Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 9: Phó Tranh Viếng Tang
Cập nhật lúc: 2026-02-23 18:59:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lan Nhị trầm giọng: "Hôm nay tang lễ tiểu , thù oán giữa Tranh gia và Lan Môn, chúng ngày khác sẽ tính toán rõ ràng!"
"Sẵn sàng tiếp chiêu!"
Để câu , Phó Tranh sải bước rời .
Tang lễ tiếp tục.
Từ Lan Môn , thuộc hạ Thời Vũ đợi bên ngoài thẳng : "Tranh gia."
Phó Tranh mặt đổi sắc, chỉ trầm ngâm gật đầu, trong xe.
Xe khởi động, chạy về hướng Phó Công Quán.
Hắn nhíu mày trầm tư, Thời Vũ qua gương chiếu hậu: "Tranh gia, là viếng tang thuận lợi ?"
"Lan Nhận c.h.ế.t ."
"Nữ sát thủ ?"
Phó Tranh xoay chiếc nhẫn tay: "Lan Môn Cửu Gia, chính là Lan Nhận."
Thời Vũ kinh hãi, bất cứ ai cũng từng nghĩ đến việc liên hệ hai với .
Một là Cửu Gia quyền thế ngập trời của Lan Môn, một là đầu mục sát thủ cấp bậc cao nhất của Lan Môn.
Bọn họ là cùng một !
Không, đúng!
Hắn bỏ qua một chi tiết.
Ánh mắt xuyên qua gương chiếu hậu, thử mở miệng: "Tranh gia, Lan Cửu Gia... đàn ông ? Sao , là nữ sát thủ?"
Phó Tranh nhướng mày: "Ai với là đàn ông?"
"Cái gọi là Gia, chẳng đều là đàn ông ?"
Hắn là thật sự cho rằng như , nếu một cô nương lành, tự xưng là Gia?
Đây là trái với lẽ thường ?
Ai ngờ Phó Tranh mở miệng là: "Định kiến."
Thời Vũ sững sờ, là định kiến ?
Con gái chẳng nên dịu dàng, lạc quan hào phóng, ai đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c, còn tự phong cho cái danh Gia?
Bất cứ ai thấy, phản ứng đầu tiên cũng chỉ sẽ cho rằng đây là một đàn ông.
Hắn tiếp xúc Lan Môn thời gian dài, đối với nhân viên nội bộ, đặc biệt là tình hình cấp cao, cũng hiểu rõ.
Cho nên mới phát nghịch lý như .
Phó Tranh : "Cậu hiểu cái gì? Con nuôi Lan Môn, cho dù là con gái, cũng giống như nam nhi, khí khái hùng, Lan Liệt thích con gái nũng nịu yếu đuối, chỉ bộ tịch, cái ông cần, là thừa kế thể chống đỡ Lan Môn."
"Nếu năm đó ở Kim Tam Giác, ông cũng sẽ liếc mắt một cái liền chọn trúng Lan Cửu, vị Cửu Gia nhân vật đơn giản, mức độ tàn nhẫn của cô , thua kém gì tám trai của ."
Thời Vũ Phó Tranh qua gương chiếu hậu một cái: "Gia, ngài vẫn là đầu tiên khen một cô gái như ."
"Cô xứng đáng với lời khen ."
Phó Tranh nhớ tới cái vội vã khi cô rơi mặt nạ đêm đó, khóe môi gợi lên một nụ nhạt.
Hắn qua ít lời đồn về Lan Cửu, nhưng từng thấy thật.
Vốn tưởng rằng tang lễ là đầu tiên bọn họ gặp mặt.
Lại ngờ vụ ám sát hai tháng , bọn họ gặp .
Quả thực là một kỳ nữ.
Chỉ tiếc, vẫn thể thoát khỏi cuộc chiến Cửu t.ử đoạt đích của Lan Môn.
Thời Vũ sự tiếc nuối trong mắt Phó Tranh, biểu cảm mặt , là đặc sắc bao!
Tranh gia ngày thường vạn bụi hoa qua, phiến lá dính sẽ vì một cô gái mà lộ thần sắc như !
Vị Lan Cửu Gia rốt cuộc là thần thánh phương nào, cũng nhịn gặp một .
Cho dù là tấm ảnh cũng mà!
, ảnh.
Không! Chính xác mà là tranh vẽ!
Tranh gia đích vẽ tay!!
Đêm đó nữ sát thủ chạy thoát, Tranh gia vẽ chân dung chia cho em, bảo bọn họ tìm .
Chỉ tiếc phụ trách nghiệp vụ , tranh vẽ chia đến tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-9-pho-tranh-vieng-tang.html.]
Nếu bây giờ cũng đến mức cào tim cào gan, tò mò vị Lan Cửu Gia rốt cuộc trông như thế nào !
Ừm! Sau khi trở về, trở về nhất định tìm em lấy tranh vẽ, một dung nhan thật!
Xe chạy về Phó Công Quán.
