Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 186: Ta nổi giận rồi!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:05:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay khoảnh khắc , gương mặt của Đường Đồng Nhi chồng chéo lên vô khuôn mặt khác trong ký ức của nàng.

 

Từng công t.ử tiểu thư nhà quan tiêu tiền của Cao gia nàng, dùng đồ do Cao gia nàng thu gom từ khắp nơi mang về, nhưng lời là sự khinh miệt.

 

Con nhà buôn...

 

Hèn kém...

 

Không xứng...

 

Sắc mặt Cao Toái Quỳnh lập tức lạnh lùng, nàng bước tới định xé nát cái miệng của Đường Đồng Nhi.

 

"Đừng đừng đừng! Đừng kích động!"

 

Hứa Duyệt Khê lao khi hai bên kịp đ.á.n.h , chắn mặt Cao Toái Quỳnh.

 

Cao Toái Quỳnh chẳng buồn để tâm Hứa Duyệt Khê xuất hiện từ lúc nào, nàng vô cảm đẩy nàng :

 

"Chờ đ.á.n.h nó xong mới chuyện với ngươi."

 

Hứa Duyệt Khê sức giữ c.h.ặ.t Cao Toái Quỳnh, đám đồng môn đang sợ hãi nép góc: "Còn ngây đó gì? Mau mời tới đây!"

 

Mèo Dịch Truyện

Ánh mắt Cao Toái Quỳnh lạnh lẽo, giọng nhẹ bẫng:

 

"Ngươi ngăn cản ? Ngươi đ.á.n.h nó? Đến cả ngươi cũng nịnh bợ của Đường gia Dương Châu ?"

 

Đường Đồng Nhi khoanh tay n.g.ự.c, nhạo:

 

"Nếu thì ? Nó chỉ là hạng bình dân, nịnh bợ Đường gia Dương Châu thì chẳng lẽ nịnh bợ cái nhà con buôn dở dở ương ương như Cao gia ngươi chắc?

 

mà Hứa Duyệt Khê, ngươi nịnh bợ cũng vô dụng thôi. Một đứa thường dân bản lĩnh gì như ngươi thì chỉ xứng ở cùng một chỗ với hạng con nhà buôn như Cao Toái Quỳnh mà thôi."

 

Hứa Duyệt Khê khẽ nhíu mày.

 

Cao Toái Quỳnh nhân cơ hội đẩy mạnh nàng : "Hứa Duyệt Khê, cho ngươi một vạn lượng bạc, ngươi cùng đập nát đầu nó!

 

Ta cho ngươi , nửa buổi sáng nay ngươi ở thư trai, Đường Đồng Nhi ngươi đủ điều, còn cùng với Phương Đốc ở thư trai bên cạnh vây quanh mắng nhiếc đường ca của ngươi nữa!

 

Tất cả là nhờ gọi tới giải vây cho , nếu thì chẳng còn chịu khổ thế nào ! Ta..."

 

Sắc mặt Hứa Duyệt Khê sa sầm xuống, nàng đưa tay đẩy Cao Toái Quỳnh về chỗ .

 

Dưới ánh mắt rực lửa giận của Cao Toái Quỳnh, Hứa Duyệt Khê đập mạnh một phát xuống bàn:

 

"Ngươi im miệng cho ! Giỏi cho ngươi, mở miệng là một vạn lượng?

 

Một vạn lượng là do cha ngươi vất vả ngược xuôi kiếm từng đồng về, chứ gió cuốn tới mà để ngươi phung phí như !"

 

Cao Toái Quỳnh vốn tưởng Hứa Duyệt Khê thật sự sợ hãi Đường gia ở Dương Châu, nàng dựa chút tình nghĩa cuối cùng mới miễn cưỡng giữ lý trí mà đ.ấ.m cho Hứa Duyệt Khê một phát để tỉnh .

 

Bất ngờ mắng cho một trận, nàng giống như dội một gáo nước lạnh, lập tức bình tĩnh .

 

Cao Toái Quỳnh Hứa Duyệt Khê, hiểu từ nàng lúc , nàng cảm nhận vài phần uy nghiêm của bậc bề .

 

... là trúng tà .

