Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 274: Thím, tôi thực sự không có ý xấu

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:06:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hà Tú Vân sững sờ một lát, bước xuống xe lắc đầu: "Không cần , cảm ơn chưởng quỹ nhà các ."

 

"Vậy chúng xin phép..."

 

Gã sai vặt thể tin nổi đầu , cứ ngỡ nhầm.

 

Không thể nào như .

 

Chẳng nhà họ Hoắc đều tranh xe ngựa ?

 

Không đến nhà họ Hoắc, ngay cả những nhà khác, hễ thấy chưởng quỹ nhà mời xe ngựa là mừng rỡ đồng ý ngay , thể từ chối?

 

Hà Tú Vân thèm để ý đến gã, đón lấy đứa bé sơ sinh từ tay Tôn Hòa, cẩn thận bế lòng.

 

Sau khi hết thời gian ở cữ, Trịnh Tụ khăng khăng đòi bộ, để dành thùng xe cho Hứa Duyệt Khê cùng mấy đứa trẻ và già.

 

Hứa Văn Phong cũng đồng ý.

 

Mọi gì thêm, đành để trẻ con và già luân phiên lên xe lừa nghỉ ngơi.

 

Thấy gã sai vặt vẫn ngây đó, Hà Tú Vân dỗ dành đứa trẻ nghiêm túc :

 

"Cậu về , cần đến nữa , sẽ sang đó ."

 

Hà Tú Vân là nhận, hiện tại tình thế mấy rõ ràng, dù bà lòng giảm bớt gánh nặng cho con cháu thì cũng nên nhận ân huệ của Hoắc Tinh Lam.

 

- Trước đó ở núi, Hoắc tú tài mấy nhắm Hứa Duyệt Khê đấy thôi.

 

Một vị tú tài ba bốn mươi tuổi mà còn so đo với một đứa trẻ sáu tuổi.

 

Vừa tham tấm bản đồ sĩ diện, đúng là khiến chê .

 

Hứa lão hán lúc đầu nghĩ thông suốt, chỉ cảm thấy Hoắc Tinh Lam báo ơn thì cứ để cô báo, gì mà ngại.

 

Mãi đến khi Hà Tú Vân lườm cho một cái, Hứa lão hán mới nhớ ở trong thôn, Hoắc Tinh Lam miệng thì lời báo ơn nhưng tay chuyện hại .

 

Lại nghĩ tới thôn Sơn Nam xảy chuyện, chẳng Hoắc Tinh Lam sán gần ông một tràng những lời kỳ quặc, một lúc quan sai bắt .

 

Sau khi về nhà kể với bà vợ, ông mới cô nương Hoắc Tinh Lam chẳng ý đồ gì .

 

Hứa lão hán gượng gạo, con trai cả gọi nhà họ Trình, nhà họ Lữ và hai con Trần quả phụ gần ngủ cho ấm và chắn gió, thấy Hứa Trọng đang bận rộn nhóm bếp nấu cơm.

 

Lão tam thì dẫn theo Lữ Kinh và Triệu Thụ nhà Lý chính chạy tìm nước ở xung quanh.

 

Ông sờ đầu, nhặt củi gần đó để giúp Hứa Trọng một tay.

 

Hứa Duyệt Khê chằm chằm cái bếp tạm bợ đắp bằng đất, vô thức nuốt nước miếng: "Mẹ, con đói quá, giờ mà một cái đùi bò con cũng ăn hết ."

Mèo Dịch Truyện

 

Trình Dao xoa bóp bắp chân cho cô bé: "Đợi chút nữa thôi, tối nay cha con định nấu cơm khoai lang ăn với củ cải muối và dưa muối, nhanh lắm, một lát là ăn thôi."

 

Hứa Duyệt Khê đờ đẫn gật đầu.

 

Hứa Không Sơn vươn đôi chân dài tới, tủi : "Mẹ, con cũng xoa bóp."

 

Trình Dao đ.ấ.m mạnh Hứa Không Sơn một cái: "Cút sang một bên ."

 

Hứa Không Sơn tiu nghỉu, hiệu cho Trình Dao xuống, bóp vai cho xong mới bóp chân cho Khê nhi.

 

Hai con Trần quả phụ tiếp tục gặm nốt miếng bánh bao ngô còn dở từ buổi trưa, ngay bên cạnh xe lừa, gia đình ba Hứa Duyệt Khê .

 

Trần Uẩn liếc mắt quanh, thận trọng : "Mẹ, tối nay chúng phiên ngủ, nửa đêm đầu ngủ, nửa đêm con thức."

 

Trần quả phụ mấy câu như nhà họ Hứa gác đêm, bà gắng sức nhai bánh:

 

"Ừ, cứ theo ý con , nửa đêm đầu an hơn chút, nửa đêm trời khuya , để gác cho."

 

Hai đang định phân chia mấy con d.a.o thái rau, liềm và d.a.o chọc tiết lợn trong hành lý thì bỗng một xuống bên cạnh.

 

Trần quả phụ ngước mắt , là Từ Lại Tử.

 

Từ Lại T.ử ôm cái bọc nhỏ của , gượng: "Thím, để gác đêm cùng hai nhé."

 

Trần quả phụ , về phía nhà họ Bạch.

 

Từ Lại T.ử hừ mạnh một tiếng: "Hôm ở núi đó, chẳng đỡ cho Hứa Không Sơn vài câu ? Nhà họ Bạch thấy ăn cây táo rào cây sung, giờ họ bám nhà họ Hoắc là bỏ mặc luôn."

 

Hắn ngốc đến mấy cũng nhận bầu khí đang căng thẳng thế nào.

 

Bây giờ là lúc để ý chuyện ngại ngùng , giữ mạng nhỏ, hành lý cướp mới là quan trọng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-274-thim-toi-thuc-su-khong-co-y-xau.html.]

