Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 219: Đúng là xui xẻo!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:05:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Không Sơn gần như ngẩng đầu ngay lập tức, đôi mắt khói hun đỏ hoe thẳng mặt:
"...Là ngươi? Ngươi chẳng bắt đại lao ?"
Tên đại ca lưu manh từng đ.á.n.h một trận thấy vẻ mặt hung dữ của thì theo bản năng lùi nửa bước, vội vàng phủ nhận:
"Đó đều là chuyện quá khứ , hiện giờ chúng đang việc cho tiệm Truy Phong!"
"Ờ." Giọng Hứa Không Sơn cực kỳ lạnh lùng, "Nói mau! Ai! Đã xảy chuyện gì?!"
Tên đại ca lưu manh nhớ chính sự, phớt lờ ánh mắt của đám đông, vội vàng :
"Ta một đứa em nhận việc trông nom sân vườn nhà , sẵn tiện bảo vệ nhà luôn."
"Hai hôm vẫn bình thường, chuyện gì. Sáng sớm hôm nay cô ngoài một chuyến, đến bến tàu mua hải sản."
"Bến tàu đông quá, dần dần lạc , đến khi hồn thì cô biến mất ."
Tên cầm đầu đám du côn vốn định báo một tiếng cho của tiệm Truy Phong là xong chuyện.
Mèo Dịch Truyện
Chưa đến chuyện khác, chỉ riêng mối thù Hứa Không Sơn đ.á.n.h một trận, vẫn còn ghi hận trong lòng đấy!
Chỉ là... một trực đêm cho , cứ mỗi canh giờ đổi ca một .
Lúc cửa tiểu viện lạnh đến mức run lẩy bẩy, cô nương nhà họ Hứa quả đúng như lời đám , dù thấy là lạ nhưng vẫn đưa tới một bát nước nóng.
Tên cầm đầu du côn đang trừng mắt Hứa Không Sơn, kịp thêm câu nào thì Hứa Không Sơn lập tức buông xiên nướng tay xuống, dặn dò Hứa Vọng Dã đang lộ vẻ lo lắng:
"Mạnh Cửu xảy chuyện , báo quan tìm , sạp đồ nướng giao cho con đấy."
Vừa dứt lời, Hứa Không Sơn sải bước chen khỏi lều.
Hóa nàng tên là Mạnh Cửu...
Tên cầm đầu du côn hồn, chẳng buồn để tâm đến ánh mắt bất mãn của những dân đang xếp hàng, lập tức nhấc chân đuổi theo.
Tôn Hòa dọn dẹp xong bàn ghế thì thấy những tiếng kêu "ơ kìa, " vang lên liên tiếp.
Bà đầu , Hứa Không Sơn đang nướng xiên bên bếp lửa biến mất từ lúc nào!
Tôn Hòa thót tim, vội vàng đến bên cạnh Hứa Vọng Dã:
"Có chuyện gì ? Cha con và những khác đang bày sạp bán than đường, để tìm họ qua đây ngay!"
Hứa Vọng Dã sốt ruột thôi, đuổi theo nhưng nhớ tới lời dặn của Hứa Không Sơn.
Cậu lướt qua hàng dài đang chờ đợi, tay nhanh ch.óng lật các xiên nướng của Hứa Không Sơn một vòng, nghiến răng quyết định:
"Nương, bên thúc và nhị thúc lo liệu, chắc sẽ .
Người mau gọi Trần An đến . Huynh quan sát mấy ngày nay , tính tình thật thà lanh lợi, nướng vài xiên thịt chắc thành vấn đề."
Tôn Hòa định gì đó thôi. Bà nhớ lúc nghỉ ngơi Vọng Dã từng với rằng, chỉ riêng tiền mua nguyên liệu và chế biến nước xốt để phết lên đồ nướng, gia đình Hứa Trọng tiêu tốn gần mười lạng bạc...
"Được! Ta gọi cha dậy ngay, tranh thủ thời gian xiên thịt tiếp!"
Hứa Không Sơn chạy đến lều nhà họ Cao đầu tiên, Cao Toái Quỳnh Khê Nhi tìm Ngưng Vân, vội vã chạy tìm cha .
Ba vội vàng chạy đến chỗ khám bệnh miễn phí, Hứa Ngưng Vân vẫn còn đang mơ hồ:
"Khê Nhi đến tìm con ? Không ạ, con chẳng thấy cả."
Hứa Ngưng Vân đẩy nhanh tốc độ chữa trị cho bệnh nhân tay, sang hỏi Trì Nhiên đang thảnh thơi tự tại xem thấy Hứa Duyệt Khê .
Trì Nhiên gãi đầu: "Hình như thoáng thấy một cái, nhưng chắc lắm, đông quá mà..."
Cả Khê Nhi và Mạnh Cửu đều thấy bóng dáng , Hứa Trọng và Hứa Không Sơn lập tức mất hết phương hướng, lòng rối bời.
Trình Dao cố gắng giữ bình tĩnh: "Không Sơn, Ngưng Vân, hai đứa tìm Tần Thiên hộ, nhờ ngài giúp đỡ tìm Khê Nhi trong phạm vi chùa Độ Viễn.
Hứa Trọng cùng đến cầu kiến Lục huyện lệnh. Mạnh Cửu dù cũng coi là nửa của huyện nha, mất tích nhất định báo quan!"
Hiện tại chùa Độ Viễn quá đông đúc.
Tên cầm đầu du côn đuổi mất dấu Hứa Không Sơn, vị tiểu đại phu họ Hứa đang bận rộn ở chỗ khám bệnh miễn phí, nên ôm hy vọng tìm đến, vặn chạm mặt Hứa Không Sơn.
"Báo quan ?!"
