Cả Nhà Chồng Muốn Biến Tôi Thành Bảo Mẫu - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 16:24:58
Lượt xem: 45

1

“Làm ? Công việc của em là biên chế nhà nước, ‘bát cơm sắt’, về già còn lương hưu.”

“Với , năm nghìn tệ trừ tiền sinh hoạt thì còn bao nhiêu ?”

Cô em chồng thẳng thừng từ chối.

im lặng, ánh mắt chuyển sang bố chồng.

Ông ho khan một tiếng. Cô em chồng lỡ lời, vội vàng chữa cháy:

“Chị dâu thì khác chứ, chị là con dâu, con dâu chăm chồng là chuyện nên mà.”

đấy chị dâu. Đã gọi là , thì chuyện chăm sóc.” Chồng của cô em chồng cũng nhịn mà lên tiếng.

đưa mắt đàn ông đang cạnh – chồng . Từ lúc bố chồng mở lời bảo nghỉ việc đến giờ, chẳng hó hé nửa lời.

“Anh cũng nghĩ ?” hỏi .

Thấy réo tên, mới bất đắc dĩ bày tỏ thái độ.

“Mẹ giờ tai biến liệt nửa , đúng là cần chăm sóc 24/24. Nhà kiếm tiền là đủ , em ở nhà chăm .”

“Với , và bố cũng là cho em thôi mà. Đi bên ngoài vất vả thế, sướng bằng ở nhà.”

Nói xong, gắp hai miếng thịt gà bát , ý bảo ăn .

Cô em chồng thấy trai cũng , mặt mày lập tức hớn hở.

thế đấy. Đi tay khác cực tủi , thoải mái bằng ở nhà. Em thấy vẫn là trai thương vợ nhất, như em còn nai lưng ngoài kiếm sống.”

lạnh trong lòng. Sướng thế .

Cả nhà coi là đồ ngốc hết chắc?

“Vậy quyết định thế nhé. Bắt đầu từ ngày mai, Lý Hà con cần nữa, ở nhà chăm chồng, lo cơm nước ba bữa là .”

“Nào, ăn , ăn , đừng khách sáo.”

Bố chồng đưa lời tổng kết cuối cùng.

bật dậy, đặt mạnh bát đũa xuống bàn.

tuyệt đối bao giờ nghỉ việc! Xét về quan hệ, ông là chồng của bà , là con trai ruột, cô là con gái ruột. Nếu chăm sóc, cũng là lượt các chăm, đến lượt .”

chỉ thẳng mặt từng một, giọng đanh thép.

Kể cả là ruột , cũng chắc nghỉ việc.

Huống hồ, chồng nào .

2

Nói xong, chẳng buồn để tâm đến họ nữa, rời khỏi phòng ăn, một về nhà.

và chồng quen qua mai mối, kết hôn đầy một năm.

Bố chồng bình thường ở cùng chúng , thỉnh thoảng mới tụ tập ăn bữa cơm.

Chồng mở một tiệm sửa xe, kế toán trong một công ty. Cuộc sống coi như cũng định.

Tháng chồng tai biến, riêng tiền phẫu thuật tốn mấy chục nghìn tệ, viện hơn một tháng, tiền thuê chăm sóc tốn thêm hơn chục nghìn nữa.

Tất cả tiền đều là chúng chi trả. Lương hưu của bố chồng cao, nhưng họ bỏ một xu.

Cô em chồng ngoài việc mua ít hoa quả, cũng chẳng góp một đồng nào.

hề tính toán. Bà tuy ruột , nhưng là của chồng , bỏ tiền bỏ sức là chuyện nên .

Vốn dĩ nghĩ khi chồng viện, sẽ phiên chăm sóc, hoặc cùng góp tiền thuê bảo mẫu cũng .

Không ngờ cả nhà họ thẳng thừng bắt nghỉ việc, ở nhà hầu hạ chồng.

tuy chỉ là một kế toán nhỏ, lương tháng năm nghìn tệ.

Luật Lao động bảo vệ, cuối tuần nghỉ ngơi, ngày nghỉ lễ theo quy định nhà nước.

Hoàn khác xa với cái gọi là năm nghìn tệ sinh hoạt phí mà bố chồng . Bốn lớn tiền điện nước, sinh hoạt phí mỗi tháng, cộng thêm tiền dinh dưỡng cho chồng, năm nghìn tệ căn bản đủ.

Huống chi nếu nghỉ việc ở nhà chuyên chăm sóc chồng, đó là chế độ 24/7, còn chút thời gian nào cho riêng .

Bọn họ rõ ràng là coi như bảo mẫu miễn phí, còn dùng cái mỹ danh “ cho ”.

Bảo mẫu bên ngoài lương còn chẳng năm nghìn tệ.

Nghĩ đến đây, cơn tức giận trong lòng càng lúc càng bùng lên.

thẳng tay quẳng chăn gối của chồng phòng khách.

3

Mười một giờ đêm, chồng mới về đến nhà.

Thấy chăn gối của ném sofa, mặt sầm .

“Lý Hà, ngờ em là loại . Hóa sự hiếu thuận, hiểu chuyện thường ngày đều là giả vờ.”

“Bố chẳng qua chỉ bảo em nghỉ việc chăm sóc thôi, mà em dám bẽ mặt ông , còn bỏ về . Hôm nay là sinh nhật bố đấy, em quá đáng lắm .”

Thật nực . quá đáng? Không rốt cuộc ai mới là quá đáng.

Cả nhà coi như ngoài, tìm cách để gài bẫy , tỏ ấm ức.

