Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 509: Phó Tranh Và Lan Cửu Tình Ý Dạt Dào

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:11:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những phản ứng bật , nhưng ngay đó nghĩ đến điều gì đó, tự giác hạ thấp giọng.

Họ gia đ.á.n.h!

-

Động tĩnh bên ngoài hề ảnh hưởng đến bên trong.

Lúc hai đang sofa phòng khách.

Lan Cửu tựa Phó Tranh, kể những chuyện xảy mấy ngày nay.

Nghe đến đoạn , Phó Tranh chút ngạc nhiên: “Vậy em đến nước Y, là để tìm lục ca của em?”

“Ừm, em cũng mới lục ca còn sống cách đây hơn nửa năm, chỉ là tình cờ phát hiện chất độc trong .”

“Giải độc phiền phức ?”

“Không dễ lắm.”

“Cần gì?”

Anh thẳng thắn dứt khoát.

Lan Cửu ngước mắt : “Nếu em cần dùng t.h.u.ố.c dẫn thì ?”

“Nếu bắt buộc , thì .”

“Vậy nếu bắt buộc thì ?”

Bàn tay Phó Tranh ôm eo cô siết c.h.ặ.t, hai cơ thể áp sát , cúi đầu cô: “Nếu bắt buộc, sống thêm vài năm.”

“Tại ?”

“Không c.h.ế.t nhanh như , chúng còn nhiều việc , còn ở bên em thêm vài năm.”

Khóe môi Lan Cửu cong lên một nụ : “Hai năm đủ .”

lật , lên , đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm ch.óp mũi : “Anh chỉ thể t.h.u.ố.c dẫn của em thôi.”

“Tiểu Cửu, đây là tỏ tình ?”

“Anh nghĩ ?”

Phó Tranh nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm mũi , cơ thể nghiêng về phía , hôn lên môi cô.

Rất mãnh liệt…

Khi kết thúc, hai thở hổn hển, trán chạm , giọng khàn khàn: “Anh xem là, .”

Ánh mắt đối diện, môi họ hồng nhạt, trong mắt t.ì.n.h d.ụ.c mê .

Lan Cửu : “Lần ở nước Y, quà tặng em, còn em đeo cho xem.”

“Hôm nay , ?”

Là sản phẩm mới của S. N, hai bộ dây chuyền trang sức.

“Được.”

Phó Tranh dậy, ôm cô lên lầu.

Bộ đầu tiên là hồng ngọc.

Thiết kế dây chuyền xương quai xanh hình chữ V.

Kiểu dáng dễ phối đồ hàng ngày.

Còn một kiểu chuyên dùng để phối với đầm hội.

Đá sapphire tím.

Coi như là hiếm.

“Màu tím quả nhiên hợp với em.”

Lan Cửu : “Như mà cũng ?”

Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác thể thao cao cổ.

Dây chuyền cách một lớp áo, hiệu quả?

Phó Tranh : “Chỉ với khuôn mặt của em, còn hợp hơn cả những mẫu sàn catwalk.”

Anh : “Đẹp.”

“Khéo ?”

“Lời thật lòng.”

em thấy, nó còn thể hơn.”

định đưa tay kéo khóa áo khoác thể thao, nhưng Phó Tranh ngăn : “Làm gì ?”

“Anh xem?”

Phó Tranh lắc đầu: “Hôm nay .”

“Tại ?”

“Không mệt ? Hôm nay chúng gì cả, nghỉ ngơi thật , ?”

“Không .”

Lan Cửu tựa : “Đối với em, cách sạc pin nhất,”

Bốn mắt , đầu ngón tay cô nhẹ nhàng điểm môi : “Là .”

“Nếu em như , thì mong mỗi ngày em đều mệt, nhất là mệt đến mức ở đây qua đêm.”

“Vậy… chỉ thể nghĩ trong mơ thôi.”

Anh , ôm lấy eo cô: “Tiểu Cửu , trong mơ ?”

Thật sự là, nhiều .

Lan Cửu ngước mắt : “Vậy ? Đều mơ thấy em gì ?”

“Em đoán xem.”

“Là…”

Cô tiến về phía , hai càng lúc càng gần, cảm nhận sự đổi của cơ thể , cô : “Như ?”

Phó Tranh cúi đầu cô, cô đúng là thẳng thắn…

“Đừng quậy.”

Lửa d.ụ.c trong bùng lên, cố gắng hết sức để giữ lý trí.

Lan Cửu , buông tay.

Đi về phía giường.

