Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 430: Thời Vũ Biết "hồ Ly Tinh" Là Cửu Gia, Toang!
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:10:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe khởi động, đó là một cú phanh gấp.
Sắc mặt Phó Tranh trầm xuống: "Cậu thế, đào than ?"
Thời Vũ lầm bầm: "Ngài cũng chỉ dùng việc đào than để dọa ."
Giọng nhỏ, Phó Tranh rõ, nhíu mày: "Nói cái gì đấy?"
"Không..."
Miệng thì đồng ý , nhưng hành động thực tế thì chút nào, khi qua ngã tư tiếp theo, phanh gấp một cái.
Phó Tranh là thực sự tức giận : "Tiền thưởng tháng mất sạch!"
"Chu Bát Bì, kẻ phụ bạc, tra nam!"
Một tiếng nhỏ, nhưng Phó Tranh rõ mồn một.
Đang định nổi giận, Lan Cửu lên tiếng: "Cậu ý kiến với ?"
Thời Vũ qua kính chiếu hậu liếc cô một cái, vui : "Hồ ly tinh."
Giọng tính là cao, nhưng đủ để trong xe rõ.
Phó Tranh: "Dừng xe!"
Thời Vũ lái xe lề đường, đạp phanh dừng .
Cậu tức ách, sắc mặt khó coi vô cùng.
Nội tâm Phó Tranh: Rốt cuộc ai là ông chủ?
"Cậu xem, chuyện là thế nào?"
Thời Vũ , ánh mắt thẳng họ: "Ngài gì trong lòng ngài rõ!"
Chất vấn ?
Phó Tranh: Anh xin hỏi đấy???
Cậu rốt cuộc chút giác ngộ cấp nào ?
" gì, nhất cho rõ ràng."
Anh kiên nhẫn, coi như là tính khí .
Thời Vũ quét mắt qua thiếu nữ: "Cái rõ ràng ? Chứng cứ như núi, ngài như xứng đáng với Cửu Gia ?"
Họ cuối cùng cũng hiểu , Phó Tranh chọc : "Cậu tưởng cô là ai?"
"Còn thể là ai?"
Cậu đầu sang một bên, thì thầm: "Hồ ly tinh chứ ai!"
Phó Tranh: "Đây là Tiểu Cửu."
Thời Vũ mua chuộc: "Ngài đừng lừa nữa, cũng trẻ con lên ba, gặp Cửu Gia, cô trông như thế ."
Dứt lời, bổ sung một câu: "Ngài đừng hòng sẽ giấu giếm ngài, chú Trương đang ở phía đấy, cho dù , ông cũng chắc chắn sẽ cho Cửu Gia, ngài cứ tự cầu phúc !"
Anh tự cầu phúc?
Phó Tranh còn kịp biện bác hai câu, cửa sổ xe gõ vang.
Thời Vũ ấn nút bên cạnh, kính hạ xuống, chú Trương ngoài xe: "Sao thế , xảy chuyện gì ?"
"Không việc gì, chú Trương, chú yên tâm, cháu chắc chắn về phía Cửu Gia!"
"Đứng về phía Cửu Gia? Cửu Gia ??"
Chú Trương mù tịt, ánh mắt xuyên qua ghế lái trong, Lan Cửu ngay ngắn ở ghế , qua cũng việc gì lớn, cho nên Thời Vũ rốt cuộc là ý gì?
Ông vẻ mặt khó hiểu, Thời Vũ giải thích: "Cái chú cũng hiểu? Hậu viện của Cửu Gia bốc cháy chứ !"
Phó Tranh nữa cạn lời.
Lan Cửu: Vở kịch để cô xem... khụ! Có chút đặc sắc là đây??
Chú Trương hồ nghi: "Bốc cháy?"
"."
Cậu ghé sát chú Trương: "Chú thấy ghế ..."
Chú Trương khuôn mặt khác biệt với ngày thường , cuối cùng cũng hiểu là chuyện gì.
Thời Vũ gan cũng lớn thật đấy, dám ông chủ ngay mặt.
Ông cẩn thận quan sát sắc mặt Phó Tranh, en... , Thời Vũ xong đời !
Có điều đúng là nghĩa khí thật, việc là lên thật!
Vì cái , cao thấp gì cũng giơ ngón cái cho !
Ánh mắt về phía hai ghế , ông cúi đầu: "Cửu Gia, Phó tổng, nếu việc gì, qua ."
Dứt lời xoay rời .
Thời Vũ hóa đá tại chỗ, , thấy cái gì??
Cửu Gia?!
Tầm mắt khẽ chuyển, về phía thiếu nữ ghế , đây là... Cửu Gia?
Phó Tranh: "Thuật dịch dung, ?"
Tim Thời Vũ trầm xuống, chỉ cảm thấy, xong đời !
"Sếp, cố ý, ngài tin ?"
