Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 388: Họa Sĩ Hàng Đầu Của Trường Phái Trừu Tượng Tô Vận (áo Choàng)

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:09:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Tây Đình vẻ mặt mờ mịt: “Bao nhiêu?”

“Hơn năm trăm triệu!”

“Năm trăm?”

Dừng một chút, bổ sung một câu: “Vẫn còn ít quá.”

Ít? Anh gọi hơn năm trăm triệu là ít??

Thế giới cuối cùng cũng điên đến mức cô thể hiểu nổi .

“Tam ca, khả năng nào, hơn năm trăm triệu thực cũng khá nhiều .”

kiếm hơn năm trăm triệu, cũng cần một thời gian dài mới thành .

“Nhiều ?”

Trì Tây Đình: “Anh tưởng ít nhất cũng bảy tám trăm triệu.”

Chuyện

Thôi , coi như cô .

“Nhĩ Nhĩ, tam ca bán thêm vài bức tranh nữa, lúc đó tiền đều chuyển thẻ, em cứ lấy mà tiêu.”

Hào phóng, đến ?

chiếc thẻ trong tay, bình thường cả đời cũng thể thấy nhiều tiền như , chớp mắt mà đưa cho cô.

Đây là bộ tiền tiết kiệm của , hề tiếc nuối.

“Anh đưa hết tiền cho em, thì ?”

“Tiền kiếm , đều cho em gái.”

“Vậy vợ , cũng đều cho em?”

“Cho.”

“Đồ ngốc.”

Cô nhét thẻ tay : “Sau kiếm tiền cho vợ.”

“Vậy bây giờ…”

Lão tam định đưa thẻ cho cô, cô ngắt lời: “Bây giờ thì giữ cho , còn cưới vợ.”

“Không cần.”

“Tam ca, ai thể ở bên ai cả đời, em cũng cần dốc hết tất cả để trả giá cho em, cuộc đời của riêng .”

Lão tam chiếc thẻ trong tay, một lúc ngẩng đầu: “ cho em gái…”

Em gái đây sống quá khổ, bù đắp.

Lan Cửu dường như đang nghĩ gì: “Bất kể quá khứ xảy chuyện gì, đều liên quan đến , cần cảm thấy tự trách, cũng cần dốc hết tất cả.”

bao giờ cần sự bù đắp.

Có thể trở về bên cạnh họ, là sự bù đắp nhất.

“Vậy thẻ…”

“Em cần.”

Lão tam nắm c.h.ặ.t chiếc thẻ, nghĩ đến điều gì đó, ngẩng đầu: “Em đợi một chút!”

Nói xong chạy vội trong, Lan Cửu ở cửa, thấy bức tranh treo hành lang, sững sờ.

Cửa phòng bên cạnh mở , Trì Mộ Nam từ trong phòng , thấy Lan Cửu ở cửa: “Nhĩ Nhĩ.”

Anh đến gần: “Đây là…”

“Tìm tam ca chút việc.”

dứt lời, lão tam ôm một cái thùng lớn .

Đặt thùng xuống đất, mở , bên trong là mô hình máy bay và đủ loại figure.

“Em gái, đây đều là bảo bối của , tặng cho em.”

Trì Mộ Nam dựa khung cửa: “Nhĩ Nhĩ, em đừng thấy mấy thứ cũ, nó đúng là bảo bối của lão tam, là thứ mà khác chạm một cái cũng .”

Quý giá như , cứ thế đưa cho cô?

Đối diện với đôi mắt lấp lánh của Trì Tây Đình, cô : “Tam ca, em cần.”

Ánh mắt lập tức tối sầm: “Tại ?”

Lan Cửu xổm xuống: “Những thứ , nhưng chỉ hiểu nó mới giá trị của nó, chúng ở chỗ em, là minh châu phủ bụi.”

Lão tam cúi đầu suy nghĩ, một lúc dậy, trong phòng.

Khi , tay cầm một hộp quà.

“Cho em gái.”

“Đây là…”

“Trước đây đến nước M, thấy một bộ trang sức ở cửa hàng, nghĩ rằng đợi em về sẽ tặng em.”

“Sau đó cứ cất trong tủ, quên mất.”

“Nhĩ Nhĩ, chào mừng trở về.”

Lần Lan Cửu từ chối nữa: “Cảm ơn.”

Lão tam cuối cùng cũng .

Lan Cửu bức tranh treo hành lang: “Tam ca thích tranh của Tô Vận?”

Trì Mộ Nam cũng qua: “Anh ! Là fan cứng của Tô Vận đấy, chỉ bức , trong phòng vẽ còn treo ít.”

