Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 358: Thương Vụ Vũ Khí Và Sự Chấp Thuận Của Cha Già

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:09:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh thể kiếm bao nhiêu?”

Giọng Lan Nhị đều đang run rẩy, đây chính là hàng hiếm, ngoài năm trăm mét thể b.ắ.n xuyên áo chống đạn cấp ba, lực sát thương kinh !

“Một tháng cung cấp cho chú hai thùng, cung cấp lượng của hai tháng, thế nào?”

Hai tháng, chính là bốn thùng!

“Thời gian ngắn như , thể kiếm ?”

Lục Phần Thiên: “Yên tâm, cửa.”

“Được, tiên bốn thùng, những cái khác cũng đều cho em một ít.”

“Được! Lát nữa chú nhà kho chọn!”

Cuối cùng cũng bàn xong, trái tim treo lơ lửng của Lan Nhị hạ xuống, kho v.ũ k.h.í dồi dào, cũng chẳng lo lắng nữa.

Đang nghĩ ngợi, một , gã mặc áo sơ mi xám, lùn béo: “Trại chủ, đều chuẩn xong .”

Lục Phần Thiên một tay khoác lên vai Lan Nhị: “Lão Nhị, đại ca chuẩn tiệc tẩy trần cho chú, chú ở đây chơi cho mấy ngày hẵng về!”

Trước khi đến, Tiểu Cửu chào hỏi với , nếu cũng sẽ cho chuyên môn sân bay đón.

Hắc Xà Trại bọn họ coi trọng nhất là khí phách, phái đầu lớn đến đến trại bọn họ, bọn họ cũng chắc coi trọng, chứ đừng cho đón máy bay.

Đãi ngộ , cũng chỉ em trai mới !

Đương nhiên, Tiểu Cửu gấp đôi!!

Lan Nhị kéo dậy, theo ngoài.

Trong sân, dựng lên nhiều cái bàn, vây quanh một chỗ, ăn thịt uống rượu thỏa thích.

Hình ảnh ở Lan Môn gần như thể xuất hiện.

Lan Nhị lúc đầu quen, dần dần liền hòa nhập .

Lan Hữu kéo chuốc nhiều rượu.

Thực từ chuyện Yến Tam, hiện tại uống rượu cũng dám quá lượng, chỉ sợ uống say hỏng việc, vẫn luôn từ chối.

chịu nổi của Hắc Xà Trại quá nhiệt tình, đến cuối cùng, vẫn uống ít, ý thức đều chút tỉnh táo.

-

M Đảo, Lan Môn.

Trong thư phòng, Lan Cửu đang máy tính xử lý công việc, cửa phòng gõ vang, cô trầm giọng: “Vào.”

Cửa đẩy , là Linh Vũ.

Trong tay cô cầm một tấm thiệp mời, tới gần, đặt lên bàn: “Cửu Gia, Đại học Kinh Thành Hoa Quốc mời ngài diễn thuyết tại lễ kỷ niệm thành lập trường, đây là thiệp mời.”

Lan Cửu mở , cái tên thiệp mời, Tống Kim Dã.

Đây là tên của cô khi theo học tại Stanford.

Sau nghiên cứu học thuật, cũng đều dùng cái tên .

Trường học là nơi sạch sẽ, nên đầy g.i.ế.c ch.óc và m.á.u tanh như cô vấy bẩn.

Cho nên cô dùng phận mới.

Mà cái tên của phận mới , thậm chí mang theo bất kỳ chữ nào trong “Lan” và “Cửu”.

Hai chữ dính dáng đến mùi m.á.u tanh quá nặng, nên đội cái tên như đến trường học cầu tri thức.

Đây là sự vấy bẩn.

Linh Vũ cô: “Cửu Gia, giống như bình thường, từ chối ?”

“Không, đồng ý.”

Đại học Kinh Thành, cô từng ở đó vài tháng.

Có một việc, nên cho một lời hồi đáp.

Linh Vũ hiểu nguyên nhân cô , chỉ gật đầu: “Vâng, sắp xếp ngay đây.”

“Ừ.”

Linh Vũ rời .

Trong thư phòng chỉ còn một Lan Cửu, cô tấm thiệp mời , hồi lâu dậy.

Chuyện Đại học Kinh Thành diễn thuyết, dù cũng báo cho phụ .

-

Mà lúc , phía Tây Lan Môn, bên cạnh ao cá rộng trăm mét, Lan Liệt đang câu cá.

Ông ghế gấp, cần câu cố định giá, trong tay ông bưng tách , thời khắc quan sát tình hình đầu cần.

Quản gia Hải thúc lưng ông: “Cửu Gia liên tục một tuần đều ở Phó Công Quán, tối qua còn du thuyền khơi, cùng với Phó Tranh.”

Lan Liệt bình thản uống : “Trước đó thằng nhóc Phó Tranh từng đến tìm , nguyện ý dùng cả T. E sính lễ, cầu cưới Tiểu Cửu.”

từ chối .”

