Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 139: Có thể có hiểu lầm gì được chứ?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:04:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Thiên hộ lập tức hiểu ngay, chuyện rùm beng thế là do ai giật dây.
Lại nghĩ đến việc Minh sư gia dường như ý định để Hứa Duyệt Khê thử tham gia kỳ khảo hạch của Tiểu học trai...
Đầu Tần Thiên hộ nổ tung.
Thật là đau đầu.
Còn Tiểu học trai mà con bé xúi giục đại náo nhà ăn thế .
Nếu thật, chẳng nó sẽ lật tung cả huyện nha lên ?
Tần Thiên hộ liếc Hứa Duyệt Khê một cái, nhanh ch.óng tự trấn an bản .
Không .
Chỉ một hai tháng nữa thôi, khi huyện lệnh mới nhậm chức, bộ huyện Thiên Hải , bao gồm cả Hứa Duyệt Khê, sẽ còn thuộc quyền quản lý của ông nữa!
Hứa Duyệt Khê bám ở cửa ngó, thấy Thất Lang thừa lúc ai chú ý đang len lén vẫy tay với .
Con bé mỉm vẫy tay chào .
Thích phu nhân Yên Họa liếc qua hai đứa nhỏ, đoán phận của Hứa Duyệt Khê, thong thả bước đến mặt Trương :
"Vị là Trương đúng ? Chuyện ở nhà ăn, Tần đại nhân sẽ xử lý, ông hãy đưa các học t.ử về học đường ."
Trương thường trú ở huyện Thiên Hải, nhận vị quý phụ , nhưng thấy Tần Thiên hộ còn hành lễ với bà thì ngay phận hề đơn giản.
Thấy Hứa Duyệt Khê liên tục gật đầu với , Trương lập tức đáp ứng:
"Đa tạ đại nhân."
Ngay khi ông định gọi các học t.ử rời , Yên Họa khẽ gọi Thất Lang một tiếng.
Thất Lang ngoan ngoãn dắt tay Nhị ca tới: "Mẫu ."
"Đưa cho một miếng mộc bài."
"... Dạ."
Hứa Duyệt Khê ban đầu còn thắc mắc, kỹ mới thấy quanh hông nhỏ của Thất Lang treo lủng lẳng mấy miếng mộc bài.
Mỗi bước đều phát những tiếng lạch cạch khe khẽ.
Thất Lang gỡ một miếng mộc bài xuống, dùng hai tay dâng cho mẫu .
Yên Họa cầm lấy mộc bài, đưa cho Trương : "Cho trò ăn cơm , đừng để đói."
Trương cùng nhóm học t.ử cung kính chắp tay cảm tạ, đó trật tự rời khỏi nhà ăn.
Cũng quên mang theo mấy chiếc ghế băng dài.
Khi các học t.ử rời , cả nhà ăn ngay lập tức trở nên yên tĩnh hơn hẳn.
Thấy mẫu hiệu cho Tần thúc gõ cửa, Thất Lang liền nhỏ giọng : "Mẫu , con gian phòng đó ăn cơm , con tới nhà Khê nhi tỷ tỷ dùng bữa cơ."
Yên Họa liếc Hứa Duyệt Khê một cái.
Hứa Duyệt Khê cửa, bèn nở một nụ rụt rè.
"Tỷ tỷ xinh quá!"
Yên Họa thu hồi tầm mắt, sang Thích Vân Lang.
Thích Vân Lang vỗ vỗ tay Thất Lang, hiệu cho cứ việc qua đó:
"Ta và mẫu , còn Tần thúc giải quyết chuyện ở nhà ăn. Đệ hãy ngoan ngoãn ở cùng Hứa Duyệt Khê, đừng chạy lung tung."
Thất Lang đảo mắt liên hồi: "Dạ, con ."
Vừa lời, Thất Lang liền buông tay Nhị ca , nhanh chân chạy về phía Hứa Duyệt Khê.
