"Làm cái gì! Làm cái gì hả! Tiểu sư , giá trị của lục sư đây mà bằng một quẻ bói đó ? Huynh ở bên cạnh , bao nhiêu quẻ bấy nhiêu quẻ!" Ninh Minh Thành gào lớn.
"Chỉ với chút bản lĩnh bôi tro trát trấu của , lúc chẳng qua mới hé lộ chút thiên cơ hộc m.á.u , còn bói sai quẻ suýt nữa hại c.h.ế.t vị nhỏ nào đó, ai thèm bói quẻ chứ?"
Nghe thấy lời , đừng là Diệp Linh Lung, ngay cả những khác chuyện của Ninh Minh Thành đều trợn tròn mắt.
Đây mới thực sự là cao thủ nha!
So sánh như , lục sư cũng quá kém cỏi !
Ninh Minh Thành cũng lão già , thế là sang đe dọa Diệp Linh Lung.
"Tiểu sư , đ.á.n.h ! Muội đừng qua đây!"
Diệp Linh Lung gật đầu cái rụp.
"Đa tạ lục sư nhắc nhở, quả thật đ.á.n.h ."
Tim Ninh Minh Thành thắt , cảm thấy điềm chẳng lành.
Quả nhiên, Diệp Linh Lung đầu Ngu Hồng Lạn.
"Đại sư tỷ, tỷ thể giúp đ.á.n.h ? Muội cái quẻ bói ."
!!!
Đánh là gọi đại sư tỷ? Còn thể như ?
Chỉ thấy Ngu Hồng Lạn gật đầu một cái, đó nhanh ch.óng vung một chưởng tóm về phía Ninh Minh Thành.
"Đại sư tỷ, đừng mà! Muội là tiểu sư của tỷ, chẳng lẽ là lục sư của tỷ ?"
"Ừm, thì đừng nữa."
Sau khi Ngu Hồng Lạn tóm Ninh Minh Thành, Diệp Linh Lung vội vàng xông lên dán "bạch bạch" hai tấm bùa chú, đợi ngoan ngoãn liền ném về phía đạo nhân Huyền Môn.
"Đạo trưởng, đỡ lấy ."
Chương 983 Duy t.ử phương sinh
Ninh Minh Thành Diệp Linh Lung ném cho đạo nhân Huyền Môn như ném một bao tải.
Vị đạo nhân Huyền Môn nhận lấy xong liền trực tiếp vác lên vai như vác bao tải mang .
Động tác thô lỗ khó coi, chẳng chừa chút mặt mũi nào.
Sau khi lão hì hì nhận lấy Ninh Minh Thành, chút do dự vác lưng thẳng, ngay cả lúc vẫy tay cũng thèm ngoảnh đầu .
"Đạo trưởng, ngài còn nợ con một quẻ đấy." Diệp Linh Lung từ xa hỏi vớt theo.
"Cái con bé , tuổi còn nhỏ mà tâm nhãn kỳ nhiều còn so đo tính toán."
Đạo nhân Huyền Môn mắng Diệp Linh Lung hai câu, nhưng vẫn ngoảnh đầu mà tiếp.
"Nhật lạc tây sơn, mộ sắc thiên giáng, duy t.ử phương sinh." (Mặt trời lặn núi tây, bóng chiều tà buông xuống, chỉ c.h.ế.t mới sống).
Nói xong, đạo nhân Huyền Môn dừng nữa, nhanh ch.óng nhảy vọt lên cao, trong nháy mắt bay xa mất hút.
Lão , tất cả ánh mắt của bảy đại tông môn trở về với những còn .
Có lẽ là rút kinh nghiệm từ những , Thiên Định tông chủ thèm hỏi han gì nữa, sợ kẻ nào đó nhảy phá đám, thế là lão trực tiếp giơ tay lên nhanh ch.óng phất xuống.
"Bắt hết bọn chúng cho !"
"Khoan !"
Diệp Linh Lung hét lớn một tiếng, đám t.ử bảy đại tông môn đang chuẩn xông thật sự khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-phan-phai-dien-phe-chi-co-su-muoi-la-tau-hai/chuong-1183.html.]
