Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Pháo Hôi, Thật Thiên Kim Quậy Thành Con Cưng - Chương 460
Cập nhật lúc: 2026-03-03 14:17:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mỗi chữ Khương Nam Thư , chỉ cảm thấy sức lực của rút một phần.”
Nàng tưởng rằng... bác Khải sẽ là nhà quan hệ huyết thống nhưng thiết của nàng thế gian .
nàng quên mất .
Bác Khải... là quản gia của nhà họ Chu.
Bác Khải cũng đau khổ, bác đột nhiên giấu giếm thêm nữa.
Bóng lưng bác dường như càng thêm già nua, thở dài thật sâu:
“Nhị thiếu gia lúc nhỏ từng chịu kích thích, tinh thần của bình thường, năm mười tuổi chẩn đoán mắc bệnh cuồng bạo, là đại thiếu gia luôn ở bên cạnh ch-ữa tr-ị cho , chỉ theo bên cạnh đại thiếu gia, mới phát bệnh, mà cô là đại thiếu gia trân trọng... lúc cô đưa , tưởng rằng chỉ cần để phát tiết cơn giận trong lòng là ... ngờ, bước sai, chính là từng bước sai, tiểu thư, là của ."
Cầu xin một phiếu bầu ~
Khoảng cách lão Lục trở chính là trong mấy chương gần đây.
Chương 368 Sau Này Coi Như Không Quen Biết Các Người
Khương Nam Thư đột nhiên chút nôn.
Nàng thậm chí nên dùng biểu cảm gì để đối mặt với bác Khải.
Lúc nàng mới Chu Ngôn Tự mang về, ở bên cạnh nàng nhiều nhất ngoài Chu Ngôn Tự chính là bác Khải, bác là một hiền hậu, cuộc sống từ nhỏ đến lớn của nàng đều qua tay bác , chăm sóc nàng .
Bác Khải trong cuộc đời nàng chính là tồn tại tương tự như “ông nội".
Trong lòng nàng coi bác là nhà.
Từ bệnh viện tâm thần ngoài, việc đầu tiên nàng là trở về báo bình an, nàng sợ bác Khải lo lắng cho , để bác yên tâm.
giờ xem , nàng chút đa tình tự phụ .
Bác Khải thấy nàng im lặng, tiếp tục :
“Nhị thiếu gia lúc nhỏ thực sự đáng thương, cha ly hôn từ nhỏ, đại thiếu gia là con trưởng, cộng thêm sức khỏe , cho nên ở nhà họ Chu, nhị thiếu gia mới hai tuổi mang , liền mang theo gả cho một đại gia khác...
đại gia đó chút sở thích quái đản, thích trẻ nhỏ."
Bác Khải đến đây chút tiếp nữa.
Trong mắt nước mắt lấp lánh.
“Là thiếu gia mang về nhà lúc hành hạ đến mức thoi thóp, gia chủ nổi giận, tìm dùng cách tương tự đối xử với vị đại gia đó, vị đại gia đó hành hạ đến cuối cùng thì nhảy lầu tự sát, phu nhân thấy ánh mắt báo thù của gia chủ dời lên bà , bà liền cùng một nhân tình khác hỏa tốc di dân nước ngoài, từ đó về bao giờ nữa."
“Cho nên nhị thiếu gia còn nhỏ tuổi hành hạ đến mức chẩn đoán mắc bệnh cuồng bạo, hành vi của bạo lực, tính phá hoại, tính khí tệ, ngoài thiếu gia , ai cũng chạm , nhẹ thì đ-ánh trầy da, nặng thì tàn tật gãy xương, đó gia chủ liền giao nhị thiếu gia cho đại thiếu gia chăm sóc, nhị thiếu gia đều ngoan ngoãn , lúc đại thiếu gia mười tám tuổi, đột phát ý tưởng núi sâu xem tuyết, đó liền gặp cô đang phạt, cứu cô một mạng."
“Lại qua bốn năm, sự nghiệp của đại thiếu gia phát triển về phía kinh thành , đó một chuyến đến ngọn núi tuyết , mang cô về, để chăm sóc cô, trọng tâm của đều phát triển ở kinh thành, ít khi về Cảng Thành nữa, lẽ là lúc , nhị thiếu gia vốn luôn ỷ , sinh oán hận đối với đại thiếu gia chăng."
