Nghe thấy lời , của Vô Ngân Uyên lượt dậy, cáo từ của Ma Quang môn rời .
Ma Quang môn chủ thấy bọn họ sắp , kích động đích dẫn theo một đám trưởng lão tiễn đến tận đại môn của Ma Quang môn.
Hơn nữa khi còn thực sự đem những thứ hứa裝 trong một chiếc nhẫn giao tay Diệp Linh Lung.
Nhận lấy chiếc nhẫn do Ma Quang môn chủ đưa tới, Diệp Linh Lung nội tâm cảm động thu nhận, đồng thời từ trong nhẫn lấy một bức thư đưa cho .
“Cảm ơn môn chủ chiêu đãi, yêu cầu nào khác, bức thư xin ngài giúp chuyển giao, cảm ơn.”
“Diệp cô nương khách sáo quá, đừng là một bức thư, dẫu là một trăm bức, một vạn bức ngài bảo chúng đưa, chúng cũng nghĩa bất dung từ! Hơn nữa, nếu chỗ nào dùng đến Ma Quang môn ngài cứ việc lên tiếng, trong khả năng cho phép chúng tuyệt đối hai lời!”
“Đa tạ môn chủ, hữu duyên tái kiến, cáo từ.”
“Cáo từ!”
Diệp Linh Lung xong, Ngu Hồng Lan liền mang phi chu , phi chu xuất hiện, tất cả của Vô Ngân Uyên cùng bay lên.
Lúc , Diệp Linh Lung đầu Dạ Thanh Huyền một cái, chỉ thấy đưa tay mặt nàng, dùng cái giọng thản nhiên như là điều hiển nhiên, chẳng lấy một chút bất lực hổ thẹn tự ti nào với nàng.
“Ta thực sự bay.”
Diệp Linh Lung buồn nắm lấy tay , kéo cùng lên phi chu.
Bọn Ngu Hồng Lan lên nhất đều thấy cảnh , mặt Ngu Hồng Lan lập tức tức đến mức phồng cả lên.
Chuyện gì thế ? Lên phi chu mà còn nắm tay nhỏ, cái mà vấn đề? Cái thực sự là bạn bè bình thường?!
Nàng định hỏi thì thấy Diệp Linh Lung đem chiếc nhẫn trong tay thung thảy trong lòng bàn tay một cái.
“Đi thôi, chúng trong đếm tiền, xem xem ngươi trong lòng môn chủ đáng giá bao nhiêu trọng lượng.”
“Vạn nhất đáng tiền, ngươi sẽ đuổi ?”
“Sẽ.”
Chỉ thấy Dạ Thanh Huyền thở dài một .
“Được thôi, đuổi , Ma Quang môn , thì xem chính . Gieo nhân nào gặt quả nấy, nếu thực sự thì đó cũng là do tự tìm lấy.”
Diệp Linh Lung Dạ Thanh Huyền cho phì .
“Nè, dẫn ngươi đếm cùng, ngươi tự tận mắt chứng kiến, đến lúc đó đừng oán lừa ngươi nha.”
“Được thôi.”
Diệp Linh Lung xong, dẫn Dạ Thanh Huyền trong khoang thuyền đếm tiền .
Lúc Ngu Hồng Lan bóng lưng của bọn họ, ngây hỏi: “Lời bọn họ là nghiêm túc hả?”
“Ta cũng hỏi đây, nếu là đùa thì Dạ Thanh Huyền suốt cả quá trình hề ? Hắn dường như thực sự lo lắng tiền đưa đủ sẽ bỏ .” Nhan Cảnh Nghi thở dài.
“Vậy tiểu sư thực là nhắm trúng chút gia sản đó của ?”
“Nói chừng đúng thật là .”
Trên phi chu, Diệp Linh Lung và Dạ Thanh Huyền đang vui vẻ đếm tiền.
Đừng chi, Ma Quang môn chủ sợ nàng trả hàng nên thực sự là bỏ vốn lớn .
