“ còn tin bất cứ lời nào bà nữa ."
【Nếu ngay từ đầu bà tin tưởng , giữa chúng cũng sẽ thành thế , bà là ruột của , khao khát tình yêu của nhà cơ chứ...
Thôi bỏ , chắc chắn bà vẫn thích Khương Nam Thư đây hơn là cái đứa bướng bỉnh như .】
Khương mẫu vốn dĩ sắp Khương Nam Thư cho cảm động, đột nhiên thấy câu cuối cùng của cô, mới bừng tỉnh, đúng ...
Người mặt còn là con gái bà nữa .
Hiện tại bà chỉ là đang lừa cô về nhà, để đạt mục đích ly hôn mà thôi.
Nước mắt rơi xuống, Khương mẫu trực tiếp quỳ xuống mặt Khương Nam Thư:
“Nam Nam, xin con, con về nhà với , thề sẽ đối xử với con, sẽ ép buộc con bất cứ chuyện gì nữa, sẽ oan uổng con nữa, nếu lừa con, thì cứ để ch-ết t.ử tế, ?"
Khương Doãn Xuyên vội vàng đỡ:
“Ôi trời, , gì ?
Chẳng là đang giảm thọ của Nam Nam ?"
“Con tránh , Nam Nam đồng ý về nhà với , sẽ dậy."
Khương mẫu đẩy Khương Doãn Xuyên .
Ánh mắt khẩn khoản Khương Nam Thư.
Vào khoảnh khắc bà quỳ xuống, Khương Nam Thư nghiêng né tránh.
Hồi lâu , cô mới đưa tay đỡ bà dậy.
“Đừng quỳ nữa, để gì?"
“Con tha thứ cho , sẽ dậy ."
Khương mẫu nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Nam Thư, sợ cô chạy mất.
【Bà bảo lấy cái gì để tin bà đây, chuyện nhà tổn thương, một là quá đủ , thật sự sợ hãi, cảm giác quá đau đớn.】
Ánh mắt Khương Doãn Xuyên lập tức nhuốm vẻ xót xa.
Thì Khương Nam Thư kháng cự họ như là vì sợ tổn thương ?
Khương mẫu ngơ ngác khuôn mặt Khương Nam Thư.
Từ đôi lông mày và đôi mắt của cô, thấp thoáng thể thấy vài phần hình bóng của bà thời trẻ.
Mắt bà một nữa ướt đẫm, đây bà từng kỹ khuôn mặt của Khương Nam Thư.
【Vậy thì sẽ tin bà thêm một nữa ...
cũng sự sủng ái vô điều kiện của nhà.】
Khương Nam Thư thở dài một tiếng:
“Đứng lên , con về nhà với bà."
Ánh mắt Khương mẫu lập tức trở nên vui mừng khôn xiết:
“Nam Nam, con tha thứ cho chứ?"
Khương Nam Thư chỉ mỉm :
“Hôm nay đúng lúc là thứ sáu, chúng về nhà thôi."
Khương Nam Thư hề nhắc đến hai chữ tha thứ, nhưng thái độ của Khương Nam Thư khiến Khương mẫu cảm thấy tha thứ.
Bà mượn lực dậy, vì quỳ quá nhanh nên đầu gối va xuống sàn, cần cũng chỗ đó chắc chắn bầm tím một mảng.
“Tốt , chúng về nhà, Doãn Xuyên, hôm nay con cũng về nhà , sẽ gọi tất cả các của con về, cả gia đình chúng cùng tụ họp một bữa thật vui vẻ."
Nghe thấy lời Khương mẫu , Khương Doãn Xuyên thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện Khương Nam Thư bỏ nhà cuối cùng cũng hạ màn.
Khóe môi mang theo nụ :
“Vâng, lát nữa con sẽ liên lạc với các về nhà."
“Mẹ, về ạ, bây giờ vẫn còn mấy tiếng nữa mới đến giờ tan học của bọn con."
“Vậy về nhà chuẩn đây."
Khương mẫu vội vã ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-cua-phao-hoi-that-thien-kim-quay-thanh-con-cung/chuong-352.html.]