Hứa Không Sơn kịp nghĩ xem tên tiểu t.ử còn lởn vởn ở đây gì, giơ tay túm lấy cổ áo , lôi đến mặt cha :
"Mọi tìm Lục huyện lệnh báo quan , chúng con tìm !"
Hứa Không Sơn xong, cậy hình vạm vỡ liền mạnh bạo gạt đám đông , nhanh chân đuổi theo Hứa Ngưng Vân.
Trình Dao hỏi thăm thì Lục huyện lệnh đang xem lễ khai quang vật quý, liền gọi Hứa Trọng và tên cầm đầu du côn theo cùng. Họ len qua đám đông đông đúc như thủy triều, vượt qua tầng tầng lớp lớp cổng vòm của chùa, thẳng tới điện phụ chuyên dùng để khai quang.
Bên trong và bên ngoài điện phụ đều đang xếp hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-219-dung-la-xui-xeo.html.]
Khi nhóm Trình Dao định xông thì binh lính gác cửa chặn :
"Ra phía xếp hàng !"
Trình Dao lòng nóng như lửa đốt, cố gắng bình tĩnh : "Vị đại ca , chúng việc gấp cần cầu kiến Lục huyện lệnh, xin ngài thông báo cho một tiếng!"
Binh lính hiệu cho bà dòng chen chúc trong điện phụ: "Không thông cảm, nhưng đông thế chen còn chẳng , tìm ở ?"
"Người thì chúng tự tìm, xin ngài châm chước cho chúng trong là !"
Trước sự khẩn cầu thiết tha của ba , binh lính thấy họ giống đang dối nên do dự một lát:
"Vậy cùng trong."
Hắn gọi một đồng liêu tới ca gác cửa, dẫn ba tìm hai vòng trong đám đông nhưng vẫn thấy bóng dáng Lục huyện lệnh .
Ngay khi Hứa Trọng đang ngày càng hoảng loạn, ông chợt tinh mắt thấy một vị tiểu công t.ử đang cưỡi vai thị vệ, tò mò về phía vật quý.
Hứa Trọng lờ mờ nhớ vị tiểu công t.ử hình như từng đến nhà ăn cùng với Thất Lang và vị tiểu công t.ử nhà họ Vương.
Ông dắt Trình Dao, Trình Dao túm lấy cổ áo của tên cầm đầu du côn, ba vất vả chen đến mặt tiểu công t.ử.
Đám thị vệ cùng ngay lập tức cảnh giác, tay đặt lên chuôi đao.
Hứa Trọng quản nhiều như , vội vàng lời thỉnh cầu:
"Vị tiểu công t.ử , còn nhớ ? là Hứa Trọng ở nhà ăn quan học đây!
việc đại sự cần gặp Lục huyện lệnh, ngài đang ở ?"
Binh lính dẫn ba tim bỗng vọt lên tận cổ họng vì lo sợ.
An Du ôm lấy đầu thị vệ, cúi xuống đ.á.n.h giá ba Hứa Trọng một lát:
"Ta nhớ ông , ông là vị đầu bếp xào hạt dẻ ngon đó..."
Hứa Trọng và Trình Dao gật đầu lia lịa.
An Du nghiêng đầu suy nghĩ một hồi: "Mọi theo ."
Cậu thêm: "Ta một phần hạt dẻ xào, một phần khoai lang ngào đường, một phần..."
Hứa Trọng gật đầu thôi.
Trình Dao cũng miệng đồng ý ngay: "Được hết, hết!"
Thị vệ thấy hai thực sự đang gấp gáp, liền đưa mắt hiệu cho binh lính dẫn đường.
Viên binh lính thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh gác ở cửa điện.
Thất Lang đang trong sân chơi xếp gỗ.
Mấy đứa trẻ khác ở cùng chỗ đều mua gỗ xếp hình, chúng hẹn với xem ai xếp nhất.
Thất Lang nín thở tập trung, nhất định đ.á.n.h bại Vương Lăng, khiến tâm phục khẩu phục.
lúc , từ căn phòng bên cạnh đang bàn việc chính sự bỗng loáng thoáng vọng một giọng quen thuộc:
"... Người mất tích ... Khê Nhi..."
Thất Lang ngẩn , thèm để ý đến đống gỗ xếp nữa, chạy đôi chân ngắn cũn tìm cha và nhị ca.
*
Hứa Duyệt Khê nhốt trong bao tải, mở mắt chỉ thấy một màu đen kịt, nàng chỉ thể lờ mờ cảm nhận đang đặt lưng ngựa chạy nhanh.
Nàng ngủ quên một lát, dậy thấy đầu choáng, mắt hoa nên định tìm tỷ tỷ để bắt mạch.
Ai ngờ dân chúng xếp hàng khám bệnh quá đông, Hứa Duyệt Khê bèn định vệ sinh .
Nào ngờ còn kịp tới nơi kẻ gian trùm bao tải bắt ngay trong góc khuất.
là đen đủi hết chỗ !
Bị xóc nảy lưng ngựa suốt một quãng đường, đầu óc Hứa Duyệt Khê càng thêm choáng váng, đến sức để mắng cũng chẳng còn.
Mãi cho tới khi ngựa dừng , Hứa Duyệt Khê vác tới một nơi nào đó ném thẳng xuống đất.
Bên cạnh nàng còn tiếng thút thít yếu ớt.
Chẳng lẽ đụng bọn mìn bắt cóc trẻ con ?
Trong lúc Hứa Duyệt Khê đang thầm c.h.ử.i rủa thì chiếc bao tải thắt c.h.ặ.t đầu cởi , nàng trừng mắt về phía đối diện.
Ánh mắt nàng vặn chạm đôi mắt đang rưng rưng của Hứa Mạnh Cửu.