Riêng linh thạch đưa một triệu viên, linh quả kể xiết, ít nhất cũng một vạn quả, trong đó chủng loại còn giống , loại thường , loại quý hiếm cũng .
Đưa nhiều nhất là linh d.ư.ợ.c, từ bồi bổ cơ thể cho tới tu linh lực cho tới cứu mạng lúc lâm chung đều thực sự đầy đủ, cứ như sợ nàng chữa khỏi Dạ Thanh Huyền sẽ gửi trả về Ma Quang môn để chữa .
Diệp Linh Lung thu hồi ánh mắt từ trong nhẫn, ngẩng đầu liền đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Dạ Thanh Huyền.
“Ngươi hài lòng chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-phan-phai-dien-phe-chi-co-su-muoi-la-tau-hai/chuong-895.html.]
“Cũng tàm tạm.”
“Vậy là tạm thời sẽ gửi ?”
Diệp Linh Lung .
“Ngươi vốn dĩ là của mà, gửi ngươi ?”
Dạ Thanh Huyền gật gật đầu, đó đầu sang phía bên , ở góc độ nàng thấy mà ép xuống khóe miệng đang yên phận.
“Đồ Ma Quang môn chủ tặng khá thích, hy vọng thứ đưa cho cũng thể vui vẻ chấp nhận.”
Lúc Dạ Thanh Huyền đầu khẽ một tiếng.
“Hắn thích , nhưng thì khá thích đấy.”
Diệp Linh Lung càng tươi hơn.
“Ta cũng thích.”
Ma Quang môn.
Nhìn theo phi chu bay lên nhanh ch.óng rời , một trái tim đó của Ma Quang môn chủ cuối cùng cũng hạ cánh, thở phào một thật dài, mặt treo lên một nụ như thể đón tết lớn.
Sau đó nâng bức thư trong tay lật về mặt chính.
Khi thấy những chữ phong thư, biểu cảm của lập tức vỡ vụn.
Ngay đó, đầu óc “uỳnh” một tiếng, trong lòng một trận nghẹt thở, cả thế giới trở nên mờ mịt.
“Môn chủ! Môn chủ! Ngài ?”
Tối nay , nếu sẽ thông báo ở động thái trang chủ. TAT…
Chương 744 Hóa cái vị Diệp Linh Lung mới là đại ác nhân tột cùng
Vẫn luôn t.ử trong môn đỡ lấy, Ma Quang môn chủ vẫn cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt cả hư nhược.
Sao thể như , thể như hả?!
Ngay khi run rẩy đưa phong thư lên cao, những bên cạnh thấy mấy chữ phong thư, suýt chút nữa thì buông tay đang đỡ môn chủ nhà .
Dọa , quá dọa !
Chỉ thấy ánh trăng sáng ngời và sự soi rọi của những viên minh châu cửa Ma Quang môn, mấy chữ ngắn gọn rõ ràng phong thư đang bạo kích tâm hồn của tất cả những mặt.
Thư từ biệt —— Hắc Long mở.
Thư từ biệt, thư từ biệt, thần nó thư từ biệt!!!
Bọn họ vẫn luôn tưởng rằng Dạ công t.ử mang theo Hắc Long đại nhân cùng , dẫu hai bọn họ cùng xuất hiện, quan hệ cũng đến mức khiến kinh ngạc.
Sao Dạ Thanh Huyền tự theo cô bé , bỏ Hắc Long đại nhân ở Ma Quang môn chúng hả? Hả?!
Tại bọn họ là đóng gói cùng rời hả?
Bỏ thì thôi , còn thư từ biệt, còn bắt bọn họ chuyển giao!
Đó mà là đưa thư ? Đó rõ ràng là đưa mạng mà!
Hắc Long đại nhân nếu phát hiện bảo vệ bấy lâu nay cứ thế chạy theo khác, thể điên ?
Hắn mà điên thì xui xẻo chẳng là bọn họ ?!
Hèn gì môn chủ thấy xong kìm chế mà ngất xỉu, chính là , ai thấy mà chẳng ngất chứ?
“Làm… bây giờ hả môn chủ?”