Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 301: Bảo ai tính khí thối tha hả?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong khi nhóm Hứa Duyệt Khê đang bàn chuyện cứu , thì bốn gồm Triệu lý chính, Trịnh lý chính, Hà Dĩnh và bà cụ Điền cũng đang thảo luận.
Tuy họ vì Hứa Trọng và Hứa Duyệt Khê đổi ý định.
cho dù việc cứu mấy đứa trẻ chỉ là thuận tay, thì việc xông trại Thanh Vân vẫn vô cùng nguy hiểm.
Họ thể thản nhiên yên một chỗ, bốn nhà họ Hứa họ đối mặt với hiểm nguy .
Một lúc , Hứa Duyệt Khê mới thuyết phục xong, đang thở phào một cái thì thấy Triệu lý chính dẫn bốn tiến gần.
"Tay nghề nấu nướng của Hứa Trọng thì chúng tin tưởng, bản lĩnh đ.á.n.h đ.ấ.m của cả cháu chúng cũng tin."
" cháu và Hứa Vọng Dã còn nhỏ đ.á.n.h , chúng bàn bạc , bốn sẽ cùng các cháu đến trại Thanh Vân để bảo vệ hai đứa."
Hứa Duyệt Khê: "..."
Cô quan sát kỹ bốn đó, già trẻ gái trai đều đủ.
Mỗi nhà cử một .
Nhà họ Triệu cử Triệu Mộc – con trai cả của Triệu Thụ, cũng chính là cháu đích tôn của Triệu lý chính.
Nhà Trịnh lý chính ba con trai thì mất tích hai .
Chàng trai mười bảy mười tám tuổi tràn đầy sức sống mặt là con trai của con cả hải tặc bắt , bình thường ông cưng chiều vô cùng.
Nhà Hà Dĩnh thì một cháu họ cùng, tuổi tuy lớn nhưng đôi mắt linh lợi, trông vô cùng thông minh.
Còn về nhà họ Điền... khi Điền Đại Ngưu bắt, nhà họ Điền chỉ còn hai vợ chồng bà cụ Điền.
Người đến tất nhiên là bà cụ Điền .
Bà cụ Điền thấy vẻ mặt cạn lời của cả nhà Hứa Duyệt Khê thì liền vung vung con d.a.o phay:
"Yên tâm , những năm qua hải tặc c.h.ế.t tay đến mười thì cũng năm sáu đứa, còn quan phủ thưởng bạc mấy đấy!"
Trong lúc Hứa Trọng, Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã thu xếp hành lý, Hứa Duyệt Khê theo đoàn im lặng quan sát năm mới tới, bao gồm cả Triệu lý chính.
Triệu lý chính cô chằm chằm thì nụ hiền hậu ban đầu bỗng trở nên lúng túng:
"Sao... ? Người chọn ưng ý ? Hay là cháu đến nhà chúng xem thử, trừ phụ nữ trẻ em , những khác cháu cứ tùy ý chọn."
Hứa Duyệt Khê khẽ lắc đầu, sang .
Trình Dao thấy trong lòng nặng trĩu, nhưng cũng bây giờ lúc để do dự, bà suy nghĩ một chút với Triệu lý chính:
"Tình hình trong trại Thanh Vân thế nào chẳng ai rõ, đông quá trái càng khó hành động."
Cả một núi thổ phỉ chứ mười mấy, vài chục tên mà đòi lấy lượng áp đảo cho .
Triệu lý chính ý từ chối trong lời bà, liền chằm chằm bà thông gia Hà Tú Vân, mong bà thể khuyên giải vài câu.
Thật ông hiểu nổi, Hứa Trọng và Hứa Không Sơn thì đành, tại còn mang theo hai đứa nhỏ là Duyệt Khê và Vọng Dã gì.
Đám thổ phỉ tên nào cũng hung ác, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là hai đứa trẻ sẽ gặp nguy hiểm ngay.
bây giờ là họ đang cầu cạnh nhà Hứa Trọng, Duyệt Khê thì họ cũng chẳng thể ngăn cản, chỉ thể phái theo bảo vệ.
nếu Duyệt Khê đến cả bảo vệ cũng cần thì mà yên tâm ?
Bà cụ Điền thừa Duyệt Khê sẽ lời khuyên, nên cũng về phía Hà Tú Vân:
"Chị Hà, chị mà, ở trong làng danh tiếng của và bà Điền Phương cũng một chín một mười cả."
"Bà thì chỉ dựa cái tính khí thối tha đó để dọa , còn thì dựa bản lĩnh thật sự của đấy."
"Cứ để cùng, cam đoan sẽ để Duyệt Khê mất một sợi tóc nào!"
Điền Phương, tức là bà ngoại của Hứa Duyệt Khê, lập tức lườm nguýt một cái đầy vẻ hài lòng:
"Nói ai tính khí nóng nảy đấy hả?"
Hai vòng tới vòng lui mười tám lượt, hóa vẫn là họ hàng với .
Điền Phương thừa hiểu bà lão Điền coi trọng Điền Đại Ngưu đến mức nào. Hơn ba mươi tuổi mới sinh mụn con trai duy nhất, đó thực sự là bảo bối, là cục cưng, là cái mạng già của bà.
Khê Nhi hang cướp thật sự quá đáng sợ, thêm bảo vệ cũng .
Đến lúc đó nếu thực sự tìm thấy Ngưng Vân, thêm một cũng dễ yểm trợ rút lui hơn.
Điền Phương lộ vẻ do dự về phía Trình Dao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-301-bao-ai-tinh-khi-thoi-tha-ha.html.]
