Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 30: Bóp Cổ, Cảnh Cáo Khương Uyển Hề
Cập nhật lúc: 2026-02-23 18:59:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quản gia đáp ứng.
Cuối cùng, chuyện giải quyết gì.
Bởi vì căn bản chứng cứ chứng minh là do con , là ngẫu nhiên.
Bản Khương Định Viễn cũng cách nào phán đoán.
Khương Uyển Hề trở về phòng ngủ, ga giường chăn đệm mới, nhưng cô vẫn cảm thấy bất an.
Cộng thêm phòng cô vốn dĩ ẩm thấp chật chội, chỉ ở đó, cảm thấy từng trận lạnh ập tới.
Tim cô treo lơ lửng, cứ lo lắng bất thình lình chui một con rắn.
...
Tiếng gõ cửa vang lên.
Khương Uyển Hề còn tưởng là Triệu Cầm, vội vàng mở cửa.
"Mẹ..."
Hai chữ "Mẹ ơi" đến bên miệng im bặt, vẻ vui mừng mặt cô rút , vui Khương Ly: "Chị đến gì?"
"Cô vẻ chào đón ?"
"Chị gì ? Sao em thể chào đón chị?"
Cô , dịch sang bên cạnh một bước.
Khương Ly nhấc chân , ánh mắt liếc qua chiếc giường bên cạnh.
Khương Uyển Hề : "Chị muộn thế đến đây, việc gì?"
"Thích bất ngờ chuẩn cho cô ?"
Giọng cô thanh lãnh.
Khương Uyển Hề ngẩn : "Quả nhiên là cô! Là cô thả, đúng ?!"
Khương Ly cô , hề kiêng dè: "Phải."
"Vậy tại cô thừa nhận?! Buổi chiều cô còn , chuyện Khương Ly cô , cô nhận ? Lúc liền ném câu đầu , cô đúng là đạo mạo!"
Buổi chiều lời và Khương Ly trong phòng ngủ, cô áp tai cửa rõ mồn một.
Cô nhớ rõ ràng, Khương Ly câu .
Khương Ly ngữ khí nhanh chậm: " là câu , nhưng , chuyện Khương Ly , thì nhất định sẽ nhận. Quang minh lạc là quan trọng, nhưng thích hợp dùng để đối phó loại tiểu nhân như cô."
"Đối với loại như cô, thì dùng chiêu của tiểu nhân."
Khương Uyển Hề tức giận: "Cô sợ chuyện cho ba ?!"
"Cô cứ việc , xem bọn họ tin cô ."
"Khương Ly, cô thật bỉ ổi!"
"Đó là học theo cô ?" Cô , đột nhiên giơ tay, đầu ngón tay chạm thái dương cô , mà chỉnh tóc mai rối cho cô .
Rõ ràng là động tác nhẹ nhàng như , nhưng lời cô , vẫn mang theo ý lạnh, ánh mắt cũng lạnh lùng vô cùng.
" cô ở trường hai tên đàn em, trung thành tận tâm với cô, nhưng nếu cô dung túng bọn họ chọc , sẽ tính lầm của bọn họ lên đầu cô đấy."
Cô đàn em, là Chương Tri Nhã và Nam Kiều.
"Cô gì?"
Khương Uyển Hề cô, vì , trong lòng khỏi dâng lên một nỗi sợ hãi.
Khương Ly tự : "Buổi sáng nữ sinh mặt cô, cho nên buổi tối liền tặng cô một món quà lớn, là rắn, chính là chuột, nhện, bọ cạp..."
"Cô điên !" Khương Uyển Hề , lùi về phía , tránh bàn tay của cô, cô một phen bóp c.h.ặ.t cằm.
Tay cô mạnh, cô căn bản thoát .
"Cô buông !" Cô hét lớn.
Khương Ly nhíu mày, giây tiếp theo, trực tiếp bóp c.h.ặ.t cổ cô .
"Khương Uyển Hề, ép nóng nảy, sẽ khiến ba của cô vĩnh viễn tìm thấy cô nữa."
Giọng cô lạnh đến thấu xương, một loại vẻ điên cuồng gần như bệnh hoạn.
Hai tay Khương Uyển Hề kéo bàn tay đang bóp c.h.ặ.t cổ của cô, một khoảnh khắc, cô sắp thở nổi.
Ngay lúc cô cảm thấy sắp ngất , Khương Ly buông tay.
Cô vịn mép tường bên cạnh, thở hổn hển.
Hồi lâu , cô mới : "Khương Ly, cô... cô từng nghĩ tới, bọn họ nhắm cô, chỉ là cô thuận mắt, liên quan gì đến ?"
"Đó là chuyện của cô."
Cô tin lời giải thích của Khương Uyển Hề, cô châm ngòi thổi gió, hai tên đàn em của cô khó dễ cô?