 

Thấy hai con Trần quả phụ lên tiếng, Từ Lại T.ử gãi đầu, vẻ mặt vô tội:

 

"Thím, thực sự ý . Thím nghĩ mà xem, cả cái đoàn chạy nạn , nhà họ Hoắc và nhà họ Hứa là nổi bật nhất."

 

"Nhà họ Hoắc tận ba cỗ xe ngựa, chứa đầy lương thực và vật tư, nhưng đám tiêu sư và mà Hoắc Tinh Lam mang theo ai nấy đều cơ bắp cuồn cuộn, là thanh niên lực lưỡng."

 

"Bên nhà họ Hứa thì khác, đàn ông tuy nhiều nhưng phụ nữ, trẻ em và già cũng ít, sức chiến đấu thì chỉ Hứa Không Sơn và Hứa lão hán thôi."

 

Trần quả phụ nhận định gì, sắc mặt dần trở nên khó coi.

 

Từ Lại T.ử quanh, hạ thấp giọng: "Nhà họ Hứa vốn đông phụ nữ, trẻ em và già, giờ thêm hai con thím nữa thì càng dễ nhắm tới."

 

"Nếu cướp một đứa trẻ hoặc một phụ nữ là thể dụ mấy đàn ông , là hai chiếc xe lừa và những còn chẳng sẽ trở thành miếng mồi ngon ?"

 

"Thím mang theo lỗ . gác đêm cho hai , ăn đồ của hai , còn thể giúp nhà họ Hứa một tay..."

 

Lời còn dứt, m.ô.n.g Từ Lại T.ử ăn một cú đá.

 

Hắn đau đến mức mặt mày biến dạng, đột ngột đầu quát: "Ai đó!"

 

"."

 

Hứa Duyệt Khê xuống cạnh , tò mò quan sát Từ Lại T.ử vài để chắc chắn ai tráo đổi, mới hỏi: "Mấy lời đều là do tự nghĩ đấy ?"

 

Từ Lại T.ử đầy vẻ phẫn uất: "Sao hả? Trong lòng cô, ngu ngốc đến thế ?"

 

Hứa Duyệt Khê gì, nhưng ánh mắt của cô và con góa phụ Trần đều biểu lộ cùng một ý nghĩa: Chứ còn gì nữa?

 

Thay nhà họ Bạch gánh tội đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử, thế mà chỉ đổi hai miếng cơm, còn ghét bỏ.

 

Ban ngày rõ ràng là cần vội vã lên đường, thế mà vẫn cứ ườn đó ăn vạ...

 

Từ Lại T.ử ôm m.ô.n.g: "Cô... ... chính là tự nghĩ đấy!"

 

Hứa Duyệt Khê nheo mắt về phía góa phụ Trần: "Hay là thôi ? Nhìn chẳng vẻ gì là đ.á.n.h đ.ấ.m, giữ cũng chẳng việc gì."

 

Góa phụ Trần còn kịp lên tiếng, Từ Lại T.ử sợ bà gật đầu đồng ý nên vội vàng đổi giọng, yếu ớt :

 

"Phải, là Lâm tú tài hiến kế cho . Ban đầu định theo bọn họ, nhưng từ chối."

 

Những lời Từ Lại T.ử hùng hồn tuyên bố ban nãy, bộ đều là nguyên văn lời của Lâm tú tài.

 

Lâm tú tài ?

 

Hứa Duyệt Khê dậy, cẩn thận quan sát xung quanh một lượt... nhưng tìm thấy .

 

Bây giờ trời tối mịt .

 

Cô chỉ thể lờ mờ thấy vài đốm lửa, thấp thoáng mấy bóng bên cạnh đó, còn thì chẳng thấy gì cả...

 

Hứa Duyệt Khê chợt nghĩ điều gì đó, bỏ một câu: "Cứ để theo dõi một đêm, nếu giở trò thì đuổi ", vội vã rời khỏi đó.

 

Góa phụ Trần bếp đất đang đỏ lửa, khẽ cau mày, dắt theo Trần Uẩn gọi cả Từ Lại Tử, một nữa tiến gần phía xe lừa.

 

Hứa Duyệt Khê dựa chiều cao mà nhanh ch.óng tìm thấy Hứa Không Sơn.

 

Hứa Không Sơn đang nhóm lửa để đêm khuya gác đêm dậy vệ sinh đều thuận tiện, thì Hứa Duyệt Khê kéo ống quần:

 

"Em đói ? Anh vẫn còn đồ ăn ..."

 

Hứa Duyệt Khê khẽ nhéo trai một cái, hiệu cho xuống:

 

"Anh cả, trời tối thế , xem ngộ nhỡ trộm thì chúng chắc chắn nhà đó tiền mà mò tới?"

 

Ánh mắt Hứa Không Sơn liếc cái mồi lửa trong tay:

 

"... đốt đống lửa cũng , lỡ trong núi sói hổ vồ thì chúng xong đời hết ?"

 

Hứa Duyệt Khê do dự một lát, mượn ống tay áo che chắn, lấy một gói bột t.h.u.ố.c từ trong gian.

 

Đêm khuya, vạn vật chìm trong tĩnh lặng.

 

Từ Lại T.ử bên đống lửa ngáp ngắn ngáp dài, bên cạnh là Hứa lão đại và Hứa Không Sơn đang gác đêm.

 

Chẳng hai nhà họ Hứa đang bàn tính chuyện gì mà cứ chụm đầu thì thầm to nhỏ.

 

Từ Lại T.ử đ.ấ.m đ.ấ.m đôi chân đau mỏi, ngẩng đầu quanh một lượt, bỗng nhiên thấy hai bóng đen lén lút.

 

 

Loading...