“Cơ bản là bức nào mua bức đó, tranh của Tô Vận sắp bao trọn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-388-hoa-si-hang-dau-cua-truong-phai-truu-tuong-to-van-ao-choang.html.]

“Chắc tốn ít tiền nhỉ?”

“Ba bốn trăm triệu chắc chắn .”

Trì Mộ Nam chắc nịch.

Lan Cửu: “Tam ca nếu thích, em tặng hai bức.”

“Tặng?”

Trì Mộ Nam hứng thú: “Nhĩ Nhĩ quen Tô Vận?”

Đó là họa sĩ hàng đầu của trường phái trừu tượng trong và ngoài nước hiện nay, một bức tranh ít nhất cũng bảy con .

“Quen.”

Chính cô, cô thể quen ?

Lão tam mắt sáng rực: “Hai là bạn?”

“Coi như là… cũng .”

Trì Mộ Nam: “Đây, ý gì? Bạn mà như bạn??”

“Có thể hiểu như .”

Lão tam: “Nhĩ Nhĩ thể hẹn ?”

“Anh gặp cô ?”

“Muốn.”

“Được.”

Lão tam vô cùng vui vẻ.

Là một fan cứng ba năm của đại thần Tô, gần như mỗi sự kiện, triển lãm tranh của cô, bao giờ vắng mặt.

Chỉ là gần một năm nay cô gần như xuất hiện công chúng, truyền thông càng một chút tin tức nào về cô, cô như thể bốc khỏi thế gian.

Anh vẫn luôn lo lắng cô gặp nguy hiểm, hoặc xảy biến cố gì, nhưng ngờ, Nhĩ Nhĩ quen cô, còn thể giúp hẹn gặp cô.

Anh đây coi là đu idol thành công ?

“Cảm ơn em gái!”

Trong đôi mắt đen láy của lóe lên ánh sáng, vẻ mặt là sự kích động thể kìm nén.

Đêm nay, định mệnh là một đêm ngủ.

Lý do gì khác, là vì quá phấn khích ngủ .

(Ừm… thể hiểu , sắp ăn cơm cùng bàn với thần tượng của .)

-

Ngày hôm .

Người nhà họ Trì đang ăn cơm trong phòng ăn, một bóng xuất hiện ở cửa.

Quản gia tiến lên đón: “Tứ thiếu.”

Nhà họ Trì ngoài quản gia nữ Lâm Phong Miên, còn một quản gia nam.

Thời gian Lâm Phong Miên nghỉ phép về quê, ở nhà họ Trì.

Trì Bắc Nghiên gật đầu: “Ba ?”

“Tiên sinh và các vị thiếu gia… còn tiểu thư, ở trong phòng ăn .”

“Tiểu thư?”

, Nhĩ Nhĩ tiểu thư về .”

Một câu , Trì Bắc Nghiên như sét đ.á.n.h, cả hóa đá tại chỗ.

“Chú chắc chứ?”

“Nhĩ Nhĩ tiểu thư đang ở trong phòng ăn, nếu tin, thể xem ngay.”

Trì Bắc Nghiên chút do dự, cất bước chạy như bay phòng ăn, chỉ là khi thấy bóng dáng thừa bàn ăn, não bộ lập tức đơ : “Tiểu Cửu?”

Đây là Khương Ly ?

Thúc Hà em gái về , ? Ở đây ngoài Khương Ly cũng cô gái nào khác??

Chẳng lẽ…

Ánh mắt dán c.h.ặ.t Khương Ly: “Em là… Nhĩ Nhĩ?”

Trước đây họ từng nghi ngờ Khương Ly là em gái, chỉ là đó xét nghiệm quan hệ huyết thống, xác định quan hệ m.á.u mủ, bây giờ ?

Đang lúc trăm mối lời giải, một giọng nữ vang lên: “Tứ ca.”

Anh kinh ngạc ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Lan Cửu.

Vừa đang, gọi ??

Nếu ghế bên cạnh Lan Cửu , lúc chạy đến mặt cô hỏi cho rõ .

Trì Phụng Nghiêu: “Em gái gọi con, trả lời?”

Em gái? Thật sự là…

“Đây, đây rốt cuộc là chuyện gì??”

Anh những còn bàn ăn: “Trước đây xét nghiệm quan hệ huyết thống, Tiểu Cửu em gái chúng , bây giờ …”

Trì Đông Hách: “Kết quả xét nghiệm đây động tay động chân.”

“Động tay động chân? Ai??”

“Phụ của .”

 

Loading...