CA CA TA LÀ KẺ BỘI BẠC, TẨU TẨU HƯU HẮN ĐI - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:28:44
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng vết m.á.u khăn, khẽ bật một tiếng. Lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên họ trưởng, giọng khàn khàn nhưng từng chữ rõ ràng:

- Bảy năm ngươi hứa với , tất cả đều còn tính nữa, ?

Trong mắt ca ca thoáng hiện hoảng loạn. Hắn mở miệng tựa biện bạch. Lâm Hồng Tiêu bên cạnh vội :

- Tạ lang, đừng để nàng lừa gạt! Nàng rõ ràng là đang giả bộ diễn kịch. Vừa còn thể tay bẻ gãy kiếm, nào nửa phần yếu ớt, ắt hẳn là yêu nữ mang tà thuật!

Gà xốt phô mai cay

Tẩu tẩu khẽ hừ một tiếng, dùng khăn nhẹ lau vết m.á.u nơi khóe môi. Lời còn dứt, Lâm Hồng Tiêu đ.á.n.h bay ngoài, nặng nề đập xà nhà, m.á.u tươi phun trào. Tẩu tẩu vẫn nguyên, chỉ hình khẽ lảo đảo, ho thêm hai tiếng, ngẩng mắt ca ca:

- Ngươi thấy ?

Ca ca nhíu mày nàng, vẻ mặt bi thống:

- Nếu ngươi còn yên phủ Tạ phu nhân thì đừng gây chuyện.

Lâm Hồng Tiêu cũng thở , ôm n.g.ự.c trừng mắt tẩu tẩu:

- To gan! Ngươi dám tổn thương ? Ngươi phận của là gì ?

- Thân phận ?

Tẩu tẩu ca ca, mà chậm rãi bước tới dừng mặt Lâm Hồng Tiêu. Nàng cúi , từ bên hông Lâm Hồng Tiêu lấy một tấm lệnh bài huyền thiết:

- Theo thiết luật Chu Y Vệ, trong thời gian tại chức tư thông với ai, càng nghiêm cấm động tư tình. Lâm cô nương, chuyện hôm nay nếu bại lộ, ngươi nghĩ Chu Y Vệ sẽ mặt vì ngươi, trực tiếp trừ khử ngươi?

Sắc mặt Lâm Hồng Tiêu trong chốc lát trắng bệch, thốt nên lời. Ca ca bên cạnh thấy vội bước lên, lấy lệnh bài huyền thiết trong tay tẩu tẩu:

- Chu Y Vệ… ngươi của Chu Y Vệ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-ca-ta-la-ke-boi-bac-tau-tau-huu-han-di/2.html.]

Đồng t.ử co rút, ánh mắt lập tức lạnh hẳn, dùng ánh hoài nghi dò xét Lâm Hồng Tiêu đang đất:

- Tạ mỗ tự hỏi quan bảy năm từng sai lệch nửa bước, phạm tội tày trời gì mà đáng để Chu Y Vệ lấy phận như xâm nhập hậu viện Tạ gia ?

- Tạ lang, … - Lâm Hồng Tiêu đau đớn , từng chữ như rỉ m.á.u - Chàng tin ! Chỉ là mặc kệ tin , đứa trẻ trong bụng là thật.

Ta bỗng thấy lòng chua xót. Năm gặp tẩu tẩu, Tạ gia sa sút, đang cừu gia truy sát. Sự xuất hiện của tẩu tẩu tạm thời giúp chúng thoát khỏi nguy nan, thoát khỏi tay bọn tặc nhân. cơ nghiệp hủy hoại gây dựng nào dễ dàng. Vẫn nhớ khi đó ca ca cùng phụ lên kinh ứng thí, ba chúng chen chúc trong một gian phòng củi. Chỉ một chiếc bánh khô chia , đêm lạnh thấu xương, tẩu tẩu liền ôm nép đống rơm. Vòng tay nàng lạnh nhưng an .

Ca ca bên cạnh chúng , đem chiếc ngoại bào giặt đến bạc màu phủ lên chúng , còn thì siết c.h.ặ.t bộ lễ y mỏng manh canh phòng củi. Đến nay vẫn nhớ một đêm, tẩu tẩu ngoài cửa sổ, ánh trăng lọt qua khe cửa, nàng khẽ hỏi ca ca:

- Tạ Lâm Uyên, sợ ?

Ca ca trầm mặc giây lát đầu nàng. Ánh trăng rọi lên gương mặt trẻ trung, in rõ đôi mắt sáng đến kinh :

- Không sợ. Chỉ cần nàng và còn ở đây, sẽ sợ. - Hắn dừng một chút thêm, lời trịnh trọng như thề ước cả đời - Đợi thi đỗ công danh, nhất định cho các nàng một mái nhà, một chốn an , ai thể ức h.i.ế.p.

Tẩu tẩu gì, chỉ khẽ "ừ" một tiếng. Khi còn nhỏ, hiểu vẻ thoáng phức tạp lướt qua đáy mắt nàng. Chỉ cảm thấy tẩu tẩu và ca ca ở bên, dẫu ở trong gian củi thế cũng chẳng gì đáng sợ. Sau ca ca một sớm đỗ đạt, áo gấm về làng, cừu gia tra xét theo luật pháp, gia môn Tạ gia cũng từng chút một dựng . Ca ca dọn trạch viện rộng rãi, nâng tẩu tẩu trong lòng bàn tay, d.ư.ợ.c liệu như nước chảy đưa viện, hận thể đem điều đời chất hết mặt nàng.

Ta từng nghĩ những ngày nương tựa trong gian củi, những đêm gió lạnh chia ấm, những lời thề ánh trăng sẽ là hồi ức suốt đời của chúng . Nào ngờ biến thành cục diện hôm nay. Ta rốt cuộc kìm mà rơi lệ. Vậy rốt cuộc là vì ?

Tẩu tẩu bước , hề cuồng loạn, lóc oán trách. Chỉ dùng chiếc khăn trắng dính m.á.u chậm rãi quấn đầu ngón tay xoay về phía nội viện. Không trở về tẩm phòng chung, mà là đến tiểu viện của nàng, nơi quanh năm phảng phất hương t.h.u.ố.c sớm đổi thành thư phòng.

Ca ca chợt bừng tỉnh, sắc mặt thoáng chốc tái mét. Hắn lao lên phía nhưng khi còn cách nàng vài bước cứng đờ dừng . Bàn tay từng vì nàng thử t.h.u.ố.c, từng ủ ấm hương nang, run rẩy lơ lửng giữa trung:

- Đừng… - Giọng khô khốc như giấy ráp cọ xát - Nàng định ? Thân thể nàng…

Tẩu tẩu đầu, chỉ khẽ ho một tiếng. Tiếng ho như kim băng lạnh đ.â.m , khiến ca ca rùng .

- Tạ Lâm Uyên. - Giọng nàng bình thản gợn sóng, còn lạnh hơn mũi kiếm ban nãy - Bảy năm từng , nếu ngươi phụ , sẽ , chỉ khiến ngươi và kẻ ngươi bảo hộ cùng trả giá. Giờ thừa nhận, đời cũng g.i.ế.c . Ta cần mạng ngươi nữa, cũng cần ngươi nữa. Nạp bình thê thế nào tùy ngươi. từ nay về , giữa và ngươi chỉ còn một việc.

Loading...