Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 255: Đây là chuyện có đâm thủng hay không sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:06:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Hòa đang bế cháu gái lớn, rảnh tay vỗ một cái đầu đứa con trai ngốc nghếch, thầm nghĩ chẳng lẽ đáng giá ?
Tay nghề của Hứa Trọng vốn nức tiếng khắp cả huyện Thiên Hải !
Không chỉ Tôn Hòa, mà cả Hà Tú Vân và Mạnh Thiến cũng đều cảm thấy tự hào.
Người nhà họ Trình chỉ Hứa Trọng nay thành đạt, tay nghề nấu nướng giỏi.
năm lượng bạc cho ba món ăn?
là điên rồ mà!
Trình Hữu, con gái lớn của Trình Đồ, hai món ăn bàn, ánh mắt vốn dĩ đờ đẫn dần dần lóe lên một tia sáng.
Chỉ nấu cơm thì ?
Dượng của cô chỉ cần nấu cơm thôi cũng thể kiếm khối tiền.
Thấy sắc mặt lạ ngày càng khó coi, Hứa Trọng theo bản năng né tránh.
Tên tiểu sai của Phó Tài vội vàng hạ giọng giải thích:
"Lão gia nhà mấy ngày nay ăn uống trôi, gầy sọp hẳn một vòng, nên lời lẽ chút mạo phạm.
việc mời ngài xuống bếp là tấm lòng thành thực của lão gia nhà , mong ngài... xem xét xem ?"
Hứa Trọng liếc đối diện từ xuống một lượt, đúng là gầy quá mức thật.
Ông hiệu cho hai trời bên ngoài, lời cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút:
"Trời tối , cũng bộ cả ngày, đang đói lả cả . Nếu các vị thật sự ăn, đợi dùng bữa xong xuôi chúng bàn bạc tiếp, thấy ?"
Tiểu sai nhà họ Phó biểu cảm của lão gia gật đầu lia lịa, quên khen ngợi:
"Trước đây ai ở huyện Thiên Hải một vị đại đầu bếp họ Hứa tay nghề xuất chúng, món ăn bình dân qua tay ngài đều mang hương vị khác biệt.
thấy tay nghề của ngài còn giỏi hơn vị đầu bếp họ Hứa gấp mấy !"
Lão gia nhà vốn từ nhỏ chẳng mặn mà với chuyện ăn uống, mà chỉ ngửi mùi hương thôi chủ động đòi ăn cơm.
Phó Tài khẽ gật đầu, tuy gì nhưng rõ ràng là tán đồng với lời của tên tiểu sai.
Hứa Duyệt Khê nhận lấy bát cơm từ tay trai, thấy lời liền sặc.
Hứa Trọng cạnh Trình Dao, mời ăn cơm, thong thả :
"Cũng đến mức đó ."
Tên tiểu sai cố ý đỡ cho lão gia nhà : "Sao đến mức đó? Ngài..."
Hứa Trọng một câu chặn họng :
"Nếu huyện Thiên Hải vị đầu bếp họ Hứa thứ hai, thì mà ngươi nhắc tới chính là đấy."
Phó Tài và tên tiểu sai: "..."
Hai , ăn ý đầu chỗ cũ, hối thúc của trạm dừng chân cơm cho tiêu sư.
Thấy Hứa Duyệt Khê ăn cúi đầu trộm, Hứa Trọng bất đắc dĩ lắc đầu:
"Sáng mai còn lên đường sớm, con ăn nhanh về sập ngủ ."
Chỗ ngủ chung chẳng gì cả, chăn nệm gối đầu đều tự lo liệu.
Hứa Duyệt Khê lời, vội vàng và cơm.
Bàn bên cạnh,
Trình Hữu cầm bát, gắp một miếng măng xào thịt hun khói, rụt rè đưa miệng.
Ngay khoảnh khắc đầu lưỡi chạm món ăn, ý nghĩ "ngon quá" lập tức hiện lên trong đầu cô.
Măng giòn thơm vị ngọt thanh tự nhiên, trung hòa cái ngấy của thịt mỡ, ngược còn món ăn thêm thanh đạm, cực kỳ đưa cơm.
Trình Hữu chậm rãi ăn thêm vài miếng cơm, cứ thế chằm chằm món ăn bàn mà thẫn thờ.
Ngay khi Giang Ngọc, vợ của Trình Đồ, tưởng rằng con gái lớn vẫn nguôi ngoai chuyện nhà chồng ruồng bỏ, thì thấy Trình Hữu một nữa cầm đũa lên, động tác ăn cơm ngày càng dứt khoát hơn.
Giang Ngọc khẽ thở phào nhẹ nhõm, sự hối thúc của bà nội Trình, bà cũng cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Không thể để phí hoài công sức nấu nướng vất vả của Hứa Trọng .
Sau khi ăn xong, Trình Hữu chủ động thu dọn bát đũa và đề nghị rửa.
Giang Ngọc bảo con gái nhỏ theo bà nội, còn thì cùng Trình Hữu rửa bát.
Bát đũa họ dùng đều là đồ của nhà Hứa Trọng, cần mang bếp trạm, chỉ cần rửa sạch xếp gọn thùng gỗ là .
Sáng mai lúc lên đường sẽ xếp trong xe.
Sau bữa ăn lâu, vài con lừa ngang qua cổng trạm dừng chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-255-day-la-chuyen-co-dam-thung-hay-khong-sao.html.]