Cú khựng các tông chủ bảy đại tông môn đều sững sờ.
Bọn họ lượt t.ử truyền nhà , mắt trợn tròn xoe, vẻ mặt đầy nghi hoặc và hiểu nổi.
Nàng là tông chủ là tông chủ? Nàng bảo khoan mà các ngươi thật sự dừng ? Làm cái quái gì thế! Cố ý !
"Tông chủ, nàng ..."
"Nàng cái gì mà nàng ? Còn lôi thôi gì nữa? Lập tức! Ngay tức khắc! Bắt lấy cho !"
Thiên Định tông chủ gầm lên lớn nhất, Kỷ Hạo Không là t.ử truyền của lão, mà lúc then chốt chậm chạp như sên, phản ứng chậm mất nửa nhịp, đầu óc chứa cái gì thế ?
Dù chỉ , nhưng biểu hiện thật sự khiến thất vọng!
May mà tiếng gầm , tất cả t.ử đều dám do dự thêm chút nào nữa, bọn họ nhanh ch.óng tuốt kiếm, lao về phía sáu còn gò đất nhỏ giữa đống đổ nát của Vô Ưu Thụ.
Tuy nhiên lúc , khóe môi Diệp Linh Lung nhếch lên, lộ một nụ mỉm.
"Ta diễn một màn ảo thuật cho các xem nhé."
Dứt lời, ngón tay nàng nhanh ch.óng vẽ một phù văn phức tạp giữa trung, đó phù văn lóe lên, nàng dùng linh lực kích hoạt biến mất mắt .
Ngay đó, một cảnh tượng kinh ngạc xuất hiện!
Ngay khoảnh khắc phù văn của nàng kích hoạt, ba bên cạnh nàng biến mất trong nháy mắt!
Sự đổi như khiến những t.ử đang lao tới một nữa khựng , lượt đầu xin chỉ thị của tông chủ nhà .
Dù tại bọn họ thích khựng như thế, cứ như là nội gián , nhưng bảy vị tông chủ hiện giờ rõ ràng rảnh để suy nghĩ chuyện đó.
Bởi vì ba biến mất chính là ba còn của Thanh Huyền Tông ngoại trừ Diệp Linh Lung!
Điều khiến tim Thiên Định tông chủ chấn động nhất chính là trong đó còn bao gồm cả Ngu Hồng Lạn!
Ánh mắt lão xoay chuyển, ngay lập tức đổ dồn thủ phạm Diệp Linh Lung, đó nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Ngươi gì? Đưa bọn họ ?"
Diệp Linh Lung xòe hai tay , tùy ý.
"Diễn ảo thuật mà, đưa bọn họ ... các đoán xem."
Nơi kết thúc của những dãy núi trập trùng, ranh giới của dãy núi Vô Ưu, đạo nhân Huyền Môn đang vác Ninh Minh Thành cuồng phi bỗng nhiên dừng .
Lão thò tay chộp hông Ninh Minh Thành một cái, lôi một vật hung hăng ném .
Cú ném xuất hiện một chiếc phi chu lơ lửng giữa trung phía ngoài ranh giới Vô Ưu Sơn.
Ninh Minh Thành khi thấy chiếc phi chu thì cả sững sờ.
Đó là... phi chu của đại sư tỷ!
Huynh nhớ lúc nãy đại sư tỷ bảo tiểu sư đưa chạy trốn, giao phi chu cho tiểu sư mà.
Sao phi chu ở , còn mang tới ranh giới dãy núi Vô Ưu thế ?
Đợi ! Huynh nhớ !
Lúc khi về những trải nghiệm trong quá khứ, tiểu sư qua, nửa năm trời cứ cách ba ngày tới Ma Quang Môn khiêu chiến lính gác.
Để chỉ khiêu chiến mà g.i.ế.c, đặc biệt bố trí trận pháp truyền tống định điểm phi chu của đại sư tỷ, đảm bảo thể tùy thời dịch chuyển tức thời về!
Cho nên chiếc phi chu mà tiểu sư nhét , sư phụ mang ngoài , chính là con đường sống của bọn họ!
Mắt Ninh Minh Thành sáng lên, vô cùng kích động.