng vượt qua.
Sau cô tiếp nhận nhiệm vụ chăm sóc Cửu Gia, mới bắt đầu điều dưỡng cơ thể cho cô.
Tuy y thuật của Cửu Gia cao siêu, nhưng ở khoản tự chăm sóc bản , cô thực sự qua loa.
Chủ yếu là chỉ cần còn sống, sống thế nào quan trọng.
Lúc đó kỳ sinh lý của cô chuẩn, khi một hai tháng cũng là chuyện thường.
Cô coi là chuyện to tát.
Cũng may mấy năm nay cô chăm sóc ăn uống sinh hoạt cho Cửu Gia, cũng coi như bồi bổ chút ít cho cơ thể hao tổn của cô.
Không thể là bổ đến mức nào, nhưng so với và hiện tại, ít nhất là thể so sánh.
Cô đặt cao ngọc trúc lên bàn, chai rượu vơi hơn nửa, nhịn : "Cửu Gia, uống ít rượu thôi, hại gan."
" mới uống một ly ."
Linh Vũ nhét nút gỗ trở chai rượu, cầm lên: "Vậy cũng đủ , phần còn cất giúp ngài."
Cô xong liền về phía tủ rượu.
Lan Cửu , chỉ thấy buồn .
Trong tủ rượu thêm mấy chai rượu ngon, cần nghĩ cũng , chắc chắn là Linh Vũ chuẩn .
Biết cô thích uống rượu, lén lút chuẩn , nhưng sợ hại cơ thể cô, mỗi đều cho cô uống nhiều.
Ngửa đầu, cô uống cạn rượu trong ly, dậy lên lầu.
Đẩy cửa phòng ngủ chính, bên trong nhiễm một hạt bụi, giống như cô từng rời .
Có thể thấy , Linh Vũ hẳn là ngày nào cũng quét dọn.
Cô phòng tắm ngâm , mặc áo choàng tắm , chiếc giường lớn quen thuộc, nhưng thế nào cũng ngủ .
Không trong nước hiện tại tình hình thế nào, bọn họ chuyện cô rời khỏi Hoa Quốc ?
Nếu , sẽ thế nào?
Trong đầu hiện lên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng , sẽ trách cô ?
Sẽ ...
Không từ mà biệt, đổi là ai cũng khó chấp nhận.
cô cũng hối hận về quyết định , nước ở Lan Môn quá sâu, vốn là ngoài cuộc, nên vì cô mà rước lấy một phiền toái.
Cô ngủ từ lúc nào, chỉ là mơ mơ màng màng một tiếng chuông tin nhắn đ.á.n.h thức.
Là một dãy lạ.
“Tiểu Cửu, đang ở Khách sạn Quốc tế Sí Mang, phòng 1105.”
Phó Tranh?
Cô tỉnh táo trong nháy mắt.
Cũng quá bất ngờ, chỉ là chút kinh ngạc, thế mà đến nhanh như .
Gặp ?
Không sớm sẽ đến ?
Cô cũng sớm nghĩ xong đối sách ứng phó khi đến.
Hiện giờ chuyện phát triển theo hướng cô dự thiết, chỉ là sớm hơn so với dự liệu của cô.
Cho nên việc cô nên bây giờ, là gặp , một cái kết thúc.
Nếu với tính cách của , e rằng sẽ đ.â.m ngang xông thẳng, ngược sẽ bất lợi cho .
Cô dậy, khi rửa mặt xong, một chiếc váy dài màu đen, cửa.
Trời tờ mờ sáng.
Cô chọn một chiếc xe thể thao màu đen trong gara.
Ngồi ghế lái, cô đạp chân ga, lái khỏi Lan Môn.
-
Khách sạn Quốc tế Sí Mang.
Phòng 1105.
Lan Cửu giơ tay, mới gõ một cái, cửa "xoạch" một cái liền mở , đó theo một lực kéo, cô lôi trong phòng.
Đồng thời với lúc cửa đóng , một xúc cảm mềm mại rơi xuống.
Đầu tiên là nhẹ nhàng, đó dùng sức, giống như tháo cô nuốt bụng.
Cô đè lên tường, bàn tay thon dài mạnh mẽ của đàn ông phủ lên gáy cô, tay ôm c.h.ặ.t lấy eo cô.
Đầu lưỡi dùng sức cạy mở hàm răng, thành công xâm nhập.
Lan Cửu c.ắ.n mạnh lưỡi một cái, đau, nhưng chịu buông .
Cô đưa tay đẩy mạnh .
Anh chống tay lên tường, hai mắt đỏ ngầu: "Tại ?"
Lan Cửu đang hỏi cái gì, trầm giọng: "Kết thúc ."
"Kết thúc?"
Anh khẩy một tiếng: "Ngủ xong liền chạy, Lan Môn Cửu Gia thế mà cũng vô trách nhiệm như ?"
Ngủ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-279-ke-hoach-cua-cuu-gia-tuong-ke-tuu-ke.html.]
Cô nhướng mày: "Chúng ngủ qua."
