Vừa sân, Vương Kim Ngư liền thấy a gia cởi trần từ phòng ngủ chính , lão gia t.ử một tạo lấm lem, cả một chỗ khô ráo, màu da màu đồng cổ giống như bôi một lớp sáp ong, phiếm ánh sáng bóng loáng, da mặt ông đỏ rực, thắt lưng quần cùng với ống quần đều là ướt, giống như cày mười mẫu đất, thở hổn hển mệt đến mức hình dạng gì.
Triệu lão hán thấy , nghiêm mặt : “Nhìn gì? Còn mau ch.óng tháo gùi lưng xuống, ở trong núi việc một ngày mệt?” Trong lúc chuyện tới, giúp tháo gùi lưng xuống, tiện tay còn nắn nắn bả vai , chút thịt nào, là xương xẩu cấn , “Không chạy nhanh một chút ngay cả nước cũng uống ngụm cuối cùng.”
Vương Kim Ngư chút bẽn lẽn, ở trong nhà lâu như , ngày thường ít khi chuyện với a gia, ngược cũng bài xích sự đụng chạm của đối phương, nhẹ giọng : “Chậm một chút cũng , luôn thể uống .”
“Ngươi oa nhi là từng trải qua năm hạn hán mới thể câu , đợi lúc một ngụm nước thể cứu mạng, ngươi mới tranh giành bằng co cẳng chạy nhanh một chút.” Triệu lão hán hừ lạnh, tùy miệng giáo d.ụ.c, “Người đều đang chạy về phía , ngươi liền thể ở phía chậm rì rì , bằng tụt hậu là chịu thiệt thòi.”
Nói xong ông còn chỉ chỉ mấy tôn t.ử: “Ngươi xem, bọn chúng giải khát , lúc đều xuống nghỉ ngơi , ngươi còn ôm măng cõng gùi lưng, chẳng là chậm hơn bọn chúng mấy bước.”
“ măng rơi dọc đường...”
“Cần ngươi quản? Cùng một giuộc chạy với bọn chúng là , về ai rơi đó nhặt.” Triệu lão hán là một tiếng hừ lạnh, cảm thấy oa nhi đôi khi cũng quá lanh lợi.
Vương Kim Ngư nghiêm túc liếc a gia, mặt khỏi lộ một nụ , nghiêm túc gật đầu: “Ừm, Cẩn Du nhớ kỹ .”
Lúc gần chạng vạng, tà dương treo nghiêng chân trời, Tôn thị màng tới việc nghỉ ngơi, kéo Triệu Tam Địa chạy nhà bếp nhóm lửa cho nàng, tranh thủ thời gian bữa tối.
Vương thị buổi chiều núi mấy chuyến, cõng mấy gùi về, lúc trong sân chất đầy măng, Triệu Tiểu Ngũ dẫn theo các bóc măng, măng phơi khô bảo quản giữ mùa đông ăn, nhất là măng khô hầm gà hầm vịt hầm cá, đặc biệt thơm. Còn măng ngâm, đem măng ném trong vại dưa muối, đợi đến mùa đông nấu một chậu cá cay măng chua, mùi vị đó nghĩ thôi cũng đặc biệt hăng hái.
Bọn họ năm nào cũng sẽ núi đào nhiều măng, năm nay ngoại trừ phơi khô và măng ngâm, còn thể để một ít nhà gỗ, măng tươi cũng ngon.
Triệu Tiểu Ngũ chẻ vỏ măng, tay nắm lấy măng, d.a.o thuận theo xoay một vòng, lõi măng trắng nõn liền bóc . Triệu Hỉ và Vương Kim Ngư rửa sạch măng bóc , rửa xong ném cho Triệu Phong ở một bên, Triệu Phong cầm d.a.o phay đem măng thái thành ba miếng dày, đó ném trong rổ sảo Triệu Đăng rửa sạch, đợi lát nữa bưng nhà bếp chần nước sôi.
Măng phơi ba bốn ngày, măng khi phơi khô mỏng dính một mảnh, bảo quản thỏa đáng thể để một hai năm. Nhà bọn họ đông, tự nhiên để lâu như , năm nào cũng đào, năm nào cũng phơi, năm nào cũng ăn sạch sành sanh.
