Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 231: Bạc ấy mà, không kiếm thì phí

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:06:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Lĩnh thu nụ giễu cợt, Hoắc Tinh Lam một cái, trong lòng cả hai đồng thời nảy sinh dự cảm lành.

 

Vị Ninh bổ đầu mới nhậm chức trông vẻ dễ chuyện giống như Lục huyện lệnh, nhưng thực tế thủ đoạn chẳng kém vị bổ đầu là bao.

 

Hắn chủ động dẫn bổ khoái đến tận cửa, tuyệt đối chuyện lành gì.

 

Hoắc Tinh Lam liếc mắt Tống Lĩnh, tròng mắt khẽ đảo, tươi đón tiếp Ninh bổ đầu:

 

"Vị đại nhân ghé thăm, tiểu điếm thật đúng là rồng đến nhà tôm, đại nhân điều gì chỉ giáo?"

 

Ninh bổ đầu ha hả lắc đầu, thẳng về phía Tống Lĩnh:

 

"Chưởng quỹ chuyện khéo thật đấy, chuyến đến là để mời học t.ử Tống Lĩnh đến huyện nha một chuyến."

 

Tống Lĩnh chắp tay hành lễ, nghi hoặc hỏi: "Đại nhân, từ huyện nha trở về, chuyện gì?"

 

Hoắc Tinh Lam trái ngó , chợt nhớ tới mấy ngày thi ở quan học, Tống Lĩnh dường như cũng từng bổ khoái đến tận nơi tra hỏi.

 

Ninh bổ đầu lãng phí thời gian, chỉ : "Cậu cứ theo chúng một chuyến là ngay, yên tâm, dù cũng là học t.ử quan học."

 

Tống Lĩnh dò hỏi gì, liếc Hoắc Tinh Lam một cái đành theo đám bổ khoái rời .

 

Hoắc Tinh Lam lờ mờ nhận chắc chắn xảy chuyện lớn gì đó.

 

vô thức c.ắ.n móng tay, gọi một tên gia nhân tới: "Trong mấy ngày ở chùa Độ Viễn, trấn xảy chuyện gì ?"

 

Tên gia nhân gãi đầu: "Chuyện lớn ạ? Hình như , nhiều khá giả trấn đều đến chùa Độ Viễn hết .

 

Các cửa tiệm cho thuê xe ngựa, xe bò, xe lừa trấn bận tối mày tối mặt, mấy đ.á.n.h xe ngoài thành đều kiếm bộn tiền đấy ạ."

 

"Không thể nào, chắc chắn xảy chuyện gì đó..."

 

Hoắc Tinh Lam tới lui trong tiệm.

 

Gia nhân thấy chưởng quỹ vẻ nôn nóng, bèn cẩn thận nhớ một lát đột nhiên vỗ đùi cái đét:

 

" chuyện gì lớn, chỉ là... chẳng đó bảo chúng để mắt đến tiệm tạp hóa Tứ Phương ?"

 

Hoắc Tinh Lam đột ngột ngước mắt lên.

 

Tên gia nhân rụt cổ, thọc hai tay ống tay áo :

 

"Mấy ngày tiệm tạp hóa Tứ Phương cử nhiều khắp nơi trong thành, hình như là để tìm .

 

dám hỏi nhiều, tranh thủ lúc họ rảnh, dẫn một bước thu mua mấy thạch than củi ."

 

Hoắc Tinh Lam ngẩn một lát, lẩm bẩm: "Tìm ? Tìm ai cơ?"

 

Gia nhân lắc đầu: "Cái thì ."

 

Một tên gia nhân khác hà lòng bàn tay cho ấm: " sống ở gần bến tàu ngoài thành, loáng thoáng mấy câu, hình như là nào đó nhà Hứa Trọng mất tích.

 

Lúc đó ở bến tàu ai cũng chuyện , tiệm mì nhà họ Hứa đóng cửa ngay lập tức, chạy thành tìm khắp nơi.

 

Chưởng quỹ tiệm mì chẳng chút hợp tác với tiệm tạp hóa Tứ Phương ? Có lẽ là nhờ của tiệm tạp hóa giúp tìm ."

 

Người nhà Hứa Trọng ?

 

Hoắc Tinh Lam nhẩm đếm quân trong đầu.

 

Cả nhà Hứa Trọng đều đang bày hàng kiếm tiền ở chùa Độ Viễn, cô tận mắt thấy, thể là bọn họ .

 

họ Hứa ở trong thành, chẳng chỉ còn Hứa Mạnh Cửu và vợ chồng Hứa Văn Phong ?

 

Hoắc Tinh Lam bừng tỉnh hiểu , họ tìm chính là Hứa Mạnh Cửu!

 

Còn về lý do tại mất tích... chuyện còn cần hỏi ? Chắc chắn là do Tiền viên ngoại ở thôn Vũ Tiền tay!

 

Kiếp , Tiền viên ngoại tuyệt đường sống của cả thôn Sơn Bắc suốt một tháng trời, ép Hứa Mạnh Cửu cúi đầu, phủ họ Tiền .

 

Trong thời gian đó, nhà họ Hoắc cũng vạ lây.

 

Hoắc Tinh Lam thổi gió bên gối, cầu xin Tống Minh khéo với Tiền viên ngoại một tiếng, đừng để vô tội liên lụy.

 

Tuy nhiên, Tống Minh dường như chút kiêng dè nhà họ Tiền, hơn nữa khi nhắc đến Tiền viên ngoại thì giọng điệu thuộc, đó còn đưa cho cô một trăm lượng bạc, bảo cô mang về bù đắp cho nhà họ Hoắc.

 

Nghĩ mấy ngày nay chuyện nhà họ Tiền xảy án mạng đang xôn xao dư luận...