Suýt chút nữa là nhóc con nhảy cẫng lên .
Hứa Duyệt Khê vẫn còn xem náo nhiệt, liền dắt Thất Lang gian phòng phụ.
Hứa Trọng và Trình Dao thấy Thất Lang thì đặc biệt chào hỏi một tiếng.
Sau khi múc cơm canh mới lò xong, Hứa Duyệt Khê và Thất Lang ở cửa kho, thì thầm to nhỏ.
Hứa Duyệt Khê hạ thấp giọng: "Mẫu của thật đấy!"
Thất Lang gật đầu lia lịa, xúc một thìa cơm rưới nước sốt thơm phức cho miệng, nhai nhanh nuốt xuống:
"Cơm cha tỷ cũng ngon lắm luôn!"
Trong lúc hai đứa nhỏ đang khen ngợi lẫn , cánh cửa gian bên trái bỗng mở một cách đầy vẻ mất kiên nhẫn.
Tần Thiên hộ lùi một bước, lưng Yên Họa, cùng với Nhị công t.ử đóng vai trò hộ vệ tạm thời.
Người mở cửa là t.ử của danh đầu bếp Giang Nam, mở miệng gắt gỏng:
"Đã bảo mà, Dương đại trù hiện giờ rảnh! Cứ ngoài cửa mà đợi, bao giờ xong thì gọi."
Ánh mắt Yên Họa lạnh nhạt, bà lướt qua kẻ mở cửa, trực tiếp bước trong gian phòng.
"Ơ! Bà... các định gì đấy? Định gây chuyện ? Có tin tìm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-139-co-the-co-hieu-lam-gi-duoc-chu.html.]
Tên t.ử định lao ngăn cản thì Tần Thiên hộ một tay đẩy văng ngoài, thuận tay cài then cửa .
Hứa Duyệt Khê ở bên ngoài thấy cảnh , trong lòng khỏi cảm thấy hả :
"Chính là , lúc nãy mở cửa quát mắng Trương và các học t.ử, bảo họ đừng loạn ở nhà ăn."
Thất Lang phồng má: "Thế thì đúng là thật."
Tuy nhiên, khi cửa cài then, chỉ t.ử của Dương đại trù , mà đám Hứa Duyệt Khê cũng chẳng còn xem náo nhiệt nữa.
Hứa Duyệt Khê đảo mắt một vòng, kéo Thất Lang nép sát bên cửa sổ của gian phòng đó.
Thất Lang đang bưng bát cơm, chợt thấy Hứa Duyệt Khê loay hoay một hồi bậu cửa sổ, thế cánh cửa sổ đột nhiên mở toang .
Cậu bé nuốt miếng cơm thơm lừng xuống: "Chiêu tỷ thế nào ? Đệ cũng học."
"Để lúc nào rảnh tỷ dạy cho."
Hứa Duyệt Khê bám cửa sổ, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Thất Lang, lấp ló bên trong.
Những trong phòng nhận gì đó , kẻ thấy Tần Thiên hộ phía phu nhân thì định tiến lên bắt chuyện quen.
Tần Thiên hộ trừng mắt một cái lạnh lùng.
Yên Họa phớt lờ tất cả những khác, bà thong thả thẳng đến bàn của Đường công t.ử, về phía Dương đại trù đang nâng ly cung kính với Đường Kính.
Dương đại trù chừng sáu mươi tuổi, tuổi tác cao nhưng vẻ cực kỳ khép nép một Đường Kính chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi.
Mà Đường Kính thì tỏ vẻ đắc ý, liếc xéo lão .
Nhận thấy tiến gần, Đường Kính lộ vẻ vui: "Làm cái gì thế? Chẳng bảo , lúc bổn công t.ử đang ăn cơm thì phép..."
Vừa ngước mắt thấy Yên Họa, cả run b.ắ.n lên một cái, chén rượu trong tay 'cộp' một tiếng rơi xuống mặt bàn.
