Cả Nhà Họ Đều Tham Lam Bạch Liên Hoa - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-18 07:27:15
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa còn quên đ.á.n.h , đem cái đầu heo đần độn của Tiêu Vân Sênh đ.á.n.h cho tỉnh táo.

Lâm Uyển Nhu nhút nhát cúi đầu xuống, nhu nhược mở miệng.

“Thiếp liễu yếu đào tơ, thể tiện, nào dám cùng là tỷ với công chúa. Là Nhu nhi , vô duyên vô cớ chọc giận công chúa, phạt cũng là đáng tội.”

Tiêu Vân Sênh càng thêm đau lòng.

“Nhu nhi cần tự coi nhẹ , ngươi cứu Cảnh nhi, những năm nay quản lý phủ công chúa, công lao cũng khổ lao. Nô tỳ tôn ti, đến... Mang xuống loạn côn đ.á.n.h c.h.ế.t.”

Tiêu Vân Sênh dứt lời, hộ vệ của tiến lên định bắt lấy Xuân Lê.

Sắc mặt tối sầm, mở miệng ngăn cản.

“Làm càn, dừng tay cho ! Không công lao cũng khổ lao ? Phủ công chúa để việc xảy ? Cần để một phận như nàng .”

“Ngươi quả thực thể lý, tới đem tiện tỳ mang xuống, lời của phò mã cũng ?”

tớ trong phủ hai mắt , thế nào cho .

Lời của phò mã đúng là , nhưng còn tiểu công t.ử!

Công chúa luôn yêu thương tiểu công t.ử.

Quả nhiên, khi Tiêu Cảnh liền chạy đến mặt Lâm Uyển Nhu.

“Ở nhà theo cha, lấy chồng theo phu quân, các ngươi còn thất thần cái gì, đều lời phụ . Ai dám bắt nạt Nhu di, sẽ g.i.ế.c đó.”

Tâm phúc của Tiêu Vân Sênh mang theo mấy tớ lập tức tiến lên bắt Xuân Lê, đem kéo .

Ta trừng mắt, phủ binh lưng cùng lớn tiếng đáp.

Khí thế hùng hổ, trong nháy mặt, bọn họ dám hành động.

Trước khi thành , phụ hoàng dựa theo lệ cũ bố trí những cùng gả theo.

Về , khi hoàng đăng cơ, ngoại lệ đưa cho ba trăm phủ binh.

Bọn họ chỉ mệnh lệnh từ , sự thiên vị của hoàng chính là sức mạnh của .

Sắc mặt Tiêu Vân Sênh lúc xanh lúc trắng, tức giận phẩy tay áo.

“Uy phong của công chúa thật lớn, động một chút là tự cao tự đại, về nhà một là vô cớ tát khác. Ngươi rời nhà ba năm, Nhu nhi ngươi chăm sóc cái nhà ba năm, dựa về phân biệt bắt nạt khác, quả thực mặt mũi.”

Sau đó hất cao cằm lên, bộ dạng so đo với sự hồ đồ của ngươi.

Thấy sắc mặt càng ngày càng khó coi. Tiêu Vân Sênh vịt c.h.ế.t còn mạnh miệng.

“Lười cùng ngươi, ngươi là công chúa, cái gì ngươi cũng đúng. Uyển Nhu chúng ! Nơi đây chỗ ở tự nhiên sẽ chỗ khác cho ngươi ở.”

Nhi t.ử cũng học dáng vẻ của phụ , gắn cho cái mũ ỷ thế h.i.ế.p .

“Thiên t.ử phạm pháp tội như thứ dân, mẫu mấy quyền thế h.i.ế.p , thể cho khác phục. Coi như ngươi là công chúa, chúng vẫn thích nhất là Nhu di, ngươi quyền thế cũng thể đổi phương hướng lòng .”

Sau đó chạy đến mặt Lâm Uyển Nhu tranh công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ho-deu-tham-lam-bach-lien-hoa-tred/chuong-2.html.]

“Nhu di đừng sợ, hôm nay là sinh thần ngươi, đừng để những liên quan phá hủy tâm trạng của ngươi. Ta và phụ chuẩn yến hội sinh thần cho ngươi .”

Lâm Uyển Nhu nỗi đau của khác, sự đắc ý dường như giấu nổi.

Là công chúa cao quý thì , lòng tin của nhi t.ử và phu quân, chính là một nữ nhân đáng thương mà thôi.

Lâm Uyển Nhu nhút nhát .

“Sinh thần của là chuyện nhỏ, vẫn nên đổi thành tiệc chào đón công chúa !”

Nàng khẽ kéo tay áo Tiêu Vân Sênh, vô cùng ủy khuất.

“Đừng chọc giận công chúa, ...”

“Nàng dám , coi như nàng là công chúa, bây giờ cũng chỉ là nữ nhân của Tiêu gia .”

Ta hừ lạnh một tiếng, kéo roi mềm treo hông , dùng sức đ.á.n.h đến, hung hăng đ.á.n.h lên Tiêu Vân Sênh một roi.

Tiêu Vân Sênh đau đớn đến kêu to một tiếng.

Ngươi hỏi liệt tổ liệt tông Tiêu gia xem ngươi ngông cuồng như thế nào?

Ta giơ roi tiếp tục đ.á.n.h, bỗng một bàn tay thon dài trắng nõn nắm c.h.ặ.t lấy tay .

“Công chúa, cần thiết tức giận, khụ khụ...”

Người thiếu niên dáng dấp , là một quân t.ử đoan chính, mặt mày như vẽ, hiểu rõ tâm ý của .

Khuôn mặt tái nhợt, vì ho kịch liệt mà đỏ lên, đau lòng yêu thương dứt.

“Sao thương tiếc thể như , để ngươi nghỉ ngơi trong xe ngựa , chờ khi sắp xếp viện t.ử mới để ngươi đến nghỉ ngơi.”

Đôi mắt thiếu niên sáng như trắng, khẽ c.ắ.n môi bất an .

“Ta... Ta lo lắng công chúa...sẽ hối hận. Phò mã xuất danh môn, chẳng qua chỉ là một vô danh tầm thường, ánh sáng đom đóm há thể so sánh với ánh sáng của mặt trăng khụ khụ...”

Giọng của càng ngày càng nhỏ, dường như chỉ trong cổ họng.

Cũng đủ cho đau lòng.

Ta ngược cầm lấy tay , chỉ cảm thấy mặt vô cùng đáng yêu, dù thế nào cũng ý .

Rõ ràng cả đường trấn an , đến cửa nhà còn bất an như .

Ta trưởng thành trong hậu cung đầy rẫy phấn son chồng chất, ngày xưa chán ghét nhất chính là trò vặt tranh sủng , thể đang tranh sủng mặt .

Trước đây gặp những phi tần vụng về, cũng thủ đoạn, chỉ cảm thấy phụ hoàng hoang đường, mỹ nhân rơi lệ đều quan tâm điều gì khác.

Hiện tại mới hiểu , một ngươi chút mưu kế, vui vẻ chịu đựng.

Tâm cơ cái gì, đều là tình thú thôi.

Ta khẽ vỗ lưng trấn an .

“Đồ ngốc!” 

 

Loading...