 

Hoắc Tinh Lam rùng kinh hãi, dẹp bỏ ngay ý định thừa cơ hãm hại nhà họ Hứa, cũng chẳng còn tâm mà quản chạy nữa, cô bắt đầu tính toán cho bản .

 

Tống Lĩnh đột nhiên đưa , thể là do những nhà họ Tiền nhốt trong đại lao khai bừa để kéo theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-231-bac-ay-ma-khong-kiem-thi-phi.html.]

 

Vạn nhất... vạn nhất phận của Tống Lĩnh thật sự bại lộ...

 

Gia nhân thấy cô càng lúc càng hoảng loạn, đành lớn tiếng gọi một câu:

 

"Chưởng quỹ! Than củi thu mua về sắp xếp đầy ba kho , cần thu mua tiếp ạ?

 

Theo lời dặn của , nhờ xem ngày lành tháng , chính là năm ngày , là tiệm cứ để năm ngày nữa hãy khai trương?"

 

Cũng sắp đến cuối năm .

 

Đợi đến sang xuân, còn ai mua than củi nữa chứ?

 

Hoắc Tinh Lam sực tỉnh: "Không, cần đợi đến năm ngày , ngày mai khai trương luôn.

 

Ta điều tra ở chùa Độ Viễn, than củi loại thường bán sáu văn một cân, than bạc còn lên tới mười hai văn.

 

Mèo Dịch Truyện

Tiệm chúng mới khai trương, giá cao quá sẽ bán , các ngươi hãy với , than củi Tết bán bốn văn một cân, Tết mới từ từ tăng giá."

 

Gia nhân ngập ngừng: " than củi thường chúng nhập xấp xỉ sáu văn một cân ạ."

 

Hoắc Tinh Lam thầm mắng tiệm Truy Phong rảnh rỗi sinh nông nổi, cố ý đối đầu với cô để đẩy giá than lên cao, cô nén cơn đau lòng vì lỗ vốn và sự bất mãn mà lệnh:

 

"Cứ theo lời ."

 

*

 

Sáng sớm ngày thứ hai khi đấu giá xong suất cung phụng điềm lành, vật quý khiêng lên con thuyền lớn neo đậu bên cạnh chùa Độ Viễn ánh mắt dõi theo đầy mong chờ của đông đảo dân.

 

Mùa đông ngược gió hành thuyền nhiều bất tiện.

 

Để tránh xảy ngoài ý , Thích Chỉ huy sứ đích dẫn theo một ngàn binh mã hộ tống suốt dọc đường.

 

Cao Cảnh cùng mấy thương nhân bỏ tiền lớn đấu giá suất điềm lành cũng bám sát theo , xuôi thuyền lên phía Bắc.

 

Kim Kim và Cao Văn Dư cũng đưa cùng.

 

Mọi việc tại huyện Thiên Hải đều giao cho quản gia Hà, tâm phúc của Cao Cảnh xử lý.

 

Hứa Duyệt Khê khi quan học lên lớp thì nhận tin, cả cô ủ rũ hẳn :

 

"Hu hu, duy nhất ở trong học xá chịu chuyện với là Kim Kim xin nghỉ , còn chẳng bao giờ mới . Cái trường , học cũng !"

 

Hứa Trọng rắc một nhúm hành lá nồi cháo đang hầm, cạn lời :

 

"Cha họ Mai , trong giờ học con leo, ai mà dám tán gẫu với con chứ?"

 

Hứa Duyệt Khê khịt mũi, ngửi thấy mùi thơm giấu nổi tỏa từ nồi đất, cô nhắc tới chuyện vui nữa:

 

"Cha, cha đang nấu gì thế? Cháo hải sản ạ?"

 

"Ừ." Hứa Trọng chút bất lực, "Nguyên liệu là do vị công t.ử nhà họ Đường gửi tới, thịt tôm cua nhiều, chỉ thể nấu trong cháo cho chút vị tươi thôi. Hàu thì khá béo, cha cho nhiều một chút."

 

Hứa Duyệt Khê bĩu môi: "Hôm nay Đường Đồng Nhi còn đến hỏi con, mời cha đến nhà một bữa tiệc thì mất bao nhiêu bạc đấy."

 

Hứa Trọng tùy ý hỏi: "Cô trả bao nhiêu?"

 

"Không bao gồm nguyên liệu, chỉ tính công bếp thôi là năm mươi lượng."

 

Mắt Hứa Trọng trợn tròn: "Cái gì? Năm mươi lượng?"

 

Suốt bảy ngày qua, cả nhà cùng , cộng dồn hết thảy cũng kiếm nổi năm mươi lượng !

 

Dĩ nhiên, bao gồm Khê nhi.

 

Tiền cô bán đồ chơi lắp ráp kiếm , khi chia với Cao Toái Quỳnh xong thì đều đem tích trữ vật tư .

 

Không gian khi nâng cấp đầy hơn một nửa, nhưng cô vẫn tiếp tục tích trữ.

 

Hứa Duyệt Khê gật đầu: "Đầu bếp Dương tay một cũng tầm giá đó, ngoài nếu món ăn ngon còn tiền thưởng thêm nữa."

 

Hai bốn mắt .

 

Hứa Trọng ho khan một tiếng: "Nếu là năm mươi lượng thì... cũng ."

 

Ánh mắt Hứa Duyệt Khê đảo quanh: "Con còn mua thêm mấy vại muối và tương, dùng để muối dưa, kim chi, vân vân và mây mây.

 

Tiền dư còn thể mua thêm mấy sấp vải hoa, may mấy bộ quần áo mới đón năm mới."

 

Tiền bạc mà, kiếm thì phí.

 

 

Loading...