Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 125: Ngươi biết nấu ăn sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:03:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở nhà ngươi thì ở thôi chứ .
Một gã lương thương thì gì to tát .
Ngô Dữ một tay bê hộp gỗ trong nha môn, chút do dự nên truyền lời .
Dù cũng chẳng chuyện quan trọng gì.
Minh sư gia giờ đang bận tối tăm mặt mũi, cơm còn chẳng thời gian mà ăn...
Hắn nắm lấy hộp hạt dẻ ấm nóng trong tay - thứ mà Hứa Duyệt Khê nhét cho.
Lại nhớ đến những lời Trịnh bộ đầu mắng hội đền, và sự tín nhiệm của Tần Thiên hộ dành cho Trịnh bộ đầu.
Mấy ngày nay Trịnh bộ đầu bận việc vắng, đợi trở về mà chuyển lời, e rằng mắng cho một trận.
Ngô Dữ suy tính , cất nắm hạt dẻ , bưng hộp gỗ tìm đến chỗ Minh sư gia:
"Đại nhân, Hứa Duyệt Khê ngài vẫn dùng bữa sáng, đặc biệt gửi chút điểm tâm tới ạ."
"Cứ để bàn ."
Minh sư gia cũng ngẩng đầu lên, tay cầm văn thư, định bụng đợi Ngô Dữ sẽ phía bàn bạc chính sự với Nhị công t.ử.
Chẳng ngờ hộp gỗ đặt bàn lâu mà Ngô Dữ vẫn rời .
Minh sư gia nghi hoặc ngẩng đầu.
Ngô Dữ ấp úng nặn một câu: "Nàng còn nhờ tiểu nhân nhắn một lời, là vị lương thương ở thôn Sơn Nam hiện đang ở nhà nàng..."
Hắn vốn đang chờ đợi Minh sư gia nổi trận lôi đình, mắng mang mấy chuyện nhỏ nhặt lên báo cáo.
Nào ngờ Minh sư gia "xoạt" một tiếng bật dậy, vòng qua bàn tới bên cạnh Ngô Dữ.
Đôi mắt vốn ôn hòa nheo , xem xét Ngô Dữ một lượt, như đang suy nghĩ xem lời là thật giả.
Ngô Dữ tới mức da đầu tê dại, thầm nghĩ chẳng lẽ việc lén nhận một nắm hạt dẻ của Hứa Duyệt Khê sư gia ?
Một lát , Minh sư gia :
"Ta cũng đang thấy đói, vốn định gọi Hứa Trọng đưa phần thang phấn tới, ngươi gọi Hứa Duyệt Khê đây, vài yêu cầu dặn dò nàng."
Hiện tại huyện nha đang nghiêm cấm ngoài .
Hứa Duyệt Khê tuổi còn nhỏ, nếu phát hiện, Minh sư gia tùy tiện tìm một cái cớ cũng thể miễn cưỡng đối phó qua chuyện.
Ngô Dữ ngơ ngác tìm .
Minh sư gia thu hồi tầm mắt, mở hộp gỗ liếc một cái.
Hương hạt dẻ nồng nàn lan tỏa, ngăn bên cạnh còn đặt sáu miếng điểm tâm.
Mèo Dịch Truyện
Ông cầm theo hộp gỗ và văn thư phía .
Thích Vân Lang vốn của huyện nha, tuổi đời nhỏ, phép can thiệp công việc nơi đây.
Tần Thiên hộ mời tọa trấn huyện nha chẳng qua là lo lắng tin tức về hải phỉ truyền sẽ khiến trấn Lâm Hải đại loạn, nên cần ở đây để trấn an lòng dân.
phần văn thư liên quan đến vệ sở do Thích Chỉ huy sứ nắm giữ, Thích Vân Lang tự nhiên quyền hỏi han.
Hai chỉ vài câu quyết định xong chính sự, Minh sư gia thấy vẫn mời tới, hì hì đẩy hộp gỗ qua:
"Nhị công t.ử mời dùng."
Thích Vân Lang khẽ lắc đầu, thỉnh thoảng liếc ngoài cửa.