Nhìn Khương Nam Thư vẫn đang tại chỗ, nụ môi bà dịu dàng:
“Nam Nam, hôm nay là ngày vui nhất trong thời gian qua, chúng đừng cãi nữa nhé."
Khương Nam Thư mỉm gật đầu:
“Vâng."
Khương mẫu lúc mới yên tâm rời .
Bà đưa Khương Nam Thư về , Khương phụ đừng hòng mà ly hôn với bà !
Sau khi khỏi cổng trường, khuôn mặt tươi của bà lập tức xụ xuống, trong lòng phấn chấn lên .
Ngồi lên xe, mới một đoạn ngắn, tài xế đột ngột phanh gấp, khuôn mặt hoảng hốt của bà đ-ập cửa xe.
Giọng khỏi tức giận:
“Xảy chuyện gì !"
“Phu nhân, phía chặn xe."
Giọng tài xế đầy khổ sở.
là gặp kẻ sống mà.
Nếu ông phanh kịp thời, bên lề đường chắc chắn một cái xác .
Khương mẫu về phía ở phía , lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t .
Sở Mộc Hi?
Bây giờ bà cứ thấy nhà họ Sở là thấy phiền lòng, bà quyết định tìm cơ hội rõ với Sở Hân, cắt đứt quan hệ với nhà bà !
Thế là bà lạnh mặt xuống xe, thấy Sở Mộc Hi bộ dạng nhếch nhác, tóc tai rối bù, nhịn quát tháo:
“Cô sống nữa ?"
Sở Mộc Hi ngơ ngác bà , đột nhiên bật nức nở:
“Mẹ!"
Chương 281 tìm thấy Nam Nam đây
Khương mẫu ngẩn cô , thấy cô định nhào tới nắm lấy , sợ đến mức mặt cắt còn giọt m-áu.
“Tránh , cô, cô là Sở Hân, bà ?"
Bà lùi một bước nhỏ, giữ cách với Sở Mộc Hi.
là đồ thần kinh, đường mà nhận bừa bãi, ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng là ai, huống chi Sở Mộc Hi hơn hai mươi tuổi , hai con nhà còn đáng ghét hơn .
Thấy Khương mẫu kháng cự, Sở Mộc Hi cuống lên, trực tiếp nắm lấy tay Khương mẫu:
“Mẹ, con là Nam Thư đây, con là Khương Nam Thư, tin con , con thật sự là Nam Thư mà, đứa đang ở trong c-ơ th-ể con hiện tại là giả đấy."
Dáng vẻ của Sở Mộc Hi quá mức điên cuồng.
Khương mẫu đẩy cô , vội vàng chui trong xe, vẫn hồn:
“Lái xe , nhanh lái xe , cắt đuôi cái con thần kinh ."
Tài xế lái xe vòng qua Sở Mộc Hi, lao v.út .
Khương mẫu lập tức gọi điện thoại cho Sở Hân, điện thoại thông, bà liền mắng xối xả:
“Có quản con gái hả, dám chặn xe giữa đường, suýt chút nữa là xảy án mạng , còn cứ bám riết lấy mà gọi , nó là con gái , nó ?"
Sở Hân đang ở trung tâm thương mại mua đồ lót gợi cảm, giả vờ cãi với chồng để đến nhà họ Khương ở vài ngày, xem nên chuyện gì .
Nhận điện thoại của Khương mẫu, bà còn kịp vui mừng thì bà mắng cho một trận, giọng điệu còn cực kỳ , trong lòng kịp cảm thấy khó chịu thì thấy chuyện về con gái .
Bà ngẩn :
“Cái gì?
Hi Hi tìm bà ?
Chuyện là thế nào?"
“ còn đang hỏi bà đây, nó thương ?
Không ở yên trong nhà mà dưỡng thương còn chạy ngoài nhận họ hàng bừa bãi gì."
Khương mẫu bây giờ giọng điệu gì đối với Sở Hân, chỉ cần nghĩ đến việc chồng ly hôn với bà , thể còn đợi bà ch-ết vội vàng rước Sở Hân cửa, bà tức ch-ết .