 

Hứa Duyệt Khê còn nhỏ tuổi hơn nàng mà!

 

"Ngươi..."

 

Hứa Duyệt Khê mất kiên nhẫn lật mở sách , ngón tay ấn lên những dòng chữ thanh tú, đè đầu Cao Toái Quỳnh xuống:

 

"Im lặng, sách, đừng lèo nhèo nữa."

 

Cao Toái Quỳnh ngơ ngác ngẩng đầu, trố mắt Hứa Duyệt Khê về phía Đường Đồng Nhi vẫn đang đắc ý.

 

Đường Đồng Nhi tỏ vẻ khá hài lòng với biểu hiện của Hứa Duyệt Khê.

 

Xem dân ở trấn Lâm Hải đều là thật.

 

Nhà họ Hứa là những kẻ tiến lui, hiểu rõ đạo lý, ai thể trêu chọc, ai thể đắc tội.

 

Nàng kiễng chân lên, dùng ánh mắt khinh khỉnh Hứa Duyệt Khê:

 

"Ngươi lắm, tạm thời hài lòng. Chỉ cần ngươi ở mặt đ.á.n.h cho Cao Toái Quỳnh một trận trò, thì Đường gia Dương Châu thể..."

 

Hứa Duyệt Khê lạnh lùng ngắt lời: "Ngươi lấy danh nghĩa Đường gia Dương Châu để xằng bậy ở bên ngoài, hỏi qua ý kiến của bọn họ ?"

 

Đường Đồng Nhi sửng sốt: "Ngươi ý gì? Ta xuất từ Đường gia Dương Châu, ..."

 

Hứa Duyệt Khê một nữa ngắt lời:

 

"Ngươi? Ngươi tính là của Đường gia Dương Châu từ bao giờ? Chú ý phận của , Đường Đồng Nhi ngươi chẳng qua chỉ là một họ hàng xa của Đường gia mà thôi."

 

"Dựa cái gì mà ngươi ? Đường ca của coi trọng , chính là..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-186-ta-noi-gian-roi.html.]

 

"Đường ca ngươi thật sự coi trọng ngươi ?" Giọng của Hứa Duyệt Khê chút cảm xúc, "Nếu thật sự coi trọng ngươi thì gửi ngươi đến tận cái nơi xa xôi như Quan học trấn Lâm Hải , mà giữ ngươi Dương Châu, mời giỏi nhất về dạy bảo mới đúng."

 

Đồng t.ử của Đường Đồng Nhi co rụt , nỗi bất an thầm kín nơi đáy lòng nàng Hứa Duyệt Khê phơi bày rành rành mắt.

 

Nếu là bình thường, Hứa Duyệt Khê tuyệt đối sẽ năng quá đáng như .

 

cũng đều là trẻ con, mắng mỏ vài câu quá lời thì cũng coi như là bồi đắp tình cảm .

 

Thế nhưng chuyện Hứa Vọng Dã bắt nạt và Cao Toái Quỳnh mắng nhiếc chọc giận Hứa Duyệt Khê.

 

"Ngươi tưởng rằng mắng một câu bình dân xứng, nhiếc một câu con buôn hèn kém là thể nâng cao giá trị của bản lên ?

 

Đừng tự dát vàng lên mặt nữa, Đường gia ở Dương Châu mất ngươi thì cũng giống như cá mất chân , chẳng chút tổn thất nào ."

 

Đường Đồng Nhi thể chấp nhận câu , lập tức phát điên lên:

 

"Ngươi láo! Hứa Duyệt Khê, ngươi cứ đợi đấy, sẽ gọi đường ca tới, nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!"

 

Hứa Duyệt Khê hừ lạnh một tiếng: "Ngươi . Ngươi cứ tìm đường ca của ngươi mà rằng mắng là đồ vô dụng, mắng là phế vật, mắng là Đường gia Dương Châu thiếu ngươi cũng chẳng .

 

Để xem đường ca của ngươi sẽ vui vẻ đồng tình, là lao tới Quan học để g.i.ế.c .

 

Cãi còn thắng nổi , chỉ giỏi ở trong Tiểu học trai mưa gió. Có bản lĩnh thì ngươi đến hẳn Quan học mà gây chuyện !"