Bình sinh từng quen , từng giao thiệp, mới gặp mặt nơi nơi gây khó dễ cho cô.
Cô tự yêu thích, nhưng hẳn là... cũng đáng ghét đến thế.
Trong chuyện Khương Uyển Hề đổ thêm dầu lửa, thể?
Trước khi khỏi phòng ngủ của Khương Uyển Hề, Khương Ly lạnh lùng cô : "Xử lý vết hằn cổ cô, nếu để nhà họ Khương phát hiện, cô hậu quả đấy."
Là cảnh cáo.
Khương Uyển Hề vốn , nhưng nghĩ tới hình ảnh Khương Ly bóp cổ cô , cô liền sinh lòng khiếp sợ.
Cô cứ cảm thấy Khương Ly bình thường lắm, ngộ nhỡ thật sự chuyện gì quá đáng, gặp xui xẻo còn là cô ?
-
Ngày hôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-30-bop-co-canh-cao-khuong-uyen-he.html.]
Khương Uyển Hề sáng sớm dậy che giấu vết hằn cổ.
Khương Ly... quả thực điên đến đáng sợ.
Cô là bình thường, thể so đo với kẻ điên?
Đây là lời duy nhất cô nghĩ cả đêm mới nghĩ để an ủi bản .
...
Ăn xong bữa sáng.
Tài xế nhà họ Khương đưa hai đến trường.
Và giống như hôm qua, xuống xe đường ai nấy , ai cũng để ý đến ai.
Vào đến lớp học.
Trên bàn học của Khương Ly chất đầy trọn bộ sách giáo khoa cấp ba, xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Đây là việc thứ hai cô giao cho Lan Ẩn .
Việc thứ nhất, đương nhiên là thả rắn giường Khương Uyển Hề .
Tạ Tri Dịch thấy bàn học đột nhiên đầy sách của cô, còn chút tò mò: "Hôm qua về trường ?"
"Không ."
"Vậy sách ..."
"Tài xế trong nhà đưa tới."
Cô tùy ý tìm một cái cớ.
Tạ Tri Dịch vẻ mặt hiểu rõ: "Thảo nào."
...
Khương Ly ở trường một tuần, trở thành học sinh điểm danh nhiều nhất mỗi ngày lớp.
Các thầy cô thích cô.
Để bày tỏ sự yêu thích , bọn họ nhét cho cô ít đề thi.
Một tuần, cô mấy chục tờ.
Mỗi một tờ đều gần như điểm tuyệt đối.
Các thầy cô vui mừng, đặc biệt cho phép Khương Ly thể việc riêng trong giờ, cần theo ôn tập nữa.
Nền tảng của cô vững chắc , ôn tập thuần túy là lãng phí thời gian.
Chi bằng lấy thời gian , chuyên tâm các môn yếu hoặc điểm kiến thức khó, còn giá trị hơn ôn tập nhiều!
-
Mà lúc , Kinh Thành.
Lộc Sơn Ngự Đình.
Trong thư phòng, Thời Vũ trầm giọng: "Tai mắt ở Hải Thị truyền tin về, ở trường Trung học Thực nghiệm Dục Đức Hải Thị, thấy Lan Nhận, Lan Cửu Gia."
Phó Tranh nhướng mày: "Chắc chắn?"
" so sánh qua ảnh chụp, xác định là Lan Cửu Gia sai."
Hắn , vội lấy điện thoại , lật tấm ảnh đặt lên bàn.
Là chụp ở cổng trường, nữ sinh mặc một bộ đồng phục, bớt vài phần lệ khí.
khuôn mặt , Phó Tranh sẽ quên.
Là cô.
"Cô c.h.ế.t?"
"Tranh Gia, Hải Thị ?"
"Bây giờ đặt vé máy bay, lập tức xuất phát."
Anh xong dậy, sải bước ngoài.
Thời Vũ vội theo .
Máy bay hạ cánh xuống Hải Thị buổi chiều.
Cửa sân bay dừng một hàng Maybach màu đen.
Là đến đón máy bay.
Thời Phong tiến lên: "Tranh Gia."
"Thế nào ?"
"Người của chúng ẩn nấp ở cổng trường, tùy thời hành động."
Bước chân Phó Tranh khựng : "Đem hảo tổn hao gì về đây, nếu rụng một sợi tóc, tự tìm Vinh Thúc lãnh phạt."
Thời Phong ngẩn .
Hoàn hảo tổn hao gì? Lãnh phạt?
Tranh Gia từ khi nào thương hoa tiếc ngọc với một nữ sát thủ như ?
Anh quên chuyện ám sát ?
Thời Vũ vỗ vỗ vai , thấm thía : "Nhớ kỹ, là hảo tổn hao gì, mang về."
Hắn nhấn mạnh ngữ khí bốn chữ " hảo tổn hao gì".
Thời Phong theo bản năng cảm thấy, chút gì đó.