Lúc Khương Nam Thư đến nơi, bốn trai đều đang mặc quần đùi, lộ cơ ng-ực, vai mỗi vắt một chiếc khăn trắng sạch sẽ, chuẩn xếp hàng phòng tắm nam.
Ngay cả Khương Cảnh Trừng trông vẻ g-ầy gò thì những đường nét cơ bắp lớp quần áo cũng hảo.
【A a a a, cái mà chụp ảnh khỏa của họ mang bán chắc sẽ phát tài to luôn quá?】
Bốn đang chuẩn phòng tắm nam đồng loạt dừng bước, ánh mắt thẳng Khương Nam Thư.
【Nhìn em gì?
Quay chứ!
Nếu em chụp lén thế nào , với cái dáng , chắc chắn sẽ khiến khách hàng của em mê đến lú lẫn luôn cho xem.】
Khương Nam Thư mỉm dè dặt, lấy tay vén lọn tóc bên tai:
“Các , em sợ chụp lén, em canh chừng giúp các cho."
Bốn :
“..."
Cái đó chẳng chính là em ?
Lúc , Khương Cảnh Trừng khẽ nhếch môi, dùng giọng chỉ bốn thấy :
“Cứ để con bé chụp, hoa hồng mà, năm đó chia tám vạn đấy."
Mọi :
“..."
Được lắm, đối với việc thể thấy tiếng lòng của con bé, các em đều thèm diễn nữa ?
Khương Hạc Miên như liếc một cái:
“Năm đó chắc cố ý đấy chứ?"
Ánh mắt lạnh lùng của Khương Cảnh Trừng cũng mang theo ý :
“Cái đó thì , đó là một tai nạn, chỉ là phát hiện tiền đến cũng khá nhanh."
“Con bé một tuần kiếm mười vạn, chẳng lẽ công lao của ?"
Ba :
“Đỉnh."
Anh đúng là cái đồ thâm thật sự.
Khương Nam Thư thấy họ nữa mà cứ đó thì thầm to nhỏ.
【Làm cái quái gì thế, còn thầm với nữa .】
Lúc , Lục Thanh Diễn cởi trần ngang qua cô.
Ánh mắt Khương Nam Thư lập tức thu hút bởi... m-ông của .
【Ồ hố, dáng chuẩn thật, em là em chỉ sờ m-ông Lục Thanh Diễn thôi mà, cái độ cong mới vênh .】
Lục Thanh Diễn chân trái giẫm chân suýt chút nữa thì ngã.
Anh nhịn nhịn mới để vẻ mặt sụp đổ.
Khương Uẩn Xuyên nhịn mà một tiếng, vội vàng nén , sang chỗ khác, nhất quyết Lục Thanh Diễn.
Còn ba Khương Hạc Miên thì sẽ khách khí như , dáng còn hơn họ ?
Khương Chu Dã thậm chí còn vô thức ưỡn ng-ực thu m-ông , đối với loại thần tượng mắt như họ thì bất cứ chỗ nào cũng qua rèn luyện chuyên nghiệp .
Anh tin m-ông vênh bằng Lục Thanh Diễn, dựa cái gì mà khen Lục Thanh Diễn mà khen họ chứ?!
Từ cơ ng-ực của Lục Thanh Diễn đến đường nhân ngư mượt mà, đến vòng eo săn chắc của .
Ánh mắt soi mói lộ liễu của ba hề né tránh, giống như tia X-quang quét qua quét khắp .
Lục Thanh Diễn:
“..."
Đây là nơi hối hận nhất trong đời khi đặt chân tới.
Sao ngâm suối nước nóng mà cứ như đang hành hình , thực sự đau khổ.
Người nhà họ Khương đều bệnh !
【Hại, thấy em đều lạnh lùng thế , chỉ đối với Tô Nhiễm mới thôi ?
Tra nam.】
Tiếng lòng của Khương Nam Thư lơ lửng truyền đến.
Sắc mặt Lục Thanh Diễn thoáng chút xanh mét, khẽ nhắm mắt .
Đối mặt với bốn biến thái như thế , nổi.