Thuộc hạ Thời Lẫm đón lên, thấp giọng: "Tranh gia, trong nước truyền đến tin tức, Lão gia t.ử buông lời hung ác, ngài nếu còn trở về, sẽ tìm đến san bằng cái Phó Công Quán của ngài."
Bước chân Phó Tranh khựng : "Ông nội đây là trúng cô nương nhà ai, bảo về xem mắt ?"
Thời Lẫm sắc mặt khó coi: "Con gái nhà họ Tôn ở Kinh Thành, Tôn Dung."
"Không ."
Hắn xong liền .
Thời Lẫm vội theo: "Vậy Phó Công Quán ..."
"Cùng lắm là cho đến quậy một trận, thật sự tin ông nội sẽ đại nghĩa diệt , san bằng cái Phó Công Quán ?"
Thời Lẫm lộ vẻ khó xử: "Gia, đạo lý chúng đều hiểu, chỉ là quậy một trận , chúng đều cách nào việc."
Lão gia t.ử ba ngày hai bữa chặn đường ăn của bọn họ, hoặc là phái đến gây sự, chỉ riêng giải quyết cũng mất nửa ngày, tâm thái đều sụp đổ .
Thay vì như , còn bằng để Gia về nước xem mắt, đều đỡ việc.
Phó Tranh đưa mắt quanh một vòng, thấy bọn họ đều lời nào, xem là đều mong về nước đây!
Nhướng mày, về phía Thời Vũ phía : "Đặt vé."
Thời Vũ đang đòi tranh vẽ với bên cạnh sững sờ: "Đặt... đặt vé?"
Phó Tranh quét mắt : "Cần dạy ?"
"Không, cần." Hắn lộ vẻ hoảng sợ.
Khi hồn , Phó Tranh sải bước trong.
Hắn vội về phía : "Gia đặt vé gì?"
Thời Lẫm giải thích: "Vé máy bay về nước."
Dứt lời, giơ tay vỗ nhẹ vai , thấm thía : "Không gì bất ngờ xảy thì, Gia sẽ mang về nước, chuẩn sẵn sàng ."
Thời Vũ: "..."
Hắn trêu ai chọc ai , chuyện mang về nước ?
Giống như vật trang sức tùy của Gia , theo đó, cũng quá đáng thương .
...
Phó Tranh trong ngày khởi hành về Kinh Thành, mang theo Thời Vũ.
Từ sân bay , một hàng Rolls-Royce Phantom màu đen đợi bên ngoài.
Nhìn thấy bọn họ, quản gia lộ vẻ cung kính: "Thiếu gia."
Phó Tranh gật đầu một cái, trong xe.
Xe chạy thẳng một đường về Bán Sơn Nhất Hào.
Một giờ , dừng nhà chính.
Cửa xe mở , đôi chân dài của Phó Tranh bước , hình cao lớn đĩnh đạc bên cạnh xe, đó sải bước trong.
Thời Vũ theo , chỉ đợi bên ngoài.
Trong nhà, Phó Lão gia t.ử thấy , giả vờ tức giận : "Cái thằng ranh con , còn đường về ?"
Phó Tranh phịch xuống sô pha, bộ dạng cà lơ phất phơ: "Hết cách , cháu nếu về, chỉ sợ ông ngáng chân cháu, tay cháu còn một đám chờ cháu nuôi sống, ăn mà hỏng, cháu lấy gì nuôi?"
"Vậy cháu thể lập gia đình , thuận theo ý ông già , như ông sẽ ngáng chân cháu nữa."
"Ông thì dễ, cháu tìm cháu dâu cho ông?"
Lão gia t.ử lời , hai mắt sáng lên: "Cô nương nhà họ Tôn , ông thấy tệ, cháu bớt chút thời gian gặp mặt xem."
Phó Tranh vẻ mặt để ý: "Thôi ạ! Từ lúc ông bắt đầu lo liệu xem mắt cho cháu, cô nương nhà nào ông chẳng bảo ? Ông nếu thực sự thích, chi bằng cháu cưới hết bọn họ về?"
"Thứ hỗn trướng! Ai cho phép cháu cưới hết? Cháu tưởng cháu là Hoàng đế, còn định lập cái tam cung lục viện?"
"Đây là điều ông mong đợi ?"
"Ông là bảo cháu tìm cháu dâu cho ông, bảo cháu mở hậu cung!"
Phó Tranh thẳng , hiếm khi nghiêm túc : "Ông nội, cháu thật hiểu nổi, cháu năm nay mới hai mươi ba, ông gấp gáp cho cháu xem mắt như , còn tưởng cháu ba mươi hai đấy!"
"Cháu tưởng hai mươi ba còn nhỏ? Bố cháu tuổi cháu đều đẻ !"
"Đó còn bố cháu yêu đương mù quáng, sợ cháu chạy mất, đến tuổi kết hôn hợp pháp liền kéo cháu lĩnh chứng, nếu cháu thể chui nhanh như ?"