“Em nghỉ ngơi , thể ngoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-509-pho-tranh-va-lan-cuu-tinh-y-dat-dao.html.]

Đây là phòng ngủ của Phó Tranh.

Phó Tranh , đây là phòng của họ, phân biệt của của em.

Cho nên cô ngủ ở đây, chắc vấn đề gì.

Phó Tranh đó như phi tần trong hậu cung: “Anh thể…”

“Anh chắc là thể?”

Ánh mắt cô xuống .

Phó Tranh: Còn lúc nhỏ là tiểu ma vương, Tiểu Cửu rõ ràng cũng kém cạnh.

Cô trêu chọc khác, y hệt như công t.ử ăn chơi.

Anh kéo cửa ngoài.

Lan Cửu chỉ nghĩ bỏ cuộc, dậy phòng tắm tắm rửa, đồ ngủ ngoài.

Chiếc váy ngủ hai dây màu hồng.

Vừa giường lâu, cửa gõ.

“Vào .”

Tay nắm cửa xoay, Phó Tranh ở cửa, tóc ướt sũng, rõ ràng mới tắm xong.

Anh mặc một bộ đồ ngủ màu xanh đậm, thể lờ mờ thấy xương quai xanh quyến rũ và cơ n.g.ự.c rắn chắc của .

“Anh đây là…”

“Anh thể .”

Tên , thật cố chấp.

Cô vén một bên chăn lên, trêu nữa.

Anh vui vẻ , bên cạnh cô.

Lan Cửu lưng .

Phó Tranh chằm chằm lên trần nhà, trong lòng thoải mái, đó lật , kéo lòng: “Trốn ?”

“Ai trốn ? Em đây chẳng là sợ ai đó tối nay ngủ ?”

: “Em thì ngủ ngon , nhưng thể quan tâm đến .”

Yết hầu Phó Tranh trượt lên xuống, lòng bàn tay cách lớp váy ngủ cũng thể cảm nhận nóng.

hỏi: “Nhịn như , khó chịu ?”

Anh .

“Em cho phép phóng túng.”

Ai đó dường như thể kìm nén nữa.

Cuối cùng, vẫn giữ phòng tuyến.

kiềm chế hơn nhiều, sợ cô quá mệt, nên luôn giữ sức.

Khoảng một tiếng , họ giường.

Phó Tranh ôm cô từ phía , nỡ rời xa.

Chuông điện thoại vang lên.

Lan Cửu nhấn nút trả lời.

Là Tống Nghê.

“Nghe Cổ Huyên đến tìm cô, để cầu xin?”

“Ừm.”

“Cô ?”

“Không đồng ý.”

“Giọng yếu ớt …”

Tống Nghê đầy ẩn ý: “Cửu gia, đang chuyện gì ?”

“Nói bậy bạ gì ?”

Lần giọng cô rõ ràng lớn hơn nhiều, cũng đầy khí thế.

Cô chỉ là chuyện, chứ yếu ớt.

Phó Tranh phía bắt đầu hành động, hôn lên cổ, lưng cô…

Ngón tay thon dài mạnh mẽ thậm chí bắt đầu loạn.

Lan Cửu khẽ nhướng mày, vẫn giữ vẻ bình tĩnh thản nhiên: “Còn chuyện gì nữa ?”

“Không gì, chỉ một câu… cô đáng yêu hơn cô nhiều, thích tính cách của cô.”

“Cảm ơn.”

Nói xong, cúp điện thoại.

Người phía ngừng hành động.

Rõ ràng là cố ý.

“Tại ?”

Cô hỏi.

Phó Tranh cô: “Khi nào mới thể mắt? Để đến sự tồn tại của ?”

Lan Cửu , hóa là ghen.

“Muốn danh phận?”

“Muốn! Muốn đến cào tim cào gan, Tiểu Cửu, khi nào mới thể để của Lan Môn đến ? Anh đường đường chính chính bên cạnh em.”

Cô đưa tay phác họa đường nét của : “ họ vẫn luôn .”

“Cái gì?”

Lần đến lượt Phó Tranh sững .

Lan Cửu : “Từ khi ván cược của Lan Môn kết thúc, em bao giờ cố ý giấu họ về sự tồn tại của .”

“Họ đều em đang yêu, chỉ là đó là .”

“Nếu , em thể đưa gặp họ bất cứ lúc nào.”

“Chỉ cần chuẩn sẵn sàng, dù …”

Ngón tay cô rơi xuống môi : “Các trai của em dễ đối phó .”

 

Loading...