Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 265: Cái miệng thật độc
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:06:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Tú tài day nhẹ thái dương: "Các đừng vì nhất thời bốc đồng mà bỏ lỡ cơ hội lớn."
Thi lấy chức Đồng sinh hề dễ dàng, đường chạy nạn mà chỉ điểm, Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã tuyệt đối thể vượt qua kỳ thi Đồng sinh ."
Ông ngẩng đầu lên nữa, Hứa Duyệt Khê với ánh mắt cực kỳ chân thành:
"Hơn nữa cũng chẳng đòi hỏi gì, cần lễ thúc tu bất cứ thứ gì khác, chuyện tự dâng tận cửa như , hà tất các vội vàng từ chối?"
Mọi nhà họ Hứa lời Hoắc Tú tài , chỉ cảm thấy ông và Hoắc Tinh Lam quả hổ là cha con.
Lúc bán lương thực ngâm nước, Hoắc Tinh Lam là đầu tiên đến nhà họ Hứa, những lời cô chẳng khác là bao so với lời Hoắc Tú tài thốt .
Lời nào lời nấy đều vẻ nghĩ cho gia đình họ, cần bỏ chút gì mà ngược còn chiếm ít hời.
Ai mà chẳng , miếng bánh từ trời rơi xuống thì nên nhặt.
Chưa kể nhà họ Hứa sớm nếm trải một vố của Hoắc Tinh Lam .
Hứa lão hán chẳng cần suy nghĩ liền xua tay: "Thôi , nhà mời nổi vị như ông."
Đừng là cần tiền học, dù bù thêm tiền, ông cũng chán ghét cái vẻ gây phiền phức của Hoắc Tú tài.
Cả nhà họ Hoắc ngày nào cũng ở trong đội ngũ chạy nạn , nghi ngờ đoán xét mắng thầm nhà Hứa Trọng, ông điếc, thể cơ chứ?
Hoắc Tú tài thèm để ý, ông hiện tại trong ba nhà họ Hứa thì nhà Hứa Trọng chủ, mà trong nhà Hứa Trọng, Hứa Duyệt Khê mới là quyết định.
Vì tiền đồ của Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã, Hứa Duyệt Khê nên điều mới đúng.
Hứa Duyệt Khê lười tiếp tục dây dưa với ông , đường chạy nạn vốn dĩ mệt mỏi lắm , mới yên nghỉ ngơi vài ngày cứ ở đây tính kế tính kế nọ.
là ăn no rỗi việc.
Cô quanh đám dân làng đang ngừng liếc con gà rừng, bình thản :
"Đi ngược lên con đường nhỏ ba dặm, rẽ trái hai dặm nữa, tiếp theo... sẽ thấy một cái hồ, bên bờ hồ rau dại và cây xanh, hồ còn cá."
"Mọi nếu lấy nước, bắt cá hái rau dại thì hãy mang xô gỗ theo, một chuyến cùng đại ca ."
Muốn ăn chiếm hời của nhà ư? Không đời nào.
nguyên và gia đình đây cũng gây ít nghiệp chướng trong làng, cho chút gợi ý giúp c.h.ế.t đói cũng coi như trả nợ ân tình đây.
Hứa Không Sơn hiểu ý cô, một tay bế bổng Hứa Duyệt Khê xuống, hì hì :
"Ai hồ thì nhanh lên, nghỉ ngơi trong thời gian ăn hết bát cơm sẽ lấy nước."
Hai câu dứt, ánh mắt của cả đám đều đổi.
Có thực mới vực đạo.
Bụng còn đang đói meo, ai rảnh mà quản chuyện bao đồng của nhà khác?
Dưới sự hối thúc của Lý trưởng, đám vây xem náo nhiệt tản , ai nấy đều trở về lấy xô hoặc gùi.
Hoắc Tú tài phớt lờ, cố sức kìm nén cơn giận, rõ Hứa Duyệt Khê là đang mua chuộc lòng .
Từ vụ lương thực ngâm nước lúc đầu, đến bột gạo , than bạc và bao tay giữ ấm mùa đông... kể cả mớ rau dại hiện giờ.
Ông hít sâu một , gọi Hứa Duyệt Khê lúc đang định rời , vô cùng trịnh trọng :
"Trên đường chạy nạn, bản đồ cực kỳ quan trọng, một đứa trẻ như cháu cầm trong tay thì ai mà yên tâm cho ."
"Để đề phòng vạn nhất, vì sự an nguy của tất cả , đề nghị cháu hãy giao bản đồ cho Lý trưởng bảo quản."
Bước chân khựng , một nữa kín đáo về phía Hứa Duyệt Khê.
Lý trưởng để nhà họ Hứa dẫn đường, chẳng là vì trong tay Hứa Duyệt Khê tấm bản đồ ?
Bạch Đường nhận mục đích của Hoắc Tú tài, càng hiểu rõ lý do nhà Hứa Duyệt Khê sợ hãi gì đều ở tấm bản đồ đó.
Gã chẳng màng chuyện gì khác, tươi phụ họa:
"Bản đồ là thứ quan trọng như , giao cho Lý trưởng bảo quản là hợp lý nhất, lẽ cháu tin tưởng Lý trưởng?"
Lý trưởng vui cau mày.
Bạch Đường, Chu Văn và Hoắc Tú tài mấy ngày nay liên tục gây chuyện, hóa đều là vì tấm bản đồ trong tay Hứa Duyệt Khê ?