"Kẻ phụ bạc, hậu viện bốc cháy, tự cầu phúc... hồ ly tinh."
Ba chữ cuối cùng, nhấn giọng cực mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-430-thoi-vu-biet-ho-ly-tinh-la-cuu-gia-toang.html.]
Sống lưng Thời Vũ toát mồ hôi lạnh, trời xanh ơi, mặt đất ơi, ngợm đàng hoàng, cứ mọc cái miệng quạ !!
Cậu thật đáng c.h.ế.t mà!
"Sếp..."
Thấy Phó Tranh định để ý đến , đành chuyển ánh mắt sang Lan Cửu: "Cửu Gia..."
Cầu chủ!
Cậu chớp chớp mắt.
Lan Cửu đặt tay lên mu bàn tay Phó Tranh: "Được , Thời Vũ cũng là chuyện."
Phó Tranh cô, thần sắc hơn một chút.
Nếu nể mặt Tiểu Cửu, lúc bảo Thời Vũ thu dọn đồ đạc, mau ch.óng cút xéo!
Thời Vũ Lan Cửu, cái đó gọi là cảm kích rơi nước mắt, suýt chút nữa thì đuổi khỏi nhà, nguy hiểm thật!
"Lái xe."
Phó Tranh trầm giọng, giọng điệu lắm.
Thời Vũ còn dám chậm trễ, vội vàng , khởi động xe.
Họ về Vân Khuyết Ngự Bảo .
Xe dừng ở cửa nhà chính, Thời Vũ vội xuống xe, mở cửa xe ghế .
Chú Trương cũng dừng xe, tiến lên mở cửa xe phía Lan Cửu.
Vào nhà chính, Lan Cửu thẳng lên tầng hai.
Phó Tranh theo .
Thời Vũ ở góc cầu thang, ánh mắt thẳng lên lầu, lành.
Chú Trương bên cạnh .
Đợi đến khi thấy bóng dáng hai , ý mặt Thời Vũ nhạt , thở phào nhẹ nhõm.
Chú Trương: "Không chứ?"
"Sao ?"
Thời Vũ ông: "Sao chú cũng nhắc cháu? Chú , cháu suýt chút nữa thì thành thí của Cửu Gia !"
"Chú cũng cháu nghĩa khí như , thật, nếu xác định cháu là của Phó tổng, chú còn nghi ngờ cháu là gián điệp Cửu Gia cài bên cạnh Phó tổng đấy."
Thời Vũ vẻ mặt đau khổ: "Ai bảo Cửu Gia bình thường đối xử với em chúng tệ, cháu Sếp phụ lòng cô ?"
Lập tức thu liễm cảm xúc: "Huống hồ chuyện đặt mắt bất kỳ bình thường nào, đều là thể dung thứ."
"Cháu cũng chỉ là qua cái ngưỡng trong lòng, mới trút giận Cửu Gia."
"Nghĩ xem Cửu Gia là như , Sếp nếu thực sự chuyện với cô , thì thật ..."
"Thật cái gì?"
Một giọng nam trầm thấp vang lên.
Thời Vũ ngước mắt lên lầu, lập tức lông tóc dựng , Sếp xuống lầu ?!
Lúc dọa đến mất kiểm soát biểu cảm, trời xanh, mặt đất, ai tới cứu với!
"Cái miệng quạ của , nếu dùng thể khâu cho ."
"Đừng, Sếp, sai ..."
"?"
Phó Tranh mặt : " thấy lắm, giống dáng vẻ sai?"
"Sếp, , thật sự sai ."
Phó Tranh nhíu mày : "Trong mắt , chính là kẻ lăng nhăng, sáng nắng chiều mưa?"
"Không, ..."
" thật hiểu nổi, gì khiến hiểu lầm khuynh hướng về phương diện ?"
"Cậu nếu theo , tối nay thể gói ghém đến chỗ Tiểu Cửu báo danh."
"Thật ?"
Hai mắt Thời Vũ trong nháy mắt sáng lên, trả lời cực kỳ nhanh ch.óng.
Phó Tranh nhíu mày, thần sắc càng thêm trầm xuống.
Chú Trương: Cậu dũng cảm thật...
Ý thức bầu khí đúng, Thời Vũ vội đổi lời: "Không, ý , ý là, , luôn ở bên cạnh ngài, đúng! Chính là như ."
Cậu với vẻ mặt đầy gượng gạo.
Phó Tranh: "Cậu cảm thấy tin ?"
Không tin ...
Thời Vũ: Cậu ?
Cậu chú Trương, mau cứu cháu.
Chú Trương vẻ mặt khó xử, ông cũng hết cách mà!
"Đi tìm chú Vinh lãnh phạt, đó đến chỗ Tiểu Cửu báo danh."
Đây là... thật sự cần nữa??
Thời Vũ: Khó chịu quá, đau lòng quá... ( )