Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 260: Gánh nặng đường xa

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:06:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn thấy họ lẳng lặng bỏ , Bạch Đường nhạo thành tiếng:

 

"Phải thế chứ, nhà Hứa Trọng giàu nứt đố đổ vách, nuôi cả cái nhà họ Hứa chắc cũng chẳng vấn đề gì, còn tranh giành mấy ngọn rau dại gì?

 

Hà tất tranh giành với những nghèo đến mức sắp c.h.ế.t đói như bọn cơ chứ?

 

Theo thấy , lý chính cứ nên bắt nhà họ Hứa bỏ tiền cứu tế cho cả làng, như thì đều chẳng ai chịu đói nữa !"

 

Chu Văn hậm hực nghiến răng: "Cả nhà Hứa Không Sơn tung hoành ngang ngược trong thôn bao nhiêu năm nay, chẳng qua là vì dân làng tính thôi, nếu thì giải lên nha môn từ lâu !"

 

"Bỏ tiền là việc nên ! Quay về với Lý chính một tiếng, thể cứ thế mà tha cho Hứa Không Sơn !"

 

Mấy năm , chỉ vì tranh một con thỏ rừng với Hứa Không Sơn mà đ.á.n.h đến mức què chân.

 

Nếu Hứa Không Sơn ông bà nội quan hệ với dân làng, cha là Hứa Trọng cùng hai chú thật thà phúc hậu, bỏ tiền chữa trị đến tận cửa xin hòa giải...

 

Thì đến tận hôm nay, Chu Văn vẫn thể nuốt trôi cục tức !

 

Chưa kể, lúc Hứa Nguyên – cả nhà họ Hứa tìm miến trong thôn, còn cố tình bỏ qua nhà họ Chu.

Mèo Dịch Truyện

 

"Anh cả, em thấy hồ cá nhưng khó bắt quá. Hay là chúng lấy cành cây với dây leo đan cái vợt, bắt mấy con về nấu canh nhé?"

 

Lúc mới rời thôn Sơn Bắc, thỉnh thoảng ngang qua sông suối, họ còn bắt ít tôm cá.

 

càng về phía Bắc, tôm cá càng ít dần.

 

Đặc biệt là khi khỏi huyện Thiên Hải, tôm cá ở sông suối dân địa phương bắt sạch để lót còn chẳng đủ, đến lượt những chạy nạn như họ.

 

Hứa Vọng Dã vẫn còn đang nhớ chuyện , Hứa Mạnh Cửu lớn tuổi hơn , liếc Hứa Không Sơn khẽ:

 

"Chỗ vốn của riêng ai, chúng hái thì họ cũng hái , cần thiết ..."

 

Hứa Vọng Dã nhíu mày: " đây đầu ."

 

Hứa Duyệt Khê đang định tiếp lời thì khựng , cô cùng Hứa Mạnh Cửu đồng thời đầu về phía Hứa Vọng Dã.

 

Thấy Hứa Không Sơn gì cũng ngăn cản, Hứa Vọng Dã liền hết :

 

"Lần hái dâu tằm đó, Chu Văn bám theo chúng , lấy cớ đau chân để đòi lấy hơn một nửa;"

 

"Đêm ở trạm dịch, Không Sơn gần đó đào hành dại, Chu Văn tới nhà gì ăn, đói đến mức nổi."

 

"Trước đó còn vài như nữa..."

 

Sắc mặt Hứa Duyệt Khê sa sầm xuống. Hóa bấy lâu nay cô cứ ngỡ dọc đường xảy rắc rối gì là vì cả đang âm thầm gánh vác chuyện.

 

Hứa Không Sơn thấy vẻ mặt em gái , khẽ ho hai tiếng giải thích:

 

"Anh chừng mực mà, thiệt ..."

 

Hứa Duyệt Khê vốn hẹp hòi thù dai, cô lạnh mặt thèm để ý đến : "Anh họ, chị họ, chúng mau hái rau dại thôi."

 

Hứa Không Sơn sờ sờ mũi, nghĩ đến lát nữa nếu chuyện sẽ thái độ , bỗng thấy đau cả đầu.

 

Hứa Vọng Dã và Hứa Mạnh Cửu sớm coi như thấy gì, cúi đầu khom lưng tìm kiếm trong lùm cây xem loại rau dại nào ăn .

 

Hứa Không Sơn đưa mắt quan sát sang hai bên lùm cây và bụi cỏ cao, hy vọng hái thêm ít quả dại, hoặc bắt con thỏ con gà rừng nào đó để dịu cơn giận của em gái.

 

Hứa Duyệt Khê quả thực đang nén một bụng lửa giận.

 

Trước khi xuyên đến đây, ngoại trừ đợt tập quân sự ở đại học, cô từng bộ quãng đường xa như .

 

Một ngày mười mấy dặm!

 

Chứ mười mấy mét!

 

Trước đây cô thậm chí còn lười lấy cả bưu kiện, sai cả lấy giúp cho .

 

kể từ khi chạy nạn đến nay, lúc nào cô cũng mệt lả , hễ nghỉ là phịch xuống đất, chẳng còn tâm trí mà quan tâm chuyện khác.

 

Ai ngờ cả nhà giỏi giang lên thì tâm kế cũng nhiều hơn, chịu uất ức cũng chẳng thèm với cô một câu.

 

Lại còn dặn Hứa Vọng Dã đừng nhắc chuyện đó mặt khác nữa chứ.

 

Nếu hôm nay đám Chu Văn, Bạch Đường gây chuyện, Hứa Duyệt Khê vẫn còn m.ô.n.g chẳng gì!

 

bây giờ lúc để để ý chuyện .