Hà Tú Vân vốn dĩ yên tâm về Hứa Duyệt Khê. Đứa nhỏ thích gì nấy, đến cả Hứa Trọng cũng chẳng thể quản nổi.
Khổ nỗi Hứa Không Sơn là kẻ xem náo nhiệt sợ chuyện lớn, ý định quản thúc.
Hứa Vọng Dã thì càng , khi quan học Hứa Duyệt Khê dắt mũi xoay như chong ch.óng, giờ thì Hứa Duyệt Khê gì cũng nấy.
Nếu bảo Hứa Duyệt Khê là đưa ý tưởng quái quỷ, thì Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã chính là những bắt tay biến những ý tưởng đó thành hiện thực.
Mèo Dịch Truyện
"Mọi đợi một chút, chúng cần bàn bạc ."
Triệu Lý chính gật đầu đồng ý, bước nhanh vài bước tới sát bên Hứa Trọng, thừa lúc ai chú ý, lão lén nhét sáu lượng bạc tay .
Hứa Trọng ngẩn , định bụng đẩy trả .
Triệu Lý chính giấu tay lưng, nhất quyết chịu nhận :
"Bạc mà, đến cũng đều việc cần dùng, ngươi cứ giữ lấy .
Gặp chuyện gì khó khăn , ngươi cũng đừng tiếc tiền, giữ mạng nhỏ mới là quan trọng nhất."
Chỉ tiếc là thôn Sơn Bắc nghèo quá, thôn Sơn Nam bán hải sản tuy kiếm chút ít nhưng đều đổ sạch việc dựng nhà cửa .
Bốn hộ gia đình gom góp mãi, mượn thêm những nhà quen , mới miễn cưỡng gom đủ sáu lượng bạc .
Triệu Lý chính đầu thấy nhóm ba Hứa Duyệt Khê dường như bàn xong, lão mím c.h.ặ.t môi, khẽ :
"Chuyện , bốn nhà chúng nợ ngươi một ân tình. Lúc ngươi vắng, chúng sẽ giúp trông nom nhà họ Hứa.
Ngoài , nếu như tìm thấy , các ngươi cũng đừng... đừng quá gượng ép bản ."
Hứa Trọng nhét thỏi bạc: "Thúc, chúng đến sơn trại chỉ vì nhóm của Triệu Thụ, thực sự chỉ là tiện đường thôi, bạc ..."
Triệu Lý chính lùi ba bước: "Vậy thì đợi các ngươi bình an trở về, trả bạc cũng muộn."
Nói xong, Triệu Lý chính đầu chạy thẳng lên phía dẫn đầu đoàn , ngay cả bốn lão cũng chẳng màng tới nữa.
Dưới ánh mắt mong chờ của bà lão Điền, Hứa Duyệt Khê khẽ thở dài một tiếng:
"Mộc ca, Điền nãi nãi, đây đành phiền hai chăm sóc .
lời khó , bắt đầu từ bây giờ, cả hai đều lời . Bất kể việc gì cũng bàn bạc với bọn , ?"
Ánh mắt của Hứa Duyệt Khê xoáy sâu bà lão Điền.
Triệu Mộc là thôn Sơn Bắc, là nhà của Triệu Lý chính, cô vẫn thể yên tâm.
bà lão Điền thì khác, tính tình cứng cố chấp, cứ hễ gặp chuyện gì liên quan đến 'Điền Đại Ngưu' là kiềm chế nổi cảm xúc.
Nếu vì Hà Tú Vân thuyết phục cô nên mang theo hai , để lúc một vệ sinh thì vẫn còn một ở bảo vệ, thì Hứa Duyệt Khê vốn chỉ định mang theo mỗi Triệu Mộc.
Còn về phần đứa cháu nội nhà Trịnh Lý chính và cháu họ thông minh của Hà Duẫn, đều là những báu vật gia đình cưng như trứng mỏng.
Hứa Duyệt Khê thể đảm bảo chuyến tất cả đều thể bình an trở về, vì ngay từ đầu cô ý định mang theo họ.
Bà lão Điền nghiến răng: "Được!"
Sau khi quyết định xong nhân chọn, Hứa Duyệt Khê chạy đến bên cạnh Hứa Trọng để bàn bạc xem nên mang theo hành lý gì.
Nếu mang, vở kịch diễn sẽ quá lộ liễu.
Còn nếu mang theo, cô sợ bọn sơn phỉ sẽ tịch thu mất.
Loay hoay một hồi lâu, cả đoàn mới trở ngã ba đường.
Trịnh Lý chính và Hà Duẫn bắt đầu cảm thấy nan giải.
Muốn đến huyện thành Thanh Vân thì thôn Thanh Vân là con đường bắt buộc qua.
Sáng nay họ nhân lúc ai chú ý, mới lén lút vòng qua lối rừng núi.
Lúc đoàn lên tới hơn hai trăm thành viên, động tĩnh gây chắc chắn hề nhỏ, mà vòng qua nổi nữa?
lúc , Nghiêm Yên vốn đang lững thững ở cuối đội ngũ bỗng bước lên phía :
"Đi theo , một con đường mòn thể cần qua thôn Thanh Vân mà vẫn đến thẳng huyện thành."
Mọi đầy vẻ ngạc nhiên. Triệu Lý chính đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay đó đầu về phía cuối đội ngũ.
Nói cách khác, sáu nhóm Hứa Trọng và Hứa Duyệt Khê sẽ tách khỏi đoàn chạy nạn tại đây.