“Hứa Hề hiện tại chẳng sợ hãi gì nữa .”
Khụ, dù thì trong nhóm của bọn họ, còn thái t.ử gia Lục gia chống lưng mà.
Ừm ừm, cảm giác an mười phần.
Khương mẫu đến mức nổi giận, càng thêm thích cô con gái của .
Vẫn là Khương Nhạc Y , bao giờ khiến bà lo lắng.
Cũng sẽ tìm mấy đứa bạn về bà tức ch-ết.
Bà nhận lấy tờ đơn đoạn tuyệt quan hệ, xé nát hai mảnh.
“Con quyền quyết định."
Bà bỏ một câu mập mờ như .
Sau đó về phía Khương Duẫn Xuyên, giọng chứa đầy sự tức giận:
“Duẫn Xuyên, về với ."
Khương Duẫn Xuyên mím môi, liếc ánh mắt của Hứa Hề và Nghiêm Nghệ Đan đang ném tới.
Cúi đầu, chậm rãi :
“Con xin , con ở bên cạnh Nam Nam."
“Chuyện đều là của Tống Dặc Thần, liên quan gì đến Nam Nam cả."
“Tốt !
Các con hợp sức cùng chọc tức !"
Trong lòng Khương mẫu chút hụt hẫng.
Đứa con trai từ nhỏ đến lớn đều lời đầu tiên chống mệnh lệnh của bà.
Bà về phía Khương Nam Thư.
Trong lòng căng tức phiền muộn.
Tại cứ thể lời một chút chứ.
Cứ để bà mang tiếng yêu con gái ruột để bại hoại danh tiếng của bà ?
Còn chuyện Tống gia dòm ngó tài sản của Khương gia gì đó, bà tin.
Hơn nữa chuyện cũng thể để chồng và con trai .
Bà xoay rời , gửi cho Khương Duẫn Xuyên một tin nhắn, bảo giữ bí mật.
Những bí mật đều bắt nguồn từ tiếng lòng của Khương Nam Thư, những khác trong nhà đều tin tưởng nghi ngờ gì.
Đó là bởi vì chạm đến lợi ích của họ, họ mới tin.
Còn đối với bà mà , Tống gia cũng là chỗ dựa để bà vững trong giới thượng lưu kinh thành.
C-ơ th-ể căng cứng của Hứa Hề thả lỏng.
Lần đầu tiên chuyện mặt một vị quý phu nhân như , cô chút căng thẳng.
thấy Khương Nam Thư bình an vô sự, cô liền mãn nguyện.
“Hi hi, may mà sáu chúng vẫn ở bên ."
Khương Nam Thư:
“..."
Lục Thanh Diễn:
“..."
Nghiêm Nghệ Đan cho Hứa Hề một ánh mắt “ thể dạy dỗ ", lắm, trong nhóm chính là thiếu kiểu ý thức tự giác cao như .
Dương Gia Thuật lắc đầu:
“Duẫn Xuyên, lúc nào đó hãy khuyên nhủ , thấy thành kiến của bà đối với em gái Nam Thư quá sâu sắc , gì nào tin tưởng con gái chứ?"
Khương Duẫn Xuyên khổ một tiếng:
“Vô ích thôi."
Mẹ của chính là kiểu thấy quan tài đổ lệ, để bà thấy chân tướng, bà sẽ tin .
Hơn nữa, từ việc bao giờ tiễn Khương Nhạc Y , còn để vị trí đại tiểu thư Khương gia cho Khương Nhạc Y là thể thấy .
Trong sâu thẳm trái tim Khương mẫu, cho dù là con gái ruột cũng bằng một khuê tú danh môn bà đích bồi dưỡng từ nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-cua-phao-hoi-that-thien-kim-quay-thanh-con-cung/chuong-315.html.]
Vừa khéo.
Điện thoại của Khương Nam Thư vang lên.
Cô mở xem, là một lạ.
Bắt máy chính là giọng lo lắng của Khương Nhạc Y:
“Nam Nam, em chứ?
Người đại diện của chị nhận cho chị một cái quảng cáo, chị đang phim, chị mới thấy tin nhắn trong nhóm."
Không thể phủ nhận.
Khương Nhạc Y lẽ thiện cảm với cô em gái cùng huyết thống .
trong lòng Khương mẫu, sự tồn tại của cô chính là cướp cuộc đời của khác.
Vốn dĩ chuyện thật giả thiên kim vỡ lở, Khương Nhạc Y vẫn là đại tiểu thư Khương gia duy nhất muôn vàn sủng ái.
Từ một ý nghĩa nào đó mà , cô quả thực chiếm đoạt cuộc đời của khác.
Cô giúp Khương Nhạc Y cũng đủ .
Tiếp theo dựa chính sự nỗ lực của cô thôi.
Những viên bảo thạch coi như bù trừ .
“Khương Nhạc Y, đừng tìm nữa, cũng đừng liên lạc với nữa, ghét cô."
Khương Nam Thư cúp điện thoại.
Chương 251 Hóa tình cảm của con thể đa dạng đến thế
Khương Nam Thư cúp điện thoại.
Khoảng thời gian gần hai tháng.
Cô bỗng cảm thấy, sống còn thực tế hơn hai mươi ba năm ở thế giới cũ.
Hóa , cô đến thế giới sắp hai tháng .
Cách thời gian cô định cho còn bốn tháng nữa.
Cô những bạn xung quanh, những do cô lựa chọn, còn cả yêu đang sa sầm mặt mày, vẻ đang sinh sự hờn dỗi .
Cô vốn tưởng rằng cuộc đời chỉ thể sở hữu nỗi đau vô tận, cho dù nơi ở an , cô cũng giống như kẻ trộm hạnh phúc, chỉ sợ sẽ vứt bỏ chút do dự.
Giống như Chu Ngôn Tự.
Cứu cô, mang đến cho cô vực thẳm đau khổ vô tận.
vết thương lòng cô dường như đang chữa lành, còn u ám như nữa.
Khương Nam Thư nhớ đến cô y tá nhỏ vì xem sách mà thút thít, đó là một tuần khi cô trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
Thời tiết lúc đó khá .
Cô y tá nhỏ đến kiểm tra phòng, ôm cuốn truyện cẩu huyết của trong phòng bệnh của cô mà xem.
Xem đến đoạn buồn bã, cô lau nước mắt nức nở:
“Hức hức, cô em gái đáng yêu quá, Nam Nam em gái , trong cả cái bệnh viện sẽ bảo kê , ngoại trừ việc ngoài, cũng thể ngang mà (hống hách)."
Lúc đó Khương Nam Thư những chiếc lá vàng rơi ngoài cửa sổ, gương mặt phản chiếu cửa kính, xanh xao g-ầy yếu.
Ánh mắt cô hề động đậy, miệng thốt lời từ chối:
“Không cần, cần ."
Cô cần ai cả.
Cứ một là nhất.
Cô thể tự bảo vệ .
“Thật vô tình!"
Cô y tá nhỏ nhịn mà lẩm bẩm.
Lát , cô bắt đầu lải nhải:
“Con mà, ai cũng thất tình lục d.ụ.c cả, chờ khỏi bệnh xuất viện , nhớ kết giao thêm nhiều bạn bè, đối xử với một chút, đó tìm một yêu ."
“Ngàn vạn đừng tìm yêu, sẽ đau đến ch-ết sống đấy, giống như nam nữ chính trong truyện , hức hức, tại cứ ngược đãi nữ chính chứ, họ phạm thiên điều gì ?
Đau lòng ch-ết mất."
Giọng của cô y tá nhỏ vẫn ngừng .