Trong sân một trận bận rộn, tiếng chuyện ồn ào dứt bên tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-chuan-bi-chay-nan-truoc-hai-nam/chuong-98.html.]
Nhà bếp khói bếp lượn lờ, ch.ó con sấp mặt đất, cằm gác lên chi , trong lúc buồn ngủ mơ màng, mũi nó nhún nhún vài cái, đột nhiên thẳng lên hướng về phía ngoài cửa viện co cẳng chạy, gâu gâu gâu gâu liên tục kêu gào.
“Chỉ mũi ch.ó mày thính, , đừng vây quanh đảo quanh, cẩn thận giẫm mày.” Giọng của Triệu Đại Sơn từ bên ngoài truyền đến.
Chu thị ngày ngày cho Tiểu Hắc T.ử ăn, tình cảm sâu đậm hơn , thấy dùng mũi chân gạt ch.ó con, vội xổm xuống ôm Tiểu Hắc T.ử lòng, đầu mắng : “Đuổi thì đuổi, ngươi đá nó gì? Nghe thấy tiếng liền tới đón ngươi , thật sự là !”
Triệu Nhị Điền và La thị ở một bên đại ca đại tẩu mắng, nín nhịn rúc rích.
“Đại ca đại tẩu, nhị ca nhị tẩu!” Triệu Tiểu Bảo đang ở trong nhà bếp cùng tam ca nhóm lửa thấy tiếng chuyện một làn khói chạy , đảo hai cái chân ngắn nhỏ xông tới ôm lấy hai chân Triệu Đại Sơn liền trèo lên .
“Sao giống như ch.ó con học trèo chân ?” Triệu Đại Sơn to một tiếng bế nàng lên.
“Cha, nương, chúng con về .” Chu thị và La thị thấy cả nhà đều đang bận rộn trong sân, chào hỏi một tiếng, rửa tay liền hỗ trợ.
Vương thị đem măng trong rổ sảo bưng nhà bếp, hỏi các nàng: “Dọc đường thuận lợi ? Hai vị thông gia khỏe ?”
“Cha nương đều khỏe , bảo con bọn họ hỏi thăm hai vị lão nhân, cảm tạ cha nương lòng thông báo, trong nhà cơm trưa đều ăn liền vội vàng trấn .” Tôn thị và La thị là cùng một thôn, nhà đẻ còn chút dính dáng thích, Chu thị chuyện, La thị liền ở một bên gật đầu, hùa theo : “Trên đường cũng thuận lợi, xảy chuyện gì.”
“Các ngươi một đường cũng mệt , và lão tam gia đích nấu cơm là .” Vương thị tránh tay tới bưng rổ sảo của lão đại gia đích, phân phó : “Đi đem y phục trong sân thu một chút, đó nghỉ chân, hôm nay lão tam gia đích vất vả , giặt y phục của cả một đại gia đình, còn núi đào măng cả một ngày, buổi tối hai chị em dâu các ngươi thức đêm đem những măng chần , thấy ngày mai là một thời tiết , đúng lúc phơi măng.”
Chu thị và La thị vội gật đầu, chào hỏi một tiếng với Tôn thị đang bận rộn trong nhà bếp, liền thu y phục nghỉ chân .
Tôn thị đang nấu cháo cho tiểu , bà mẫu như , trong lòng nàng cảm thấy thoải mái, cho dù hôm nay thật sự mệt mỏi chút cũng đều gì , nương đều ở trong mắt .
Buổi trưa Vương thị ở nhà ít bánh bột ngô, theo thói quen dĩ vãng, bữa tối tùy tiện nấu một nồi cháo ngũ cốc lớn, chần một chậu lớn rau dại ăn với cháo là xấp xỉ , nhưng tối nay giống, Tôn thị nấu một nồi cơm khô ngũ cốc lớn, còn phá lệ cắt một đao thịt lạp thật lớn xào một đĩa cải trắng thịt lạp, ngoài còn xào một đĩa trứng gà, nấu một chậu canh củ cải thịt lạp, mặc dù thịt ít củ cải nhiều, nhưng tối nay tương đương với ba món mặn lớn.