"Chỉ thiếu bước cuối cùng."
Ánh mắt rơi vị trí n.g.ự.c cô, đó tầm mắt dời xuống, ánh mắt liêu nhân như mang theo đốm lửa: "Tiểu Cửu, xúc cảm hôm đó, dường như vẫn còn..."
Là âm thanh chỉ khi động tình.
"Chi bằng, chúng nốt chuyện hôm đó xong?"
Không đợi cô chuyện, vác cô lên vai, về phía giường.
"Anh điên ?!"
"Anh tỉnh táo!"
Sự tức giận quanh quẩn trong lòng, nhưng dù , động tác đặt cô lên giường vẫn nhẹ nhàng.
Rõ ràng đó là chiếc giường lớn vô cùng mềm mại, nhưng vẫn lo lắng đặt quá mạnh, sẽ cô đau.
Anh đè lên, giam cầm , cúi bắt đầu hôn cô.
Lan Cửu giơ tay, khuỷu tay đập mạnh xương bả vai , nhân lúc đau, cô lật một cái, chiếm cứ ưu thế chủ đạo.
Phó Tranh giường, phía , giọng trầm thấp êm tai: "Hóa phản ứng của Tiểu Cửu lớn như , là ở ? Được thôi..."
Anh kéo tay cô, đặt lên thắt lưng da: "Biết cởi ?"
Lan Cửu rút tay về, xoay , về phía cuối giường: "Đừng quậy."
Cô xong liền xuống giường, Phó Tranh từ phía ôm lấy eo cô: "Đừng ."
Giọng trầm thấp, thở ấm nóng phả cổ cô, tê tê dại dại.
"Tiểu Cửu, đừng đẩy ."
"Bất kể phía là núi đao biển lửa, đều cùng em."
"Không sợ c.h.ế.t?"
Cô lạnh giọng.
Phó Tranh : "Không sợ, so với c.h.ế.t, càng ở bên cạnh em, nếu ... chính là sống bằng c.h.ế.t."
Sống bằng c.h.ế.t?
Anh thế mà , thể ở bên cạnh cô, là sống bằng c.h.ế.t.
Vị trí của cô trong lòng nặng như ?
Tay Phó Tranh ôm eo cô siết c.h.ặ.t thêm: "Em dọc đường lo sợ đến mức nào , thật sự sợ bao giờ gặp em nữa, sợ em cần , quãng đời còn sống thế nào?"
"Tiểu Cửu, yêu em, yêu yêu..."
"Tình yêu thể vượt qua núi cao, vượt qua ngân hà, cho dù là c.h.ế.t, cũng thể cùng em, nhưng xin em, đừng bỏ ."
Ngữ khí đặc biệt trân trọng, mang theo một cảm giác vụn vỡ.
Tim Lan Cửu chút đau, nghiêng đầu hốc mắt đỏ hoe của : "Đáng giá ?"
"Đáng giá."
Gần như một chút do dự.
Cô giơ tay, nhẹ nhàng vuốt ve sườn mặt .
Phó Tranh rướn về phía , hôn lên môi cô.
Lần , nhẹ...
Hơi thở giao hòa, cô đưa tay vòng qua cổ , thuận thế ôm cô đè xuống .
Nụ hôn men theo cổ một đường xuống, mà bàn tay thon dài mạnh mẽ , đang lén lút váy.
Váy liền áo vén lên, cảnh xuân tươi vô hạn.
Mỗi một chỗ, đều chịu buông tha.
Hôn đến động tình mê .
Anh kéo tay cô đặt lên bụng , giọng khàn khàn vang lên bên tai cô: "Thích ?"
Xúc cảm... rắn chắc.
Lan Cửu giơ tay, nhẹ nhàng một cái, cởi bỏ.
"Tiểu Cửu thông minh."
Là giọng cực êm tai.
Tay rơi thắt lưng cô, đỡ lấy vòng eo thon nhỏ của cô, dậy.
Trút bỏ tia phòng cuối cùng của , bọn họ thẳng thắn thành khẩn đối đãi.
Anh ôm cô lòng, da thịt chạm , mỗi lỗ chân lông dường như đều mở , tê tê dại dại.
"Tiểu Cửu..."
Anh gọi tên cô, đó...
Có chút đau.
"Nhẹ chút."
"Được."
Tuần tự tiệm tiến, cuối cùng, thành .
Sợ cô đau, hồi lâu cũng động tĩnh.
Ừm, đó... đến một phút, kết thúc .
Cô nhướng mày: "Anh đấy?"
"Lại."
Cá nước giao hòa, hình phập phồng, , gần bốn mươi phút.
Anh bên cạnh cô, ôm bên cạnh lòng.
"Rất thoải mái."
Hơi thở ấm nóng phả tai cô, cảm nhận nhịp tim của .
Cuối cùng, bọn họ thực sự .
Tay ôm eo cô đang tác quái, cô cảm nhận sự khác thường của cơ thể , nhíu mày: "Tinh lực cũng vượng thật đấy."
"Cho nên, tới ?"