Bề ngoài lấy cớ giao cho ông, thực chất trong bụng ủ mưu đồ xa gì, ông cần nghĩ cũng .
Tấm bản đồ da dê đó vốn là đồ của Hứa Duyệt Khê!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-265-cai-mieng-that-doc.html.]
Thấy Hứa Duyệt Khê dừng bước, như đầu , Lý trưởng liền ngắt lời:
"Bản đồ vốn là của Hứa Duyệt Khê, giao cho bảo quản gì?"
"Không cần thiết, cũng chẳng lý do gì ! Bạch Đường, chuyện của ngươi và Chu Văn, còn nghĩ cách xử lý thế nào , nếu ngươi còn gây chuyện thì đừng trách khách khí!"
Bạch Đường tiu nghỉu, nhưng vẫn nuốt trôi cơn giận , thấp giọng lầm bầm:
"Sao cần thiết chứ? Bản đồ dẫn đường liên quan đến tính mạng và tương lai của cả làng, đương nhiên giao cho Lý trưởng bảo quản ..."
"Lý trưởng, chúng đều vì tin tưởng ông nên mới ông giữ bản đồ, ông thật khiến đau lòng quá."
Lý trưởng Hoắc Tú tài đang im lặng, Bạch Đường với ánh mắt ngừng liếc dọc liếc ngang, giọng ông đanh :
"Nếu thật sự tin tưởng thì những lời như ! Càng lì ở đây!"
"Được , từ giờ trở ai còn nhắc đến chuyện bản đồ nữa thì cứ đem hết đồ đạc, bạc và lương thực của cả nhà giao cho bảo quản!"
"Đặc biệt là các ngươi, Bạch Đường, Hoắc Tú tài, chẳng các ngươi tin tưởng ?"
Hứa Duyệt Khê mỉm : "Lý trưởng, ông đừng giận quá, Hoắc Tú tài cũng là vì cho thôi mà."
Lý trưởng cúi xuống cô, chút thắc mắc.
Đứa nhỏ trúng tà ?
Nghe rõ ràng Hoắc Tú tài đang tính kế , mà còn giúp ông giúp ?!
Ở một bên, Hứa lão hán lắc đầu, chắp tay lưng trở về địa bàn nhà .
Hứa Duyệt Khê hạng chịu thiệt.
Cứ chờ mà xem.
Cái lão họ Hoắc còn khốn khổ dài dài.
Hứa Duyệt Khê nắm tay , ngây ngô mở to mắt, cái cảnh giác của Hoắc Tú tài, cô giơ ngón tay tính toán:
"Một tấm bản đồ da dê do hảo hữu của cháu tặng, trị giá tám lượng bạc."
"Nếu Hoắc Tú tài vì dân làng như ... là ông bỏ tám lượng bạc mua , đó giao cho Lý trưởng bảo quản, cả nửa cái thôn Sơn Bắc sẽ ơn sự hào phóng của ông, ông thấy thế nào?"
Sắc mặt Hoắc Tú tài dần trở nên u ám, lời nào liền đầu bỏ .
Mèo Dịch Truyện
Một tấm bản đồ rách nát đáng giá tám lượng bạc còn tới, nhưng hiện tại đang chạy nạn đến cơm còn chẳng mà ăn, ai ngu gì bỏ tiền đó để kẻ bịp chứ?
Hứa Duyệt Khê thở dài một tiếng, thấy Lý trưởng đang với vẻ mặt khó tả, cô tiếc nuối nhún vai:
"Lý trưởng, ông xem, lúc nãy Hoắc Tú tài bao nhiêu, thế mà bảo ông bỏ tiền thì ông bằng lòng nữa ."
" là mang danh Tú tài mà chỉ giỏi hào phóng tài sản khác, chẳng chút trách nhiệm nào cả, hèn gì suýt chút nữa tước công danh Tú tài."
Lý trưởng theo bóng lưng của Hoắc Tú tài đang tỏa đầy sát khí: "..."
Cái miệng nhỏ thật độc địa.
kẻ cũng đáng đời lắm.
Sau khi mắng xong, Hứa Duyệt Khê vui vẻ dắt tay về nghỉ ngơi.
Trình Dao chỉnh mái tóc rối bù cho cô: "Con đó, sợ kẻ to gan lẻn trộm bản đồ ?"
Hứa Duyệt Khê bĩu môi: "Cho dù con bản đồ đáng giá bao nhiêu thì cũng khối kẻ trộm thôi."
Nhà sớm nhắm tới .
Ví dụ như Bạch thẩm đêm đó chẳng , nhà họ Hứa dựa việc bán bột gạo mà kiếm bộn bạc, khối kẻ đang thèm thuồng đấy thôi.
Trình Dao cần nghĩ cũng những gì Khê Nhi là thật.
bà sợ.
-- Bản đồ da dê, bạc của cả nhà và những món đồ quý giá đều cất trong gian của Khê Nhi .
Không ai thể lấy trộm .
Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã dẫn theo tám chín bờ hồ lấy nước, hái rau dại và bắt cá.
Hứa Trọng đang chỉ huy Hứa Mộng Chương đun nước nóng, lát nữa sẽ vặt lông gà, c.h.ặ.t thành miếng nhỏ để nấu canh.
Trong lúc bận rộn, ông thản nhiên gọi Trình Hữu nhà họ Trình đến phụ giúp.