“Mẹ nuôi lớn từng dễ dàng gì, về già liệt, đủ khổ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-chong-muon-bien-toi-thanh-bao-mau/chuong-1.html.]

“Em là con dâu duy nhất trong nhà, nghĩ đến chuyện báo hiếu, chăm sóc cho , còn phủi tay bỏ .”

Thấy im lặng, càng càng hăng.

“Vương Siêu, dễ dàng, đó là vì nuôi , chứ bà từng nuôi một ngày nào cả.”

“Nếu thật sự hiếu thuận như , thì tự ở nhà chăm sóc cho .”

Chẳng hiểu cái truyền thống từ , cứ hở là “ dễ dàng”, “ khổ lắm”.

Mẹ dễ dàng, thì liên quan quái gì đến .

nghỉ việc? Lương một tháng tám, chín nghìn tệ, gấp đôi cô đấy. ở nhà? Cô nhầm đấy chứ?”

Trước đây Vương Siêu cũng từng với những lời tương tự, rằng mỗi tháng kiếm tám, chín nghìn, lương năm nghìn, gấp đôi .

cứ nghĩ đùa, chẳng để tâm.

Không ngờ trong lòng , chuyện là thật.

“Phần lớn thời gian chỉ kiếm hơn tám nghìn, thỉnh thoảng mới chín nghìn. Trừ 600 tiền t.h.u.ố.c lá, 400 tiền rượu, 2000 tiền tiêu vặt, mỗi tháng còn đưa bố một nghìn. Số tiền mang về nhà còn nhiều bằng !”

khẩy.

Thấy nhạo , lòng tự trọng của Vương Siêu tổn thương nặng nề.

Anh xông phòng ngủ, lôi hết chăn đệm của ném ngoài, hét lớn:

“Căn nhà mua, cô dựa mà bắt ngủ sofa? Có ngủ thì cô mà ngủ!”

“Còn nữa, hôm nay rõ luôn, cô bắt buộc chăm sóc. Pháp luật nhà nước quy định, hiếu thuận với già, cô đừng ép kiện cô.”

Nói xong, đóng sầm cửa phòng .

Lực mạnh đến nỗi cái dây kết cát tường treo tường cũng chấn động rơi xuống.

nhặt chăn đệm đất lên, lẳng lặng xuống sofa.

Vợ chồng cái gì, một nhà cái gì, chỉ cần động đến lợi ích cốt lõi, thì cũng trở mặt thành thù.

Những hình ảnh ân ái vụt qua trong đầu từng khung hình một, dần dần nhòe .

Đêm đó trằn trọc ngủ . Có những chuyện, hối hận bây giờ lẽ vẫn còn kịp.

4

Cả cuối tuần Vương Siêu về nhà, khỏi cũng chắc chắn là ở bên nhà bố .

về cũng , đỡ cãi với thêm nữa.

Sáng thứ hai đến công ty việc. Vừa bước khỏi thang máy, Triệu Hiểu Hiểu ở quầy lễ tân gọi .

“Lý Hà, chị thật sự định nghỉ việc ạ? Hai đứa cùng năm, sáu năm , chị mà , em cũng thấy tiếc lắm đấy.”

Nghe lời Triệu Hiểu Hiểu , ngớ cả .

“Em , chị chẳng hiểu gì cả? Ai nghỉ việc cơ?”

Công ty gần nhà, đãi ngộ , ông chủ bà chủ còn đặc biệt sởi lởi.

Mỗi năm còn hai du lịch trả lương, áp lực công việc nhỏ.

điên mới nghỉ việc.

“Sáng sớm nay chồng chị đến xin cho chị nghỉ việc đấy ạ, chồng chị ngã, ở nhà thể thiếu . Bà chủ còn khuyên mãi đấy~”

thật ngờ, Vương Siêu bình thường trông hiền lành thật thà, gan to đến .

Công việc của , dựa mà xin nghỉ hộ?

Đang chuyện thì bà chủ .

Thấy , bà lập tức chạy đến mặt : “Lý Hà, em nhất định nghỉ việc ? Em ở đây bao nhiêu năm , em mà , tuyển mới chắc chắn tìm ai như em .”

“Em nghỉ việc ạ! Đây là công việc của em, khác tính.” bà chủ, quả quyết .

Bà chủ gãi đầu, chút hiểu: “ sáng nay chồng em đến …”

“Anh quyền xin nghỉ việc em, công việc của em do em quyết định.” Không đợi bà chủ hết câu, bày tỏ rõ thái độ của .

Ngoài bản , ai quyền xin nghỉ việc cả.

Nghe , bà chủ vui đến nhảy cẫng lên.

“Tốt quá , may mà báo cáo nộp lên, chị rút ngay đây.”

“Chị bảo mà, thời đại nào , ai vì chăm sóc chồng mà bỏ việc, bảo mẫu gia đình hiếu thảo 24/24 chứ.”

Bà chủ đùa với .

Sau khi bà xa, Triệu Hiểu Hiểu chút lo lắng.

“Chồng chị trông dễ đối phó , chị cẩn thận đấy.”

vỗ vai cô : “Yên tâm, dễ đối phó, thì chị cũng chẳng dạng dễ bắt nạt .”

5

Tan , về nhà mà thẳng đến tiệm sửa xe của Vương Siêu.

Lúc đến, đang tán gẫu với mấy thợ học việc. Thấy tới, mặt lập tức xị xuống.

lướt qua , dùng hai tay kéo mạnh cửa cuốn xuống.

“Cô cái gì đấy? Đang ăn mà, cô phát điên cái gì.”

Loading...