“Vậy… ngài là chướng mắt Phó Tranh?”

“Cũng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-358-thuong-vu-vu-khi-va-su-chap-thuan-cua-cha-gia.html.]

Lan Liệt bình thản như thường: “Công bằng mà , Phó Tranh quả thực coi là lương phối.”

điều tra Phó gia, Phó gia nổi tiếng là giống tình si, ai nấy đều sủng vợ như mạng, con cái do gia đình như bồi dưỡng , kém .”

“Bản năng lực của Phó Tranh cũng tệ, tay trắng dựng nghiệp, sáng lập Tập đoàn T. E, hơn nữa thể đến giá trị thị trường như hiện nay, coi là một thanh niên tài năng.”

“Hơn nữa Phó gia nền tảng dày, nếu cùng Tiểu Cửu khả năng, cũng coi như môn đăng hộ đối.”

“Nhìn khắp cả M Đảo, là Hoa Quốc, như , đốt đèn l.ồ.ng cũng khó tìm.”

Hải thúc: “Vậy tại ngài còn từ chối?”

“Nếu chuyện gì cũng để thằng nhóc đó như ý, chẳng là quá hời cho ?”

“Đôi khi thứ càng khó , thường càng trân trọng, con cũng .”

“Thằng nhóc con đường còn dài lắm! Ông thấy Tiểu Cửu đến chỗ chỉ là qua đêm, giống như phi t.ử trong hậu cung hoàng thượng , Tiểu Cửu nhớ tới, thì sủng hạnh một chút.”

“Danh phận của , còn rơi thực tế, thể cái gì gọi là?”

Lan Liệt , thấy phao cá chìm xuống, ông đưa tách cho Hải thúc, bắt đầu thu cần.

Cá, c.ắ.n câu .

Khi Lan Cửu tới, trong thùng của Lan Liệt đựng mấy con cá diếc lớn.

“Phụ hôm nay thu hoạch tồi.”

Lan Liệt chỉ mặt nước: “Con lúc ở tập đoàn, đến đây, việc tìm ?”

“Quả nhiên cái gì cũng giấu phụ .”

“Chuyện gì?”

“Đại học Kinh Thành Hoa Quốc gửi thiệp mời cho con, mời con về diễn thuyết tại lễ kỷ niệm thành lập trường, con nhận lời .”

“Cho nên con là đang trưng cầu ý kiến của ?”

“Vâng.”

Lan Liệt ngước mắt cô: “Nếu cho con thì ?”

“Vậy con sẽ thu hồi câu trả lời.”

“Không cần thu hồi.”

Lan Cửu khựng , chỉ ông : “Đã , thì .”

Đây là, đồng ý ?

Cô đang ngẩn , Lý sư phụ ở bếp đeo tạp dề : “Tiên sinh, cơm tối chuẩn xong .”

Lan Liệt dậy, đang định rời , khóe mắt liếc về phía Lan Cửu: “Đã đến , ở ăn cơm.”

“Vâng.”

Cô nhấc chân theo Lan Liệt nhà ăn.

Ngồi xuống bàn ăn, cô bưng bát đũa, gò bó.

Trong ký ức, đây là đầu tiên cô và phụ ăn cơm cùng một cái bàn.

Khóe mắt Lan Liệt quét về phía cô, từ trong đĩa gắp một miếng thịt kho tàu bỏ bát cô.

Một động tác bình thường, nhưng ở chỗ Lan Cửu, đầu tiên trong lịch sử.

Bọn họ giống như cha con bình thường bàn cơm, tuy rằng chuyện phiếm dư thừa, nhưng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Rời khỏi nhà chính, Lan Cửu về biệt thự một chuyến, đó lái xe đến quán rượu Vong Ưu.

Xe dừng ở cửa quán rượu, cô từ xe bước xuống, trong.

Lan Ngũ đang pha chế rượu quầy bar.

Trong quán rượu lác đác vài , đều là các cô gái trẻ.

Lan Ngũ ngước mắt thấy cô, ánh mắt nhu hòa vài phần: “Sao đến một tiếng?”

“Không hoan nghênh?”

xuống ghế xoay quầy bar, các cô gái trong phòng đồng loạt về phía cô, đoán già đoán non quan hệ giữa bọn họ.

Lan Cửu chú ý tới: “Ngũ ca vận đào hoa cạn.”

Lan Ngũ đặt ly rượu pha chế xong mặt cô: “Chỉ trêu chọc năm của em.”

“Tìm kiếm sự thật từ thực tế.”

“Nói , tìm việc gì?”

“Em Hoa Quốc một chuyến.”

“Hoa Quốc?”

Động tác lau ly rượu của Lan Ngũ dừng : “Sao đột nhiên Hoa Quốc?”

“Đại học Kinh Thành Hoa Quốc gửi thiệp mời cho em, về diễn thuyết.”

“Chỉ thôi?”

“Tiện thể, xử lý một việc riêng.”

Lan Ngũ tiếp tục hỏi sâu, chỉ : “Cần gì?”

 

Loading...