Nàng dừng , ánh mắt lướt qua ca ca, cuối cùng dừng gương mặt tái nhợt của Lâm Hồng Tiêu:
- Chờ . Chờ hưu thư của .
Thân ảnh tẩu tẩu biến mất cửa. Ca ca như thể rút mất xương sống, loạng choạng một cái, vô vọng vươn tay:
- A Thu!
Lâm Hồng Tiêu lúc mới như sống , nàng vùng vẫy bò dậy, lao tới nắm tay áo ca ca:
- Tạ lang, để nàng !
- Câm miệng! - Ca ca mạnh tay hất nàng , nàng ngã xuống đất. Ánh mắt nàng còn nửa phần ôn nhu, chỉ còn kinh nộ và chán ghét khi tính kế. Bỗng nhiên ca ca như nghĩ điều gì, chạy tới nắm lấy cánh tay , giọng run rẩy - Minh Nguyệt, giúp ! Muội khuyên nàng , nàng thương nhất mà.
Ta ngẩng mắt gương mặt cùng chung huyết mạch với , giọng khẽ:
- Ca, sư phụ thể xuất sư . Lần trở về là vì hàn tật của tẩu tẩu. Ta bảy phần nắm chắc thể chữa khỏi cho nàng.
Bàn tay ca ca siết c.h.ặ.t cánh tay khẽ run, bất giác buông lỏng lực đạo.
- Sắp . - Ta ngọn hy vọng trong mắt , bỗng mỉm , nước mắt cũng rơi - Sắp , chúng một nhà sẽ ở bên hạnh phúc, ?
Nụ và nước mắt khiến chút huyết sắc cuối cùng mặt cũng tan biến. hàn độc chí mạng là từ mà ? Đó bệnh, mà là "Hàn băng tâm độc" của Chu Y Vệ. Mỗi kẻ rời khỏi Chu Y Vệ để sống cuộc đời bình thường đều uống thứ độc , ngày ngày chịu bệnh khổ, hàn khí thấu xương.
Nếu vì chúng , với một võ công của nàng, thiên hạ nơi nào , hà tất uống chén độc đoạt mệnh ? Nàng vì liên lụy chúng mới tự tay nâng chén độc đó lên, dùng sức khỏe nửa đời đổi lấy bảy năm an cho chúng . Giờ đây cuối cùng tìm cách cứu nàng, thế mà cứu kịp đợi trở về trưởng và nữ nhân ép rời .
Ca ca chấn động , trợn to mắt, loạng choạng lùi , ngã mạnh xuống đất. Huynh còn gọi tẩu tẩu nữa, chỉ , như xuyên qua ảnh khuất cánh cửa. Chút thể diện của phu quân và uy nghiêm của trưởng đều vỡ nát . Nhìn ca ca sụp giữa đống hỗn độn, tim vẫn kìm mà thắt . Thân thể còn nhanh hơn suy nghĩ, mũi chân thậm chí khẽ xoay về phía , cánh tay nâng lên một độ cong gần như thể.
Gà xốt phô mai cay
Đó là bản năng của những năm tháng nương tựa lẫn . Trên vai siết đến đau nhói, bên trong là phương t.h.u.ố.c thể khiến tẩu tẩu bớt ho một chút. Ta thu ánh , cũng thu cánh tay vô vọng , siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. Móng tay cắm sâu lòng bàn tay, cơn đau khiến tỉnh táo. Ta trưởng cuối xoay về hướng tẩu tẩu rời , đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-ca-ta-la-ke-boi-bac-tau-tau-huu-han-di/3.html.]
- Minh Nguyệt, đến . - Giọng tẩu tẩu từ trong phòng truyền .
Chân như mọc rễ tại chỗ, như thứ gì quấn c.h.ặ.t nhúc nhích. Ca ca xảy chuyện như , còn mặt mũi nào gặp tẩu tẩu? Trong cơn hoảng hốt, nàng bước khỏi phòng, nắm lấy tay :
- Minh Nguyệt.
Nàng kéo phòng, tay lạnh nhưng lực vững. Đóng cửa , nàng còn rót cho một chén ấm, giọng gợn sóng:
- Muội đều thấy , cũng , đỡ . - Nàng khựng một chút, cành mai tàn ngoài cửa sổ - Ta hẹn bằng hữu ba ngày rời thành.
Ta nhắm mắt bỗng khổ. Đáng lẽ từ sớm, huống chi đến cả lý do để giữ nàng cũng . Ta đưa tay lấy từ hòm t.h.u.ố.c một bình nhỏ men xanh đưa đến mặt nàng:
- Tẩu tẩu, đây phương t.h.u.ố.c trị tận gốc nhưng thể tạm thời áp chế hàn độc trong , khiến tẩu bớt chịu khổ vì ho.
Tẩu tẩu rũ mắt chiếc bình nhỏ, nhận. Nàng khẽ ho hai tiếng, giọng khàn nhưng bình thản:
- Cuối cùng cũng tìm cách, lão già uổng công mang .
- Ta hứa với tẩu sẽ chữa khỏi cho tẩu! - Ta cố chấp đẩy chiếc bình gần tay nàng hơn - Phương t.h.u.ố.c trị tận gốc cũng tìm , chỉ còn thiếu vị d.ư.ợ.c dẫn cuối cùng chỉ xuất hiện mùa mưa Giang Nam. Đến lúc đó tìm?
Ta chằm chằm mắt nàng, sợ bỏ lỡ một tia biểu cảm nào. Tẩu tẩu cuối cùng cũng ngẩng mắt , nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt nàng chạm tới, như lửa thiêu, vội vàng cúi đầu. Không khí như đông cứng, chỉ còn thở khẽ khàng mà kìm nén của nàng. Cho đến khi một bàn tay lạnh buốt nhẹ nhàng phủ lên bàn tay đang siết c.h.ặ.t đến trắng bệch khớp tay.
- Nha đầu ngốc, ngẩng đầu lên. Nếu dám mắt thì để tìm thấy chứ?
Ta chậm rãi ngẩng mắt. Nàng khẽ khép mi:
- Ta buồn, thật đấy. Chỉ là cảm thấy bảy năm qua như một trò . Ta, Chu Thu, cả đời từng chịu ấm ức vì ai. Lần cũng .
Nói xong nàng bước đến án thư cầm lấy b.út. Ta bật dậy nhưng dừng bước, chỉ nàng trải giấy Tuyên Thành, chấm mực, hạ xuống hai chữ: "Hưu thư". Một giọt lệ trong veo rơi khỏi hốc mắt .