“Huynh mua năm mươi tờ ?” Đinh Trì Nhạc cũng vội vàng móc linh thạch: “Vậy mua bảy mươi tờ!”
Lúc ngay cả Cung Lâm Vũ cũng do dự.
“Phù chỉ của còn đủ ? Nếu đủ, một trăm tờ.”
“Đủ, hàng dự trữ của dồi dào.”
Thấy ba bọn họ điên cuồng mua như cần tiền, ba còn yên nữa.
“Không chứ? Các mua nhiều như gì? Chuyến cũng dùng hết mà!” Đệ t.ử của Cổ Tùng Bách là Tiền T.ử Duệ nghi hoặc hỏi.
Ba Cung Lâm Vũ , vô cùng xảo trá, nhưng lấy một trả lời .
Người từng dùng qua phù chỉ của Diệp Linh Lung đều chất lượng đó , một trăm linh thạch đúng thực là bán rẻ như cho.
Lúc mua, còn chẳng lẽ trong môn phái tốn linh thạch mua ?
Cùng mức giá đó mua nổi loại phù chỉ chất lượng , phù chỉ cùng chất lượng tuyệt đối chỉ giá một trăm linh thạch, hơn nữa còn tiêu hao tích phân nữa!
Bọn họ dù dùng hết, đầu bán cũng thể kiếm một khoản nhỏ a!
“Không , các như là quá đáng đấy nhé! Ta quan tâm, cũng mua, mua ba mươi tờ!” Tiền T.ử Duệ .
Hai vị trưởng lão Cổ Tùng Bách và Ngô Thế Tân , bọn họ thực sự tò mò chất lượng thể đến mức nào, nhưng hạ xuống để mua .
Đệ t.ử đều mua nhiều như , bọn họ mua hai tờ thì thể thống gì, mà mua nhiều quá nếu dùng , bọn họ cũng thấy đáng.
Dù bọn họ cũng là tu vi Luyện Hư hậu kỳ, phù chỉ do Hóa Thần sơ kỳ Phù sư e rằng tác dụng lên bọn họ là cực kỳ nhỏ nhoi.
Thôi , mua thì mua, mua nhất định lời, nhưng mua chắc chắn sẽ lỗ!
Thế là, trong bảy bốn mua phù, mua xong phù chỉ, liền bước khu vực Ma khí khống chế.
Vừa bước , tất cả đều Ma khí bao bọc lấy, một luồng cảm giác mấy dễ chịu từ chân xông thẳng lên , nhanh ch.óng lan tỏa khắp .
Càng trong Ma khí càng nồng nặc, phạm vi tầm càng thấp, thấp đến mức ngay cả bên cạnh cũng gần như rõ nữa.
“Đều còn đó chứ?”
Đi ở phía nhất, Ngô Thế Tân truyền tới một câu hỏi thăm.
Người phía lượt đưa phản hồi, biểu thị đều vẫn đang theo sát, ai lạc.
Thế là tiếp tục cảnh giác trong, cũng khác mấy so với những gì Ngô Thế Tân thăm dò đó, khu vực vùng rìa quả thực giống như đang hư trương thanh thế, thoạt nguy hiểm gì, chỉ là Ma khí nồng nặc hơn một chút, che khuất tầm mắt khiến rõ.
Đi một đoạn ngắn, tầm càng thấp hơn, thế là Ngô Thế Tân một nữa đưa câu hỏi.
“Đều còn đó chứ?”
Người phía một nữa lượt phản hồi, biểu thị vẫn còn đó.
giống ở chỗ, phản hồi dư một .
Lúc đầu vẫn phản ứng kịp, đợi đến khi phát hiện hình như lượng đúng, lông tơ của tất cả liền đồng loạt tự chủ mà dựng cả lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-phan-phai-dien-phe-chi-co-su-muoi-la-tau-hai/chuong-708.html.]
“Sao hình như dư một ? Là ai?”