 

Đường Đồng Nhi nghẹn lời.

 

Nếu nàng Quan học bên cạnh thì sớm lấy lòng công t.ử nhà họ Thích .

 

Đâu cần ngày ba bữa canh chừng ở nhà ăn để tạo cơ hội gặp gỡ tình cờ gì?

 

Hứa Duyệt Khê thấy vành mắt nàng đỏ bừng vì tức liền trợn trắng mắt:

 

"Chuyện thi rõ ràng là do Cao đại nhân ở quận thành nghi ngờ Tần đại nhân việc bất công mới dẫn tới.

 

Ngươi và Phương Đốc cứ khăng khăng đổ lên đầu , chẳng qua là vì các ngươi đắc tội nổi ở quận thành nên mới coi nhà họ Hứa như hồng mềm để nắn bóp đúng ?"

 

Nàng quanh một vòng cả thư trai, lạnh lùng :

 

"Ta quan tâm rốt cuộc các ngươi nghĩ thế nào, bản lĩnh thì mà gây chuyện với Cao đại nhân ở quận thành kìa, bản lĩnh thì lo mà thành thật thi !

 

lưng mắng thì , nhưng miệng, cũng mắng đấy. Đừng để đến lúc mắng phát tìm các mà cáo trạng!"

 

Mười mấy đứa trẻ trong thư trai dọa cho dám lên tiếng.

 

Sau khi đỗ Tiểu học trai, bọn họ đều nhận lời dạy bảo của cha rằng ngàn vạn đừng trêu chọc Hứa Duyệt Khê.

 

Thế nhưng từ khi nhập học đến nay, tính tình Hứa Duyệt Khê quá .

 

Cho dù cố ý gây sự mặt nàng, Cao Toái Quỳnh nổi giận mà Hứa Duyệt Khê vẫn sẽ lên tiếng hòa giải.

 

Lúc giảng bài mà chuyện riêng quở trách phạt chép sách, nàng cũng đều ngoan ngoãn chấp nhận.

 

Nàng từng nổi giận hung dữ với ai bao giờ.

 

Trẻ con vốn dĩ luôn bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, dần dà bọn họ cũng chẳng còn coi lời dặn dò gì nữa.

 

Hiện giờ thấy Cao Toái Quỳnh và Đường Đồng Nhi mắng đến đỏ cả mắt mà dám ho he gì, đám đồng môn nhỏ tuổi đồng thời nhớ lời dặn dò của cha .

 

"Khụ khụ..."

 

Thấy đám trẻ sắp đến nơi, Mai khẽ ho một tiếng bước .

 

"Hứa Duyệt Khê, Lục đại nhân mời con qua đó một chuyến."

 

... Khi đám học trò nhỏ ở thư trai cáo trạng, nàng vặn đang cùng Lục đại nhân, Tần đại nhân và Minh đại nhân thương nghị về việc tổ chức sát hạch cho Tiểu học trai.

 

Hứa Duyệt Khê đám trẻ đang rơm rớm nước mắt, khẽ thở hắt một , đầu cung kính hành lễ với Mai :

 

"Tiên sinh xin đợi một chút, con còn vài lời với Cao Toái Quỳnh."

 

Mai khẽ gật đầu.

 

Cao Toái Quỳnh Hứa Duyệt Khê từng bước tiến gần, mím môi :

 

"Ngươi... ngươi cái gì? Ta cho ngươi nhé, lúc nãy ngươi hung dữ với , đang giận đấy!"

 

Hứa Duyệt Khê nở nụ toe toét, ngay mặt Mai , nàng vạch trần việc bài vở của Cao Toái Quỳnh đều là nhờ Cao Văn Dư thành giúp:

 

"Ngày nào cũng dùng tiền đè , thấy ngươi đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi. Luyện chữ nhiều , chép sách nhiều , ích cho trí não lắm đấy."

 

Cao Toái Quỳnh liếc thấy đôi lông mày đang nhíu của Mai , trong lòng nước mắt.

 

Hôm nay nàng thật nên dây dưa với Đường Đồng Nhi mới !

 

 

Loading...