Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 1: Thề thốt? Quỷ mới tin!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:01:00
Lượt xem: 26
"Cút khỏi thôn Sơn Bắc ngay! Đồ nghiệt súc nhà các ngươi, đừng hòng ở trong thôn hại khác nữa!"
Cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt một chân đá văng, gió lạnh rít gào đột ngột tràn phòng.
Hứa Duyệt Khê vô thức rụt cổ .
Trong miệng vẫn còn đang nhai cọng cỏ, ngơ ngác một nhóm ăn mặc kỳ lạ, lăm lăm hung khí ùa phòng. Ta theo bản năng sờ tìm điện thoại để báo cảnh sát.
Trời đ.á.n.h thật chứ, cho dù là đóng phim thì cũng tự tiện xông nhà dân thế !
Sờ mãi thấy, bỗng nhiên, cái đầu đang rối rắm như tơ vò dần trở nên tỉnh táo.
Một đống ký ức thuộc về hiện lên trong trí não. Hứa Duyệt Khê căn phòng chật hẹp, cũ nát, bốc mùi ẩm mốc cũ kỹ, lập tức hiểu rằng xuyên .
Nguyên cũng tên là Hứa Duyệt Khê, năm nay mới sáu tuổi. Nhà tất cả năm , mỗi tách riêng đều thể thành một cuốn truyện về các nhân vật cực phẩm.
Cha là một tên vô nổi danh khắp mười dặm tám thôn. Khó khăn lắm gia đình mới tìm cho một mối hôn sự, ai dè mẫu cũng là một kẻ ham ăn lười .
Hai kẻ cực phẩm lớn gây họa khắp nơi vẫn đủ, còn sinh thêm ba kẻ cực phẩm nhỏ.
Đặc biệt là nguyên , từ nhỏ ngang ngược, ỷ còn bé thường xuyên ăn vạ khác, cho tiền là lăn cửa nhà gào .
Chẳng xa, ngày hôm qua khi con trai của dẫn đầu xem mắt, nguyên ở ngay mặt mà cố tình ngã lăn ăn vạ, đòi bồi thường một con gà...
Khóe miệng Hứa Duyệt Khê giật giật. Bị nguyên phá đám như , buổi xem mắt lập tức đổ bể ngay tại chỗ.
Mà đây cũng chẳng đầu.
Cũng chỉ một hộ gia đình gặp chuyện xui xẻo như !
Người đàn ông dẫn đầu chỉ tay mũi Hứa Duyệt Khê, kể lể rành mạch từng chuyện mà nàng . Trước khi cầm chổi đuổi , quanh căn lều cỏ nát tươm rách nát:
"Cha , cả và chị hai của ngươi ? Chẳng lẽ gây họa cho nhà ai ?"
Hứa Duyệt Khê cũng đám hờ đang ở , nhưng cửa ải mắt vượt qua .
Nếu thật sự đuổi khỏi thôn, e là ngay cả một chỗ đặt chân cũng chẳng .
Nàng nhổ sạch cỏ trong miệng , leo xuống giường chống nạnh, học theo điệu bộ vô của nguyên :
"Ngươi ông nội , mắc mớ gì cho ngươi ? Trừ khi ngươi cho đồ ăn, đương nhiên, cho bạc cũng ."
Ta phi!
Lều cỏ quá nhỏ, chỉ chứa vài , những còn đều chặn ở bên ngoài.
Thấy bộ dạng chứng nào tật nấy của nàng, đám đông tức khắc phẫn nộ, thi la hét:
"Ngươi còn mặt mũi đòi đồ ăn ? Cha ngươi mấy ngày trộm của nhà năm văn tiền và nửa đấu kê, đến giờ vẫn trả !"
"Mẹ ngươi ngang qua ruộng nhà , tiện tay nhổ luôn nửa mẫu khoai lang, là kẻ ngốc cũng để nhổ sạch như thế!"
"Hu hu hu, cháu thật sự lười biếng mà, nào cũng nhặt đầy hai xô tôm cá nhỏ, đều trai của Hứa Duyệt Khê cướp mất ."
"Lần nào cướp xong cũng đ.á.n.h cháu, hu hu, răng của cháu đ.á.n.h gãy mất hai chiếc ..."
... là thất đức đến tận cùng mà!
Hứa Duyệt Khê mà nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nhất thời cũng chẳng nghĩ cách giải quyết nào thỏa.
Nàng đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c , định vài câu mềm mỏng, nhưng há miệng kìm mà phun một ngụm m.á.u.
Dân làng đồng loạt lùi ba bước lớn, vẫn cảm thấy yên tâm, dứt khoát rút hết khỏi lều cỏ vì sợ nàng giở trò ăn vạ.
Người dẫn đầu giơ cây chổi rách lên, cho nàng đến gần, run rẩy đầu bảo :
"Mọi đều thể chứng cho nhé, hề chạm con bé một phân một ly nào, là tự nó thổ huyết đấy, liên quan đến chúng !"
Hứa Duyệt Khê xua xua tay, định bảo , ai ngờ phun thêm một ngụm nữa.
"Hay là... đợi vài ngày nữa hãy ? Nó chỉ một , lớn trong nhà đều ở đây."
"Muốn đuổi thì đuổi cả nhà , chứ đuổi nó cũng chẳng tác dụng gì mấy."
" đấy, nó thổ huyết như , chừng chẳng sống mấy ngày nữa, cũng gấp gáp gì một hai ngày ..."