Một kẻ trong nhóm trạm nghỉ: "Đại ca, là chúng xem thử? Biết bọn Hứa Duyệt Khê đang ở trong thì ."
"Không đời nào, trạm nghỉ là dành cho quan ở, nhà Hứa Duyệt Khê lấy tư cách gì mà ? Đi, lên phía xem tiếp ."
*
Giường chung tuy đơn sơ, cứng nhắc, nhưng ngủ vẫn thoải mái hơn ngoài đồng m.ô.n.g quạnh nhiều.
Tối qua tắm rửa kỹ càng, Hứa Duyệt Khê cảm thấy bước chân đường cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Lúc , hành lý đều thu dọn xong xuôi.
Hứa Văn Phong đỡ Trịnh Tụ lên xe lừa, đ.á.n.h xe rời khỏi trạm nghỉ.
Lúc cả nhóm rời , vẫn còn thấy vị Phó lão gia theo với ánh mắt đầy u oán.
Hứa Trọng lộ vẻ bất đắc dĩ: "Hôm qua ông cứ khăng khăng đòi đưa bạc cho cha, cha cũng tiện từ chối."
"Sáng nay lúc bánh hành chiên, cha cũng bán cho ông một phần..."
Có nữa thì Hứa Trọng cũng chẳng thể ở đầu bếp riêng cho ông .
Đại Xuyên và Đại Hải mỗi đứa gặm một cái bánh hành chiên, ăn đến mức chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Lên đường nữa, Hứa Duyệt Khê nghỉ, cô nhạy cảm nhận đang .
Quay đầu , hóa là Hứa Vọng Dã đang dắt con lợn rừng nhỏ.
Hứa Duyệt Khê bước nhanh tới bên cạnh Hứa Vọng Dã, đưa tay vỗ vỗ con lợn nhỏ:
"Anh Vọng Dã, dắt nó mệt ? Để cả em cho, khỏe lắm."
Hứa Vọng Dã chỉnh cái gùi lưng, lắc đầu, hạ thấp giọng nhắc nhở:
"Đêm qua là ai, thừa dịp gác đêm ngủ gật lẻn lục lọi hành lý của chúng ."
Hứa Duyệt Khê cau mày, cô đại khái hiểu rằng việc họ ở trạm nghỉ khiến một nảy sinh lòng tham.
Vừa định hỏi xem mất món đồ gì , Hứa Vọng Dã hiệu cho cô con lợn rừng:
"Cũng may là nó phát hiện , húc thẳng một phát m.ô.n.g tên đó, tiếc là để chạy mất."
Hứa Duyệt Khê hai chiếc răng nanh dài hơn nửa cánh tay của con lợn rừng nhỏ:
"... Cái m.ô.n.g đó chắc là đ.â.m thủng luôn nhỉ."
Hứa Vọng Dã cô chọc : "Đây là chuyện đ.â.m thủng ? Anh báo chuyện với Lý chính , ông gì nhưng sắc mặt khó coi."
Anh ngập ngừng một lát bổ sung: "Người gác đêm hôm qua là ông nội đấy."
Hứa Duyệt Khê chợt hiểu , hèn gì hôm nay lúc lên đường, Hứa lão hán tụt tận phía cùng.
Lúc đầu cô còn tưởng ông nội việc gì cần bàn bạc với Lý chính.
Giờ xem , chắc là Hứa lão hán đang soi m.ô.n.g từng một .
Hứa Duyệt Khê thở dài: "Cơ cực thế mà còn tới quận thành loạn cào cào lên , đúng là..."
Hứa Vọng Dã thấy hai chữ 'quận thành' thì thẫn thờ: "Chúng chạy nạn cũng gần nửa tháng nhỉ? Còn bao lâu nữa mới tới quận thành đây."
Cái gì mà Giang Nam với chẳng Giang Nam, xa vời quá.
Hứa Vọng Dã chỉ mong sớm đến quận thành để dừng chân, và càng mong khi đến nơi sẽ nhận tin từ phía Quỳnh Châu truyền tới.
Hứa Duyệt Khê hồi tưởng nét mặt của Lục huyện lệnh lúc họ rời .
E rằng kỳ vọng của họ sắp tan thành mây khói .
Mèo Dịch Truyện
Việc Hứa Vọng Dã báo cáo với Lý chính rõ ràng tác dụng.
Đến lúc nghỉ ngơi buổi trưa, Lý chính gọi Từ Ghẻ và Hứa Không Sơn một góc hẻo lánh.
Hứa Vọng Dã chuẩn sẵn tinh thần lao đ.á.n.h lộn, chỉ đợi Hứa Không Sơn gọi .
Ai ngờ...
Anh và Hứa Duyệt Khê , cả hai nhẹ nhàng bám theo để hóng hớt.
Từ Ghẻ tuy họ Từ nhưng chẳng họ hàng gì với nhà Từ Hạ, trong nhà chỉ mỗi .
kiểu một một , chẳng vướng bận gì.
Bị Lý chính gọi riêng , Từ Ghẻ theo bản năng lấy tay che m.ô.n.g, kêu oan:
"Chú ơi, chuyện trèo tường đó qua lâu mà chú vẫn tha cho cháu ?
Thật sự cháu , chú hỏi mấy cháu cũng chỉ một câu trả lời đó thôi. Với cháu cũng cúi đầu xin , chú còn cháu nữa?"
Lý chính đáp lời, sang Hứa Không Sơn: "Đánh cho ."