Hắn phái tiểu sai Đồng Ký t.ửu lầu hỏi chuyện, ngờ trôi qua lâu như mà vẫn thấy về.
Thích Vân Lang đang thầm đoán xem liệu chuyện gì xảy , thì tiểu sai bước nhanh tới, chắp tay hành lễ với hai , giọng mang theo tia giận dữ:
"Nhị công t.ử, vị Đường công t.ử khăng khăng đòi gặp ngài, còn ... còn ..."
Thích Vân Lang ngước mắt lên.
Tiểu sai do dự nữa, trút hết chuyện một lượt:
"Tiểu nhân mới hỏi thăm Đồng chưởng quỹ thì Đường công t.ử tìm đến t.ửu lầu, nhất quyết bắt Hứa Trọng nấu một bàn tiệc cho ."
" hôm nay Hứa Trọng việc mặt, Đồng chưởng quỹ giải thích bao nhiêu mà Đường công t.ử nhất định tin."
"Hắn còn cái gì mà ngày hôm qua Hứa Trọng còn rảnh, đến hôm nay tới bận việc, rõ ràng là cố ý nhắm ..."
"Đường công t.ử còn nhận tiểu nhân, sai tiểu nhân chuyển lời rằng... trấn Lâm Hải đãi khách chu đáo, chăng Thích gia cố ý chậm trễ."
Bàn tay đang đưa miếng bánh hạt dẻ miệng của Minh sư gia khựng , lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t, sang Thích Vân Lang.
Thích Vân Lang suy nghĩ một chút, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn:
"Hắn vẫn còn đang loạn ?"
"Lúc tiểu nhân rời khỏi Đồng Ký t.ửu lầu, vẫn còn đang la lối om sòm ạ."
"Ngươi với Đường Kình, nếu còn tiếp tục gây náo loạn, ngày mai hãy mang theo tất cả , bao gồm cả Đường Đồng Nhi và vị danh đầu bếp Giang Nam , cút về Dương Châu nhà bọn họ ."
Hứa Duyệt Khê Ngô Dữ dẫn trong nhà, liền thấy một giọng chút quen thuộc đang thốt những lời uy vũ bá khí.
Nàng yên lặng ở gian ngoài, Ngô Dữ phía xin chỉ thị của Minh sư gia, mắt mũi mũi tâm, coi như bản thấy gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-125-nguoi-biet-nau-an-sao.html.]
Cho đến khi từ trong phòng một bước , liếc nàng một cái kinh ngạc :
"Hứa cô nương, ngươi đến huyện nha?"
Hứa Duyệt Khê ngẩn , kỹ thì là tiểu sai của Thích gia, từng cùng nàng ngày Quan học tuyển đầu bếp.
Nàng lập tức hiểu vị công t.ử mà Tôn Hòa nhắc tới chính là Thích Nhị công t.ử:
"Sư gia vẫn dùng bữa sáng nên gọi tới dặn dò vài câu."
Tiểu sai đảo mắt một vòng, gật đầu trở trong phòng.
Không lâu , Ngô Dữ mời , tiểu sai hì hì :
"Hứa cô nương mời nhanh, công t.ử nhà đang đợi đấy."
Hứa Duyệt Khê bên trong, quả nhiên thấy Thích Nhị công t.ử đang ngay ngắn chiếc bàn nhỏ.
Minh sư gia thì bên cạnh, đang chăm chú bóc hạt dẻ.
Sau khi đưa , tiểu sai liền vội vàng rời .
Hứa Duyệt Khê chút cục tặc, dù nàng cũng từng nơi trọng địa của huyện nha bao giờ, nhưng nhanh lấy bình tĩnh:
"Sư gia, Trịnh bộ đầu trọng thương hôn mê, hiện đang ở nhà cháu, do tỷ tỷ Hứa Ngưng Vân của cháu chữa trị."
Minh sư gia nhấp một ngụm , liếc Nhị công t.ử, định lên tiếng.
