Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 20: Cạnh tranh xuất hiện
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:01:19
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu đại phu đại khái cũng đoán ý tứ của mấy từ , ông bực lườm Hứa Duyệt Khê một cái, hối thúc d.ư.ợ.c đồng thu tiền t.h.u.ố.c và tiễn họ khỏi y quán.
Tại y quán đối diện, vị đại phu tọa trấn gọi gã sai vặt phái theo dõi y quán Tế Vân hỏi:
"Có thấy hái t.h.u.ố.c nào nổi tiếng ghé qua đó ?"
Gã sai vặt gãi đầu: "Dạ ạ."
Vị đại phu thắc mắc: "Lạ thật... Vậy thạch hộc đó ở ? Ngươi thấy ai khả nghi ?"
Gã sai vặt định lắc đầu thì sực nhớ điều gì:
"Có! Lúc nãy con bé ở thôn Sơn Bắc cùng với tỷ của nó đều tiệm đối diện."
"Thôn Sơn Bắc? Có con nhóc hỗn xược từng đ.â.m sầm cửa tiệm chúng ?"
"... Dạ, chính là con bé đó."
"Nó ? Chắc chắn liên quan gì đến thạch hộc ! Tiếp tục theo dõi !" Vị đại phu hả hê, thầm nghĩ cứ để lão họ Lưu chịu thiệt vài cho , "Bất kể tốn bao nhiêu bạc, cũng mời bằng hái thạch hộc đó về y quán !"
Phải lôi kéo đó về biển hiệu sống, sẵn tiện đạp y quán Tế Vân xuống để lấy tiếng thơm!
Ba em Hứa Duyệt Khê sáng sớm tay , lúc về nhà thì xe bò chở đầy ắp hàng hóa.
Tất cả đều do một tay Hứa Không Sơn khuân vác lên.
Về đến nhà, Hứa Không Sơn và Hứa Ngưng Vân dỡ hàng xuống, lão Lưu cũng tiện tay giúp một đoạn.
Hứa Duyệt Khê tung tăng chạy đến mở chuồng tre mà đại ca dựng cho lợn rừng nhỏ, thả nó và cho nó uống ít sữa dê mua từ trấn về.
Ta xách xô nước dắt lợn dạo, tưới nước cho mấy cái hố đào mới chịu dừng tay.
Hứa Không Sơn và Hứa Ngưng Vân mệt lả nghỉ bóng râm, căn nhà tranh mà chỉ thấy tương lai mù mịt.
Sau khi thở dốc vài , Hứa Không Sơn cầm lấy d.a.o đốn củi: "Hai ở nhà việc nhé, lên núi c.h.ặ.t thêm ít tre, sẵn tiện bắt mấy con cá, tối nay chúng ăn cá."
Hứa Duyệt Khê ân cần bóp vai cho đại ca: "Đại ca vất vả ."
Trong nhà chỉ vài ba sức lao động, Hứa Không Sơn gánh vác trọng trách nặng nề nhất, đẩy xe, bảo vệ, còn kiêm luôn chân sai vặt... chẳng là vất vả lắm .
Hứa Không Sơn đưa bàn tay lớn xoa đầu cô, nhéo cái má phúng phính dậy:
"Không vất vả, chỉ là mệnh khổ thôi."
Chẳng là mệnh khổ ?
Đang yên đang lành là một Tiến sĩ văn học, xuyên thành một kẻ lưu manh cực phẩm tiếng đồn xa, kiến thức đầy giờ chẳng còn đất dụng võ, còn gánh thêm một đống nợ...
Haiz.
Cả ba cùng thở dài một tiếng, tiếng kêu của con lợn rừng nhỏ mà vực dậy tinh thần, ai nấy bắt tay việc.
*
Sau hai ngày trời chuẩn đạo cụ cho trò ném vòng, Hứa Duyệt Khê bồng con lợn nhỏ bắt đầu hành trình dậy sớm bày hàng.
Chưa đến giữa trưa, nhận điều gì đó , liền hỏi Hứa Ngưng Vân cũng đang nhàn rỗi bên cạnh:
"Tỷ, tỷ thấy hôm nay sạp ném vòng vắng khách hơn hẳn ?"
Hứa Ngưng Vân nhíu mày gật đầu.
Hôm nay sạp bánh xèo áp chảo vẫn buôn bán bình thường như mấy ngày , thậm chí vì hội miếu sắp đến nên còn đông khách hơn đôi chút.
Chưa đầy một buổi sáng mà dùng hết sạch một thùng rưỡi bột .
Thế nhưng quầy ném vòng chẳng còn cảnh náo nhiệt như mấy ngày , cả buổi chỉ lèo tèo mươi tới, mà đa phần đều là trẻ con và các cô nương ham vui.
Mới nghỉ hai ngày bày hàng thôi mà, lẽ nào thế...
Đang mải suy nghĩ thì hai lượt tới, gọi hai phần bánh xèo áp chảo: "Thêm trứng, cho nhiều tương ớt nhé."
Một trong đó nhận một chiếc vòng tre, ném thử một nhưng trúng, đang định móc tiền đồng mua tiếp thì cùng ngăn :
"Chao ôi, mấy cái trò lặt vặt thì gì ho ? Đằng mới mở một quầy ném vòng khác, đồ bày mới gọi là..."
Thấy cô bé chủ quán ghé tai ngóng, bèn khựng .
Đôi mắt Hứa Duyệt Khê sáng rực lên, cô tò mò hỏi: "Là cái gì thế ạ?"
"Khụ khụ... Nhóc cứ tự mà xem thì ."
"Cũng đừng trách lời khó , mấy thứ quầy của nhóc chỉ thu hút trẻ con với đàn bà con gái thôi. Cánh đàn ông tụi chơi thì cũng chỉ vì hứng chí nhất thời mới tới góp vui thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-20-canh-tranh-xuat-hien.html.]