Lục Thanh Diễn bình tĩnh xuyên qua bốn , một tay dắt Thương Tự, một tay vén rèm bước trong một cách hảo.
Khương Hạc Miên giơ tay vén mái tóc đen dài trán:
“Đi thôi, chúng cũng , đúng lúc nghiên cứu nghiên cứu chút."
Khương Uẩn Xuyên:
“!!!"
Anh cầu cứu về phía Khương Cảnh Trừng, nháy mắt liên tục:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-cua-phao-hoi-that-thien-kim-quay-thanh-con-cung/chuong-136.html.]
Anh , cái nghiên cứu !
Khương Cảnh Trừng nheo mắt, giọng điệu lạnh nhạt:
“Anh cũng chút chuyện tìm , hừ."
Khương Uẩn Xuyên:
“???"
Anh kéo Khương Chu Dã đang định , mồ hôi chảy ròng ròng:
“Anh tư, Diễn ca ... lẽ... thể... là em rể của chúng đấy!"
Đôi mắt phượng kiêu ngạo của Khương Chu Dã bay bổng, giọng cũng lạnh lùng kém:
“Thì chứ?
Tuy rằng thích Khương Nam Thư, nhưng con bé dù cũng là nhà họ Khương, gia nhập phe hai họ mới ."
Khương Uẩn Xuyên:
“..."
Khuyên , một cũng khuyên .
Anh ở bên ngoài, tâm lý thật kỹ mới xông .
Diễn ca, xin nhé!
Cầu xin phiếu bầu nha.
Lục Thanh Diễn:
Các bệnh ?
Bốn em nhà họ Khương:
Nói gì thế, chúng đến đây~
Lục Thanh Diễn:
...
Chương 109 dám để cái kẻ điên khùng xin
Khương Nam Thư giơ chiếc điện thoại mới mở camera lên:
“..."
Rất , chẳng chụp cái gì cả.
【Đáng ghét thật, kiếm tiền khó thế !】
Khương Nhạc Y:
“..."
Cái nguồn tiền của em chính đáng ?
Cô bên cạnh xem một cách thích thú, đợi các trai đều , cô mới kéo Khương Nam Thư:
“Đi thôi, chúng cũng phòng tắm nữ thôi, chị với còn chọn cho em một bộ đồ bơi nữa, lát nữa em bơi ?"
Khương Nam Thư ngoan ngoãn theo cô, hừ một tiếng:
“Đừng quản em, chút nữa đưa bộ đồ bơi cho em xem, là em vứt đấy."
【Hì hì, chị đại đối với thật, bơi lội thì chắc chắn là , nếu thực hiện kế hoạch của đây...】
Trong mắt Khương Nhạc Y hiện lên vẻ nghi hoặc.
Kế hoạch?
Kế hoạch gì cơ.
tiếng lòng của Khương Nam Thư tiếp tục nữa, cô cũng tiện hỏi nhiều.
Vừa mới xoay , gặp Tô Nhiễm, Sở Mộc Hi và Trình Án cùng tới.
Trình Án đang chuyện với Sở Mộc Hi, Tô Nhiễm im lặng một bên, qua là thấy hòa nhập .
Làm mà hòa nhập chứ.
Trong nguyên tác, những hiểu lầm giữa nam nữ chính đa phần đều do bàn tay Sở Mộc Hi mà , còn nguyên chỉ thể đóng vai trò chất xúc tác cho tình cảm của nam nữ chính.
Mà nữ chính từ đầu đến cuối đều ưa Sở Mộc Hi.
Sở Mộc Hi thấy Khương Nhạc Y tiên liền mỉm chào hỏi:
“Nhạc Y."
Sau đó về phía Khương Nam Thư, nụ đổi:
“Nam Thư ."
Khương Nam Thư cũng híp mắt, trông cứ như chị em :
“Chị Sở."
Ánh mắt liếc về phía Trình Án, đầy vẻ mỉa mai:
“Sao chị ở cùng với cái thằng l-iếm cẩu thế, mất hết cả giá trị con .
Nhà họ Sở phận thế nào mà cái thằng họ Trình cũng xứng cùng."