“Không , , cảm giác giọng của mỗi đều thể tương ứng, nhưng lượng hình như đúng là dư một !”
“Cẩn thận một chút, các thể thấy ? Nhìn xung quanh xem thứ gì kỳ quái dư !”
“Không thấy, vốn dĩ bí cảnh màn đêm bao phủ, ánh sáng đủ, đám Ma khí nồng nặc tản căn bản thấy những khác ở , phía phía đều chạm thấy !”
Lúc tiếng của trở nên nhiều hơn, bầu khí căng thẳng lập tức lan tỏa trong đội ngũ.
Ngô Thế Tân hắng giọng một cái, quát một tiếng im lặng.
“Báo danh nữa, mỗi báo tên của , , Ngô Thế Tân.”
Sau khi ông hô xong, đáp ông là sự im lặng kéo dài.
Không trả lời, thế mà lấy một trả lời!
Toàn Ngô Thế Tân chấn động, ông đột ngột đầu , nhanh ch.óng xông về phía một đoạn, phát hiện phía ông từ lúc nào còn một bóng !
“Người ? Các đều ở ? Có ai thấy ?”
Vẫn ai trả lời!
Ngô Thế Tân nhíu mày, sắc mặt trầm xuống, đó lạnh một tiếng.
“Dùng mấy cái thủ đoạn lén lút của con nít , xem lũ ma đầu tới giới Tu Tiên cũng chỉ thôi!”
Xác định phía , khi phân tán khỏi bọn họ, Ngô Thế Tân còn bất kỳ e dè nào nữa, ông rút thanh trường kiếm trong tay, trực tiếp xông thẳng sâu bên trong.
“Nếu các ngươi thích chơi như , sẽ chơi với các ngươi tới cùng!”
Chơi mấy cái trò quỷ quyệt ông đối thủ, nghiên cứu phá giải cũng tốn thời gian, thì chẳng thà trực tiếp xông thẳng tới cuối, quét sạch lũ ma vật trốn bên trong, bọn chúng c.h.ế.t thì mấy thứ liền đ.á.n.h mà tự tan thôi!
Hơn nữa, ông gặp tình huống như , những khác chắc chắn cũng sẽ gặp , ông tin rằng Cổ Tùng Bách cũng sẽ lựa chọn giống như , đợi đến khi bọn họ đều xông tới sâu bên trong chiến đấu, gặp cũng khó.
Thế là, ông liền chút cố kỵ mà xông sâu bên trong.
Trong làn Ma khí, Diệp Linh Lung vẫn đang hiếu kỳ nghiên cứu.
Nàng sớm phát hiện điểm đúng, ngay từ lúc vẫn còn thể thấy tiếng đúng .
Mặc dù lúc nàng thể thấy báo , nhưng rõ ràng khi đó bọn họ phân tán .
Bởi vì khi nàng thấy giọng của , từ giọng phán đoán cách của mỗi với nàng hình như đều giống , nhưng điều đó là thể, nàng ở vị trí trung hậu của đội ngũ, giọng của Ngô Thế Tân hẳn là cách nàng xa nhất, nhưng qua vẻ xấp xỉ cách với Viên Hồng Cát ở phía nàng một vị trí.
Lúc đó nàng trúng chiêu .
Hiện tại bộ con và âm thanh đều biến mất, bọn họ giống như ngăn cách trong các khu vực riêng biệt, thể gặp nữa, kẻ thể điều tám chín phần mười chính là Huyễn Cảnh pháp trận, trận pháp ẩn giấu bên làn Ma khí nồng nặc.
Diệp Linh Lung từ trong nhẫn mò một bộ phù chỉ, lượt dán lên một lượt, phù tăng tốc còn trực tiếp dán tới ba tờ.
Dán xong, nàng mũi chân điểm một cái liền trực tiếp xông thẳng sâu trong làn Ma khí, nàng xem thử xem, trận pháp huyễn cảnh khi phân tán , định thế nào để lượt tàn sát.