Hứa Duyệt Khê gật gật đầu, hề cảm thấy xúc phạm.
Những món đồ ở quầy ném vòng như quạt tròn, mặt dây chuyền, vòng tay, đồ chơi gỗ... vốn dĩ đối tượng nhắm tới đều là trẻ em, phụ nữ hoặc những cặp đôi đang yêu .
Đàn ông con trai chơi một hai là chán ngay.
Số còn nếu vì tranh chút thể diện, nhất quyết ném trúng con lợn rừng cho bằng , thì cũng là vì mua một chiếc bánh xèo áp chảo ba văn tiền tặng kèm một cái vòng tre, nên ném đại cho đỡ phí thôi.
Đối thủ cạnh tranh xuất hiện sớm và lợi hại hơn cô tưởng. Hứa Duyệt Khê theo hướng vị khách chỉ, với Hứa Ngưng Vân một tiếng gọi Hứa Không Sơn cùng xem thử.
"Này, xem thôi chứ đừng đ.á.n.h gây chuyện đấy nhé." Trình Dao vội vàng dặn dò.
Hứa Duyệt Khê xua xua tay: "Mẫu yên tâm ạ~"
Quảng trường bên ngoài chùa Độ Viễn rộng, Hứa Duyệt Khê chỉ hướng đại khái nên cứ ngỡ tìm một lúc lâu.
Đi vài bước, Hứa Không Sơn đưa tay xốc nách cô bé, để cô cưỡi lên cổ : "Muội xem, chỗ đông đằng ?"
Số vây quanh cái quầy đó còn đông gấp mấy ngày ăn phát đạt nhất của nhà họ Hứa.
Hứa Duyệt Khê lúc đầu còn thấy ngại ngùng khi cưỡi cổ trai, nhưng nhanh sự chú ý cuốn , cô nghếch mắt về phía xa.
Chỉ thấy một đám đồng thanh thở dài đầy tiếc nuối.
"Trời ơi, chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi!"
"Tránh , để , tin là ném trúng!"
"Tay, tay, sang trái một chút... đúng đúng, thêm chút nữa..."
Hứa Duyệt Khê vỗ vỗ đầu ca ca, bảo tiến gần chen giữa đám đông xem cho kỹ.
Ồ hố.
là một quầy ném vòng mới mở thiệt, cách bài trí gần như giống hệt quầy của cô.
Thế nhưng, những thứ bày bên mới thực sự là "mồi nhử" c.h.ế.t .
Dù là già trẻ lớn bé, thư sinh đồ tể... chẳng ai thể cưỡng sức hút của nó.
Phải .
Cái mà quầy bày cho ném đồ ăn đồ chơi, mà là tiền đồng và bạc trắng thật sự!
Càng về phía , lượng tiền đồng càng nhiều, xen kẽ đó là những gói tiền lượng cố định.
Giải thưởng lớn nhất ở tít tận cuối cùng thậm chí còn bày hẳn năm mươi lượng bạc!
Hứa Không Sơn nghệt mặt , lẩm bẩm: "Muội , hèn chi quầy nhà ế khách."
Là thì cũng chạy sang đây ném bạc cho .
Hứa Duyệt Khê tì cằm lên đầu ca ca, đám đông đang hăng m.á.u như những con bạc khát nước, mặc kệ lôi kéo thế nào cũng chịu rời , trong lòng cô thầm dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Cô gõ gõ đầu ca ca cho tỉnh táo : "Đừng xem nữa, chúng về thôi."
Hứa Không Sơn chẳng qua chỉ là nợ nần đè nặng đến mức thở , chứ bản chất hề ngu ngốc tham lam. Sau khi thoát khỏi đám đông, im lặng một lát :
"Cái trò cá cược là phạm pháp ?"
Hứa Duyệt Khê khẽ "" một tiếng.
Trước khi bày quầy ném vòng, Hứa Không Sơn còn phổ biến cho cô sự khác biệt giữa "Quan phác" (trò cá cược giải trí) và đ.á.n.h bạc. Một cái thì hợp pháp, còn một cái triều đình nghiêm cấm .
Cái quầy mà cứ tiếp tục náo loạn như thế, sớm muộn gì cũng xảy chuyện cho xem.
Hai em thì hăng hái, lúc về trầm mặc vô cùng.
Hứa Ngưng Vân tò mòi hỏi han, khi rõ sự tình thì nheo mắt cảnh cáo Hứa Duyệt Khê: "Muội xúi giục ca ca đ.á.n.h bạc đấy."
Ở hiện đại, tuy Hứa Duyệt Khê chẳng bao giờ chịu , suốt ngày chỉ lười biếng ườn sofa lướt điện thoại xem TikTok, nhưng gan của cô thì chẳng hề nhỏ chút nào, lúc nào cũng thích "nhảy múa" bờ vực kiên nhẫn của cha .
Hứa Ngưng Vân chỉ sợ em gái thấy nợ nần nhiều quá, ăn lương thiện bao giờ mới trả hết nên nảy mấy cái ý tưởng quái đản.
Hứa Duyệt Khê dở dở , gật đầu lia lịa cam đoan.
Khách ném vòng ít , thời gian rảnh rỗi cũng nhiều hơn, Hứa Ngưng Vân cũng thể lo liệu xuể.
Mèo Dịch Truyện
Hứa Duyệt Khê chiếc ghế đẩu nhỏ do bác thợ mộc họ Lý đóng, đăm chiêu suy nghĩ.
Khách thì chắc chắn là giành , nhưng cô thể cứ thế mà chờ c.h.ế.t .
... Dù gì thì vẫn còn đang nợ tận mười mấy lượng bạc cơ mà.