 

Ánh mắt Hứa Duyệt Khê lướt qua vài vòng, dừng ở một góc hồ sắp cạn nước.

 

Đi tới kỹ, thì là mấy bụi rau cần nước.

 

Thân hình Hứa Duyệt Khê nhỏ bé, cô dám xuống hồ vì sợ bùn khô hẳn sẽ lún, liền gọi Hứa Không Sơn:

 

"Anh cả, ở đây rau cần nước nè, hái một ít mang về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-260-ganh-nang-duong-xa.html.]

 

Hứa Không Sơn đang sầu muộn vì rau dại, quả dại xung quanh đều hái sạch , trèo mấy cái cây mới hái một nắm thanh mai mới chín một nửa.

 

Nghe tiếng em gái gọi, Hứa Không Sơn Hứa Vọng Dã và Hứa Mạnh Cửu đang hái rau sam, đến bên cạnh Hứa Duyệt Khê:

 

"Này, cho em hết đấy, ngửi thì chua, em đưa cho Vọng Dã với Mạnh Cửu ăn thử xem."

 

Ý của là chia cho hai họ mỗi một ít.

 

Hứa Duyệt Khê gật đầu lia lịa, chụm hai bàn tay đón lấy nắm thanh mai hái xuống.

 

Khoảng chừng bảy tám quả.

 

Hứa Duyệt Khê chia cho mỗi một quả, còn để dành cho cha cả.

 

Thanh mai lúc chín hẳn, ngửi thấy chua, ăn càng chua hơn.

 

Hứa Vọng Dã chua đến nhăn cả mặt, nhưng nỡ lãng phí nên ráng gồng cổ nuốt chửng bụng.

 

Hứa Duyệt Khê và Hứa Mạnh Cửu thấy thì bật thành tiếng.

 

Ba đùa giỡn một lát, Hứa Không Sơn hái một nửa rau cần nước lên bờ, bắp chân trần dính đầy bùn đất:

 

"Dưới nước cá đấy, tìm ít dây leo đan cái vợt, các em cứ tiếp tục hái rau dại , đừng quá xa nhé."

 

Ba Hứa Duyệt Khê ngoan ngoãn lời.

 

Cô lôi con d.a.o c.h.ặ.t củi trong gùi , thỉnh thoảng gạt bụi cây bên cạnh xem rau dại trứng gà rừng nào ai lấy mất .

 

Vừa cúi xuống hái mấy cọng rau sam, đúng lúc , cô chợt nhận bụi cỏ phía động tĩnh.

 

Hứa Duyệt Khê sợ lúc gạt cỏ kinh động đến rắn, chân tay bủn rủn trong chốc lát, từ từ lùi phía .

 

Hứa Vọng Dã lúc dậy vặn chú ý thấy phản ứng của cô.

 

Anh tới hỏi khẽ: "Sao thế?"

 

Hứa Duyệt Khê chỉ bụi cỏ phía : "Hình như rắn."

 

"Rắn ? Đó là món hời đấy!"

 

Mắt Hứa Vọng Dã sáng lên, nhận lấy con d.a.o c.h.ặ.t củi trong tay cô, cẩn thận vạch bụi cỏ .

 

Hứa Duyệt Khê lo thương nên từng bước một rón rén theo .

 

Một lúc , Hứa Vọng Dã đầu , giọng điệu kỳ quái: "Không rắn , là một con gà rừng."

 

Hứa Duyệt Khê đoán trúng .

 

Hứa Vọng Dã trả d.a.o, tháo gùi xuống, lao tới vồ lấy con gà rừng đang thò chân thăm dò.

 

Con gà rừng "cục" một tiếng, ngay lúc Hứa Vọng Dã lao tới nhanh chân chạy mất.

 

Gà rừng tự dâng tận cửa, thể để nó chạy thoát ?

 

Hứa Vọng Dã xắn tay áo đuổi theo sát nút.

 

Hứa Duyệt Khê cũng xách gùi và d.a.o c.h.ặ.t củi chạy theo phía .

 

"Ơ! Đi hết ?"

 

Hứa Mạnh Cửu đang hái rau dại thì ngẩng đầu lên, thấy Hứa Duyệt Khê và Hứa Vọng Dã đang chạy thục mạng.

 

Hứa Duyệt Khê chỉ tay về phía , kịp giải thích rõ.

 

Hứa Mạnh Cửu nhận điều gì đó, gọi với theo Hứa Không Sơn đang đan vợt: "Anh Không Sơn, mau đuổi theo!"

 

Hứa Không Sơn cầm cái vợt đang dở, sải bước đôi chân dài, lao về phía Hứa Vọng Dã để hỗ trợ bao vây.

 

Cách đó xa, Bạch Đường lúc hái rau dền dại cũng quên để mắt tới nhóm Hứa Không Sơn. Thấy một con gà rừng bốn vây bắt, nó vỗ cánh loạn xạ bay tứ tung để tìm đường thoát.

 

Mắt Bạch Đường đảo liên tục, liền gọi Chu Văn và Đinh Vũ một tiếng.

 

Sau hai con gà rừng nhảy lên cây thoát , Hứa Duyệt Khê gọi những khác, ý thức điều khiển hướng chạy của nó.

 

Để tránh việc nó nhảy lên cây hoặc bay xuống hồ trốn mất.

 

Hứa Không Sơn cầm ngang cái vợt, từ từ thu hẹp vòng vây.

 

Hứa Vọng Dã chớp thời cơ, chân bước như gió, đột ngột vồ trúng con gà rừng.

 

Anh túm cánh gà nhấc lên ước lượng: "Chắc cũng hơn một cân..."

 

Lời còn dứt, Chu Văn kéo lê cái chân khập khiễng tới.

 

 

Loading...