Thích Vân Lang đưa tay chỉ phía đối diện: "Ngồi , ngươi hãy đem đầu đuôi sự việc kể một cách rành mạch xem nào."
Hứa Duyệt Khê gật đầu liên tục, khi xuống uống một ngụm , nàng đem lời của Hứa Văn Phong và Trịnh Tụ gộp , kể hết một lượt:
"Nhị công t.ử, sư gia, đợi khi Tần đại nhân trở về, thể phiền ngài hỏi thăm xem liệu cứu đại cữu cữu của cháu ?"
"Ông tên là Trình Đồ, diện mạo chắc là chút giống cháu, trọng thương, sóng biển cuốn trôi ."
Minh sư gia đáp ứng, tò mò hỏi: "Làm ngươi Thiên hộ mặt ở huyện nha?"
Hứa Duyệt Khê uyển chuyển đáp: "Tần đại nhân bình thường vốn hứng thú với hải phỉ, hơn nữa trông ngài cũng giống hạng trầm cẩn trọng cho lắm."
Tần Thiên hộ tạm nhậm chức Huyện lệnh huyện Thiên Hải, trong địa giới quản lý xuất hiện dấu vết hải phỉ, nhất định sẽ xông pha lên tuyến đầu để truy bắt.
Minh sư gia im lặng.
Biết đây... Tần Thiên hộ quả thật là trầm .
Sau khi xong chính sự, Hứa Duyệt Khê dậy định rời : " , cháu Ngô bộ khoái sư gia vẫn dùng bữa sáng? Hay là để cháu hai phần mang tới nhé?"
Minh sư gia nhướn mày, đ.á.n.h giá chiều cao tới mặt bếp của Hứa Duyệt Khê: "Ngươi mà cũng nấu cơm ?"
Tất nhiên là .
nàng tìm chút việc cho mẫu .
Nếu cứ lóc mãi thì chịu nổi?
"Mẫu cháu , trong nhà vẫn còn canh gà phụ nấu tối qua và hồng thự phấn mới nữa ạ."
"Hồng thự phấn?" Minh sư gia xoa xoa cằm, món ông vẫn nếm thử bao giờ.
Dù Tần Thiên hộ vẫn về, Trịnh bộ đầu cũng còn sống, ông tranh thủ chút thời gian ăn bữa sáng cũng chẳng .
Minh sư gia về phía Thích Vân Lang.
Thích Vân Lang khẽ gật đầu: "Sư gia bận rộn ở huyện nha từ lúc trời sáng, nên để cơ thể mệt mỏi quá độ."
Minh sư gia yên tâm, phẩy tay với Hứa Duyệt Khê:
"Mang tới hai bát , và Nhị công t.ử mỗi một bát."
*
Thôn Sơn Bắc,
Hứa Không Sơn đang học bài ở nhà Lâm tú tài thì phụ hớt hải gọi .
Hắn vội vàng tạ với Lâm tú tài, khỏi cửa hỏi ngay:
"Phụ , chuyện gì ? Không đang đầu bếp ở Đồng Ký t.ửu lầu ? Chẳng lẽ thủy tẩm lương thu về nhiều quá bán ? Phụ , con bảo ..."
"Con khoan hãy , đây."
Hứa Trọng ngắt lời , lạnh mặt kể chuyện ở thôn Sơn Nam.
Hứa Không Sơn nuốt nước miếng, trợn mắt, co chân chạy thẳng về nhà Hứa lão đại:
"Đợi chút, con lấy con d.a.o bổ củi để phòng !"
Hứa Trọng nghĩ cũng đúng, vạn nhất vẫn còn tên hải phỉ nào tinh ranh lẩn trốn ở góc nào đó trong thôn Sơn Nam thì ?
Ông liền đuổi theo phía , đến cửa nhà Hứa lão đại thấy Hoắc Tinh Lam lạnh lùng bước .
Phía Hoắc Tinh Lam là mẫu Hà Tú Vân, bao giờ nặng lời với ai, nay lạnh nhạt :
"Hoắc nha đầu, lương thực trong nhà thu về bán, ngươi cần hỏi nữa ."