Cả Nhà Phản Phái Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Là Tấu Hài - Chương 1209
Cập nhật lúc: 2026-01-29 08:06:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lẩn trốn là kế lâu dài, đành nghĩ cách để từ từ tung tin tức là nam yêu.”
“Xì... đó từ bỏ ?”
“Không , tin, cứ thế mà tìm . Lúc đó đang trốn trong một căn nhà hư hỏng, khắp nơi đều là tường đổ vách nát, ngay tại cái nơi lạnh lẽo bẩn thỉu đó, lột sạch .”
!!!
Lại còn chuyện như !
Cái cũng quá kích thích !
“Sau đó thì ?”
“Nàng nhỏ tiếng thôi!”
Bích Liên căng thẳng túm túm ống tay áo của Diệp Linh Lung, đầu Đại Bàng yêu đầu trắng một cái, cũng may đang dặn dò cấp chuyện gì đó, để ý bên .
“Sau đó xác nhận thật sự là nam yêu xong, một chưởng chấn nát căn nhà hư hỏng , tức giận đùng đùng bỏ .”
Nghe thấy kết quả , Diệp Linh Lung lộ một vẻ mặt thất vọng cùng cực.
......
Bích Liên thấy nàng như , tức đến mức đ.ấ.m tường.
“Sau đó nữa thì ?”
“Sau đó nữa thì rời khỏi Đệ Nhất U , thế là lão đại yêu đổi chủ.”
Diệp Linh Lung xong chân mày cau .
“Không đúng nha, ngươi đang lừa ?”
“Thiên địa chứng giám, !”
“Nếu thực sự là như , ngươi gặp đáng lẽ trốn mới đúng, chủ động tiến lên nhận mặt?”
Bích Liên mặt biến sắc, đó lộ vẻ mặt quẫn bách vì vạch trần.
“Hắn khi để một bức thư, trách , nếu duyên gặp , bảo đừng trốn tránh .”
Diệp Linh Lung khỏi kinh hãi: “Hắn như cũng quá yêu chứ gì?”
“Nói bậy bạ gì đó, chính là tính tình như , thích sát lục, tính cách khoáng đạt.”
“Chậc, một tính cách khoáng đạt thích sát lục, g.i.ế.c c.h.ế.t lão đại tiền nhiệm của ngươi, quét ngang thành Lạc Hoa, thống trị nửa con phố. Bích Liên, lừa thì , chứ ngươi đừng tự lừa chính nhé.”
“Nàng... nàng đừng bậy, với chẳng gì cả!”
Bích Liên xong, phía liền truyền đến giọng của Đại Bàng yêu đầu trắng: “Cô nương bên cửa sổ lâu như , là món đồ gì yêu thích ? Nàng nếu món đồ yêu thích, sẽ gọi mua giúp nàng.”
Phía truyền đến giọng của Đại Bàng yêu đầu trắng, Diệp Linh Lung thu hồi tầm mắt .
Nàng là định lúc nào thời gian sẽ dạo thật kỹ con phố náo nhiệt , nhưng từng nghĩ đến việc cái gì cũng xin Đại Bàng yêu đầu trắng, dù đó là nhân mạch của Bích Liên, nhân mạch của nàng.
Càng huống hồ cái nhân mạch còn trong sáng nữa.
Hắn bây giờ đột nhiên chuyện với nàng, đại khái là vì Bích Liên và bên cửa sổ xì xào quá lâu .
“Không gì yêu thích cả, chỉ là tò mò chút thôi.”
Diệp Linh Lung từ bên cửa sổ trở chỗ .
Nàng xuống Đại Bàng yêu đầu trắng liền : “Cô nương nàng sinh xinh như , còn thỉnh giáo phương danh của cô nương?”
“Diệp Linh Lung.”
“Người cũng như tên, thật sự là êm tai cực kỳ. Liên nhi thích nhất là tướng mạo xinh , chắc hẳn Liên nhi thích nàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-phan-phai-dien-phe-chi-co-su-muoi-la-tau-hai/chuong-1209.html.]
Trước đó Diệp Linh Lung liền nhận thấy ánh mắt của kỳ kỳ quái quái, bây giờ lời càng là âm dương quái khí, cuống .
Hắn tình cũ dứt, trong lòng cuống quýt !
Diệp Linh Lung còn kịp chuyện, Bích Liên bên cửa sổ nhanh ch.óng trở chỗ .
“Đại ca, đừng bậy, Diệp tổ... cô nương nàng là hoa chủ đấy!” Nói xong, liếc mắt sang Dạ Thanh Huyền.
Diệp Linh Lung xong, đang định phản bác, lúc Hắc Long cũng theo phụ họa : “ , đừng loạn điểm uyên ương phổ, nàng là nữ chủ nhân nhà .”
Nói xong ánh mắt cũng liếc sang Dạ Thanh Huyền, ám chỉ thể rõ ràng hơn.
Đại Bàng yêu đầu trắng xong, nụ mặt liền giãn .