Yên Họa dường như để ý đến điều đó, bà nhàn nhạt cất tiếng:
"Ông là Dương đại trù đúng ? Xem xem khi nào thì ông rảnh, mộc bài đưa lâu mà giờ vẫn cơm ăn đây."
Dương đại trù mất kiên nhẫn đầu : "Không thấy Đường công t.ử đang ăn ? Ra ngoài cửa mà đợi, lát nữa sẽ ."
Yên Họa khẽ nhướng mày.
Đường Kính sực tỉnh, giáng một bạt tai thật mạnh đầu Dương đại trù:
"Ngươi thái độ gì đấy? Mau xin , cút trong mà nấu cơm!"
Có vị là ai hả?
Ngươi tự tìm đường c.h.ế.t thì đừng lôi kéo theo!
Dương đại trù đ.á.n.h đến ngây , theo bản năng nịnh nọt: "Đường công t.ử giáo huấn lắm, ngay, ngay đây."
Đường Kính chẳng buồn để tâm đến lão, liếc mắt hiệu cho Đường Đồng Nhi một cái, dậy niềm nở chào hỏi:
Mèo Dịch Truyện
"Yến phu nhân, mời ngài . Ôi, Nhị công t.ử và Tần đại nhân cũng tới , sẽ bảo lão ngay..."
Yến Họa thần sắc nhạt nhẽo: "Đường Kính, ngươi đây là nơi nào ?"
Đường Kính nhận điều gì đó, nhưng dám trả lời, trong lúc đang chần chừ, Đường Đồng Nhi lấy hết can đảm đáp:
"Là... là thực đường của Quan học."
Yến Họa gật đầu, cũng chẳng lắc đầu, chỉ lẳng lặng Đường Kính.
Đường Kính nuốt một ngụm nước bọt, ngay cả ý niệm oán hận Yến Họa nể mặt đám đông cũng chẳng dám nảy sinh:
"Là thực đường Quan học, trấn Lâm Hải, huyện Thiên Hải, thuộc quyền quản hạt của Lĩnh Nam Vệ."
Tần Thiên hộ liếc xéo một cái.
Chẳng là rõ đấy ? Vậy mà còn dám hống hách như ?!
Đường Kính thấy bên ngoài truyền đến những tiếng bước chân dồn dập, còn tâm trí lo chuyện khác, vội vàng giải thích:
"Yến phu nhân, tuyệt đối ý ức h.i.ế.p học t.ử, chỉ là yên tĩnh dùng bữa, ..."
Yến Họa gọi Tần Thiên hộ một tiếng, bình thản :
"Ta nhớ Đường công t.ử của huyện nha Quan học, càng học t.ử nơi đây."
Tần Thiên hộ lập tức hiểu , cau mày về phía Dương đại trù: "Hắn đến dùng bữa, thẻ gỗ ?"
Dương đại trù ánh mắt né tránh, gật đầu cái rụp.
Tần Thiên hộ , tên hỗn hờn nhà họ Đường dẫn theo một đám tới thực đường ăn trực, còn cố ý bài xích học t.ử Quan học!
Ông tức chỗ nào trút, định quát Dương đại trù cút khỏi thực đường.
Thích Vân Lang bỗng khoan t.h.a.i : "Mẫu , Tần đại nhân, hôm nay là ngày đầu tiên thực đường mở cửa, lẽ Dương đại trù vẫn thích nghi ."
"Đường công t.ử là của Đường gia ở Dương Châu, bình thường vốn luôn ưu ái học t.ử Giang Nam, lẽ nào ức h.i.ế.p học t.ử Quan học?"
"Theo thấy, trong chuyện e là hiểu lầm gì đó."
Tần Thiên hộ lạnh, còn thể hiểu lầm gì nữa?
Chẳng qua là tên họ Đường cậy quyền cậy thế ở Quan học, còn tên họ Dương thì hùa theo bợ đỡ thôi ?