Khương Nam Thư trực tiếp tiếng.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của bác Khải, nàng đến mức gập cả , ôm bụng .
Cười đến mức nước mắt rơi lã chã, nàng đưa ngón trỏ khẽ lau giọt lệ nơi khóe mắt.
Cái gì là thật, cái gì là giả.
Chu Ngôn Tự, cũng thật bận rộn đấy.
Anh bận cứu , chôn giấu mầm mống họa hại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-cua-phao-hoi-that-thien-kim-quay-thanh-con-cung/chuong-460.html.]
Cái gì gọi là lời dặn dò khi ch-ết?
Có nàng thể hiểu thành, rõ ràng sẽ Chu Ngôn Bách hại ch-ết, nhưng vẫn thuận theo ý mà ch-ết trong trận hỏa hoạn đó?
Đáng thương cho nàng lóc cầu xin đừng , đừng .
Xông biển lửa đó tìm kiếm th-i th-ể của , lưng nàng bây giờ vẫn còn vết bỏng do lửa gây , hình thành một vết sẹo thể xóa nhòa, đau.
tất cả những chuyện đều , chỉ nàng là .
Nàng còn chạy về báo thù cho nữa chứ.
Nàng thèm cái quyền thừa kế đó , nàng chỉ là đòi công bằng cho .
Còn yêu cầu nàng một .
Trong môi trường như thế , nàng phát điên là vạn hạnh lắm .
Sao còn mặt mũi đến yêu cầu nàng một chứ.
Chu Ngôn Bách đáng thương thì nàng tha thứ cho ?
Kẻ bạo hành một phận thê t.h.ả.m thì nhận sự đồng tình của tất cả ?
Khương Nam Thư đủ , thẳng lưng dậy:
“ đúng đúng, hai vị thiếu gia nhà họ Chu là t.h.ả.m nhất thiên hạ, chúng những đều là vật nền, là trò , đây kính trọng Chu Ngôn Tự, bởi vì cứu , lẽ nên cảm ơn cả đời, cũng cảm ơn thể suy nghĩ cho nửa đời của , giao cho nhiều tiền như , nhưng từng nghĩ qua , một đứa bé mới mười lăm tuổi như , thể giữ một khối tài sản khổng lồ như đến từ ' lạ' ?
Bây giờ đang nghi ngờ động cơ của , rốt cuộc là giúp , là dùng để kích thích thù hận của Chu Ngôn Bách, trở thành công cụ rèn luyện sự trưởng thành của ?"
Bác Khải kinh hãi:
“Sao cô thể nghĩ về đại thiếu gia như , đối xử với cô thế nào tự cô hẳn là rõ ràng, sẽ hại cô , thừa kế cũng luôn là cô, ngay cả em trai ruột cũng cho."
Khương Nam Thư khẽ thở một :
“ , đối xử với , , bác đối xử với cũng , nhưng rốt cuộc mang họ Chu, dòng m-áu chảy trong xương tủy của nhà họ Chu, so với , Chu Ngôn Bách danh chính ngôn thuận hơn nhiều, bác Khải, con ai cũng ích kỷ, đều hiểu."
Bác Khải mấp máy môi, dáng bác còng xuống:
“Được tha thứ cho thì hãy tha thứ , đừng tiếp tục tranh giành nữa, tiểu thư, chuyện đối với cô mà , bất kỳ lợi ích nào, thậm chí còn khiến bản rơi nguy hiểm, công ty cô đang kinh doanh hiện tại kiếm tiền , cái quyền thừa kế đó... cứ nhường cho nhị thiếu gia ."
Khương Nam Thư bác Khải :
“Quyền thừa kế thể cần."
Bác Khải còn kịp thở phào nhẹ nhõm, liền Khương Nam Thư tiếp tục :
“ cũng xứng."
Khương Nam Thư định gì thêm với bác Khải nữa.
Nói về nỗi đau từng trải qua của nàng ư?
Đó chỉ là kẻ yếu đem vết sẹo phơi bày mặt kẻ thù, nàng sẽ nhận sự đồng tình, thậm chí còn biến thành sự chế giễu.
Chu Ngôn Bách thể đây, chỉ thể là bác Khải mở cửa cho .
Tiếp theo là tằm ăn rỗi công ty nàng vất vả kinh doanh ?