“Thật xin , Diệp cô nương đừng tức giận, là mắt, bậy bạ, tự phạt ba ly!”
Đêm nay một chương , nợ nhiều, sẽ bù o(╥﹏╥)o
Chương 1005 Ba đàn ông một vở kịch
Diệp Linh Lung còn giãy giụa giải thích thêm một chút, Đại Bàng yêu đầu trắng thể chờ đợi mà bắt đầu tự phạt ba ly của .
Lúc , Dạ Thanh Huyền túm túm ống tay áo của Diệp Linh Lung, thấp giọng ghé tai nàng.
“Nàng là một cô nương gia ngoài, một phận hộ sẽ an hơn một chút. Nếu nàng thực sự nhận phận phu nhân của , nàng là cân nhắc một chút hai cái phận ?”
Nghe Diệp Linh Lung cả rùng một cái, dám nghĩ dám nghĩ.
“Vậy thì vẫn là như bây giờ thì hơn.”
Diệp Linh Lung đang định thở dài một tiếng, bỗng nhiên nhận gì đó đúng.
Đợi , ai ngoài nhất định một cái phận phu nhân gì đó? Sao nàng cứ nhất định ghép đôi với ai chứ?
Nàng đang định đầu để lý luận với Dạ Thanh Huyền thì thấy trong lòng bàn tay ống tay áo của xuất hiện một khối cầu linh khí tròn lớn, đó lặng lẽ nhét trong lòng bàn tay của Diệp Linh Lung.
“Món quà tặng cho phu nhân.”
Bấy giờ, Diệp Linh Lung còn đang cảm nhận sự thoải mái và ôn nhuận của khối cầu linh khí trong tay, nàng để ý quá nhiều Dạ Thanh Huyền cái gì liền ậm ừ đáp một tiếng.
Diệp Linh Lung càng sờ khối cầu linh khí càng là yêu thích, dù nơi khắp nơi đều là sát khí, cảm giác mang cho cơ thể con hề dễ chịu, nhân tộc tu linh, quả nhiên vẫn là linh khí phù hợp với nàng nhất.
Trong thời gian nàng sờ khối cầu linh khí đến xuất thần , Đại Bàng yêu đầu trắng và Hắc Long cùng với Bích Liên đối diện ba bọn họ uống ừng ực.
Mà bên của chiếc bàn, Diệp Linh Lung và Dạ Thanh Huyền hai đang lặng lẽ ăn linh thực, yên tĩnh đến mức giống như đang ở hai thế giới khác hẳn với ba .
Diệp Linh Lung ăn , lúc mới cuối cùng ba bọn họ mà tụ một chỗ.
Đại Bàng yêu đầu trắng trong lòng nhớ thương Bích Liên, nhưng cả hai đều là nam yêu, vượt qua cửa ải của chính , cũng sợ Bích Liên chấp nhận, cho nên dám quá mức vượt quá giới hạn.
Để khung cảnh ngượng ngùng, cũng là để che giấu chút tâm tư nhỏ mọn của , cố ý kéo Hắc Long cuộc.
Mà Bích Liên ở phía bên khi đối mặt với Đại Bàng yêu đầu trắng thì chột thận trọng, chỉ sợ tên Đại Bàng yêu đầu trắng đang ấp ủ chuyện lớn gì đó, để báo thù chuyện năm xưa lừa dối tình cảm.
Vì sự an của chính , cũng vì đơn độc đối mặt với Đại Bàng yêu đầu trắng, cũng là một mực lôi kéo Hắc Long cùng uống.
Lúc , con thỏ yêu Bích Liên dường như cảm thấy chút say, dựa Hắc Long, đôi mắt quyến rũ chằm chằm , giọng nũng nịu : “Huynh đài, chúng uống thêm ly nữa nhé?”
Hắc Long đến mức nổi da gà cả , nhưng ngại vì chủ nhân ở đây, chỉ đành cứng nhắc nâng ly rượu lên.
Ba bọn họ, mỗi một tâm tư, cứ thế mà tạo nên một vở kịch vô cùng hài hước.
Diệp Linh Lung nhịn đến mức nội thương, nàng lặng lẽ bóc một hạt linh quả đưa tới bên môi Dạ Thanh Huyền.
Dạ Thanh Huyền ngẩn , đó khẽ há miệng đón lấy hạt linh quả , ánh mắt nhu hòa nàng.
Khung cảnh , nếu từ bên ngoài , thực sự giống như một đôi phu thê tình thâm ý trọng đang cùng thưởng thức bữa tối giữa chốn Cửu U đầy rẫy hiểm nguy .
Diệp Linh Lung những suy nghĩ của những xung quanh, nàng chỉ cảm thấy linh khí từ khối cầu thật sự quá sảng khoái, khiến nàng cảm thấy tràn đầy sức sống.
Bữa tiệc cứ thế tiếp diễn trong sự náo nhiệt của ba đàn ông và sự yên tĩnh đầy ý tứ của đôi trẻ, báo hiệu một hành trình mới đầy thú vị tại Đệ Nhị U.