Hứa Duyệt Khê nhổ sạch m.á.u trong miệng, giơ cánh tay lên quệt ngang miệng, hừ lạnh một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-1-the-thot-quy-moi-tin.html.]
"Được đấy, đừng quá đáng. Chẳng qua là lấy của các ngươi chút đồ, ồn ào một chút thôi ?"
"Ta, dù cũng chỉ là một đứa trẻ, cùng lắm thì thề, từ nay về việc nữa là chứ gì. Những gì nợ các ngươi, sẽ trả dần!"
Thề thốt? Quỷ cũng chẳng thèm tin!
Có lầm bầm: "Vậy còn những cái khác thì ? Tiền nợ, đồ ăn trộm, bao giờ mới trả?"
"Lần ngươi nhân lúc đang rửa thịt bên giếng, thó mất một tảng mỡ dày, ít nhất cũng đáng giá mười mấy văn tiền!"
"Còn nữa, còn nữa..."
Vẫn xong đúng ?
Hứa Duyệt Khê nổi nữa, vội vàng giả vờ ngất xỉu.
"Bịch."
Nàng nhắm mắt, ngã ngửa , rơi xuống tấm ván giường cũ nát. Một tiếng "rắc" vang lên, trực tiếp sập luôn tấm ván giường.
Bên ngoài náo loạn một hồi, mới một bạo dạn tiến gần xem xét.
Thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nàng vẫn còn phập phồng, đó mới thở phào nhẹ nhõm, mắng nhiếc một tràng tức giận dẫn những khác rời .
"Đừng diễn nữa, đống cỏ nát đó c.h.ế.t ."
Hứa Duyệt Khê ngóng hồi lâu thấy động tĩnh gì, mới ôm bụng nhăn nhó mở mắt , bắt gặp một bé mười tuổi đang lạnh lùng mắng một câu.
...Đây dường như là đường ca của nguyên , tên là Hứa Vọng Dã.
Nàng loay hoay bò dậy bệt xuống đất, thắc mắc vị đường ca hờ cùng những khác.
Hứa Vọng Dã lạnh mặt đặt cái bao tải rách nát cầm trong tay xuống, từ trong túi áo lấy một nắm tiền đồng đặt lên chiếc bàn gần đó:
"Ông bà nội , đây là cuối cùng, hôm nay sẽ phân gia!"
Mèo Dịch Truyện
"Số lương thực, tiền bạc và thịt mà nhà các ngươi mượn đây cũng cần trả nữa. nếu còn dám giở trò để đòi tiền đòi lương, đừng trách ông bà cầm gậy đuổi các ngươi khỏi cửa!"
"Lương thực và tiền đều lấy , ngươi mau gọi kẻ đòi nhảy sông tự t.ử, kẻ đòi thắt cổ gốc cây đầu thôn, kẻ quỳ cửa nhà ông bà lóc, kẻ chạy núi nhảy vực về ."
"Lần nào cũng chỉ bấy nhiêu bài đó, các loạn mãi thôi, mà thấy phát phiền. Suốt ngày chỉ mất mặt trong thôn!"
Ngày hôm qua khi Hứa Duyệt Khê phá hỏng một mối hôn sự, phụ Hứa Trọng và mẫu Trình Dao lập tức chạy đến nhà bác cả họ Hứa.
Giống như khi, họ lóc t.h.ả.m thiết, quỳ xuống cầu xin cha và em giúp đỡ dàn xếp chuyện .
Bị từ chối, sáng sớm nay họ mang theo đồ đạc đến quấy rầy một chuyến, khiến ông bà nội phiền lòng thôi.
Nghĩ cảnh bao nhiêu năm qua dọn dẹp đống rắc rối của Hứa Trọng, tiêu tốn mất mấy lượng bạc, ngay cả tiền dưỡng già tích cóp mấy chục năm cũng lấy trộm mất.
Trong lúc bực bội, cuối cùng họ cũng hạ quyết tâm phân gia.
Ngay cả Hứa Vọng Dã cũng thở phào nhẹ nhõm khi bác cả sai mang đồ sang đây.
Chỉ sợ Hứa Trọng lóc vài tiếng, ông bà nội mủi lòng hối hận.
Hứa Vọng Dã xong liền thẳng, Hứa Duyệt Khê gọi với theo vài tiếng nhưng cũng chẳng thèm ngoảnh đầu .
Hứa Duyệt Khê suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định khỏi cửa.
Người trong ký ức của nguyên , tên họ và ngoại hình giống hệt gia đình của nàng ở hiện đại, liệu khi nào...
Hơn nữa nàng chiếm lấy xác , thể trơ mắt nhà của nguyên chủ tìm đến cái c.h.ế.t mà quản.
Trước khi ngoài, Hứa Duyệt Khê quên vơ lấy mấy văn tiền bàn nhét túi.
Vừa mới cài then cánh cửa gỗ đạp thủng một lỗ lớn, nàng thấy bốn gồm hai nam hai nữ đang dìu dắt tới.
Ánh mắt năm giao , đều im tại chỗ, lộ vẻ do dự.
Hứa Duyệt Khê mấp máy môi, thử dùng giọng điệu gọi thiết thông minh ở hiện đại, khẽ gọi một câu: "Tiểu Độ, Tiểu Độ?"
"Phạn Thống, Phạn Thống?" Phạn Thống là tên con ch.ó nàng nuôi, tiếc là mấy năm qua đời vì già yếu .
Nếu bốn mặt thực sự là nhà của , cũng cùng xuyên tới đây, thì nhất định họ sẽ phản ứng với cái tên .